Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Nước Giặt OMO Matic Cho Quần Áo Bé Yêu 4,1kg/túi
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Khi tỷ ấy định rời đi, ta dốc hết toàn lực nắm lấy vạt váy của tỷ ấy, bước chân a tỷ hơi khựng lại. Nhưng không hề quay đầu: "Trước kia, tâm nguyện lớn nhất chính là trở thành phu nhân quan gia, nay có thể một bước lên mây, làm sủng phi của bậc đế vương. Tự nhiên sẽ không cho phép bất cứ kẻ nào cản đường ta, cho dù đó có là muội muội song sinh của ta đi chăng nữa."
Tỷ ấy nói xong, nhấc chân bước thẳng về phía trước, vốn dĩ vì mê hương mà đã cạn kiệt sức lực, nay ta cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn tỷ ấy rời đi.
Mà trên giường nệm, nam nhân kia khẽ tỉnh giấc, bộ dáng vô cùng khó nhịn. Ta ngước mắt nhìn sang, lại chính là Công Tôn Yến. Sau khi hắn nhìn rõ là ta, cũng khiếp sợ không kém, muốn đi mở cửa, nhưng dược hiệu phát tác, ý thức bắt đầu mơ hồ.
Đây là loại mị dược mạnh nhất trong lầu. Là thứ thuốc tú bà dùng để quản giáo những cô nương không nguyện ý tiếp khách. Dược hiệu mãnh liệt, không ai có thể chống đỡ nổi.
Ta không thể. Công Tôn Yến… cũng không thể.
Chương 11
Khi ý thức của ta khôi phục lại sự tỉnh táo, liền biết mọi chuyện đều đã muộn rồi. Công Tôn Yến mặc trung y ngồi bên mép giường.
Hắn không dám nhìn ta: "Là ta không tốt, muốn đ á nh muốn phạt ta đều nhận, nhưng ván đã đóng thuyền, ta nhất định sẽ chịu trách nhiệm với nàng."
Ta không nói gì, chỉ quấn chăn ngồi ở góc trong của giường nệm. Mái tóc dài buông xõa toàn bộ, che khuất đi dung mạo. A tỷ đến rất nhanh, Tiêu Chẩm cũng ở đó, có điều bọn họ đều không bước vào. Chỉ đứng ở cửa, từ xa nhìn vào trong một cái.
A tỷ lập tức che miệng kinh hô.
"Khúc Dương Hầu, ngài sao lại cùng tì nữ A Sửu của ta..."
Tỷ ấy ngập ngừng muốn nói lại thôi, Tiêu Chẩm mày nhíu chặt, nhưng cũng không bước vào. Hắn là bậc đế vương, tự nhiên sẽ ghét bỏ chuyện dơ bẩn này.
"Trẫm quả nhiên không nhìn lầm ngươi, hao tâm tổn trí, rốt cuộc cũng được như nguyện trèo lên giường của Khúc Dương Hầu."
Tiêu Chẩm dăm ba câu, liền đẩy toàn bộ lỗi lầm lên đầu ta. Công Tôn Yến lập tức lên tiếng: "Không phải nàng ấy, là thần, thần uống nhiều rượu, là thần đã ức h i ế p nàng ấy."
Hắn nhìn ta một cái, lại đứng dậy quỳ xuống trước mặt đế vương.
"Kính xin bệ hạ ban hôn, cho phép thần cưới nàng ấy làm thê tử."
Tiêu Chẩm không cho phép: "Nàng ta chẳng qua chỉ là một tì nữ xuất thân từ chốn thanh lâu sở quán, sao xứng làm thê tử của khanh? Cho nàng ta làm một nha đầu thông phòng, đã là cất nhắc lắm rồi."
Công Tôn Yến lập tức phản bác, hắn
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
"Nàng ấy là tì nữ của Thẩm cô nương, nhưng tình cảm sâu đậm như tỷ muội, thiết nghĩ Thẩm cô nương cũng nguyện ý nhận nàng ấy làm nghĩa muội, để nàng ấy có thể lấy lễ nghi chính thê mà gả cho ta làm thê tử."
"Thẩm cô nương, ta nói …không sai chứ?"
Sắc mặt a tỷ biến đổi liên tục, cuối cùng vẫn gật đầu, lại cười kiều diễm nhìn về phía Tiêu Chẩm.
"Bệ hạ, nếu Khúc Dương Hầu đã mở lời, ngài liền ân chuẩn đi."
Tiêu Chẩm nhíu mày, vẫn không muốn, nhưng không chịu nổi a tỷ rơi lệ. Rốt cuộc cũng gật đầu ưng thuận.
Chương 12
Trong cái rủi có cái may, ta được ban hôn cho Công Tôn Yến, tự nhiên cũng không cần tiếp tục nhập cung nữa. Ngày a tỷ và Tiêu Chẩm hồi kinh, ta không hề ra ngoài đưa tiễn.
Giữa trưa, Công Tôn Yến cưỡi ngựa trở về, chàng mang cho ta một gói mứt anh đào, loại rất ngọt rất ngọt.
"Nàng và ta đều là bị người ta tính kế, nếu nàng không muốn gả cho ta làm thê tử… ta cũng sẽ nghĩ cách, trả lại tự do cho nàng."
Công Tôn Yến từ đầu đến cuối đều giữ tác phong của một bậc quân tử. Ta không phải kẻ lòng dạ sắt đá, huống hồ trời đất bao la, đã không còn chốn dung thân cho ta nữa. Đã là âm sai dương thác, có lẽ là ông trời thương xót ta.
"Hầu phủ, đã là bệ hạ ban hôn, ngày sau ta sẽ vì Hầu gia mà quản lý tốt nội trạch, cũng xin ngài an tâm."
Ngày thứ mười lăm sau khi a tỷ rời đi, Công Tôn Yến tìm đến toàn bộ tú nương trong thành, vì ta mà thêu một bộ hỉ phục cực kỳ xinh đẹp. Ngày hôm đó, chàng dùng lễ nghi chính thê long trọng nhất, rước ta làm thê tử.
Bái thiên địa, vào động phòng, chàng vén khăn trùm đầu lên, nơi đáy mắt đong đầy tình ý triền miên.
"Những lời ta nói với nàng ngày hôm đó, không phải là nói đùa."
"Tiểu Mãn, ta thật sự vừa gặp đã đem lòng yêu mến nàng."
Chàng nắm lấy tay ta, lại một lần nữa hứa hẹn: "Từ nay về sau, phu thê chúng ta là một thể, tuyệt đối không phụ lòng nhau."
Công Tôn Yến cũng thật sự đối xử với ta cực kỳ tốt. Hầu phủ nhân đinh thưa thớt, chỉ có ta và chàng là hai vị chủ tử, chàng liền giao quyền quản gia cho ta. Tiêu Chẩm không có ở đây, ta cũng không cần phải che giấu dung mạo nữa.
Công Tôn Yến là Hầu gia một thành, ngày thường công vụ bận rộn, nhưng cũng sẽ cố gắng bớt chút thời gian, cùng ta ra ngoài du ngoạn. Không nói đến tình ý triền miên, nhưng cũng coi như là tương kính như tân.
Những ngày tháng này, ta rất thích.
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!