Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Muối tắm thảo dược cao cấp cho bé Orgakids an toàn cho trẻ sơ sinh, hiệu quả nhanh với rôm sẩy, mẩn ngứa- hộp 350g
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Ta vui mừng reo lên: "Ngươi muốn làm ngựa cho ta cưỡi sao?" Nó hừ một tiếng trong mũi, dường như đồng ý. Ta cẩn thận...Ta cẩn thận leo lên, hai tay nắm chặt lấy bộ lông dài rậm rạp của nó. Con Bò Vàng không đưa ta về nhà ngay mà lại thong dong đi dọc theo bờ sông. Con đường này tuy bằng phẳng dễ đi, nhưng hai bên bờ nhà cửa ngày càng thưa thớt, chỉ thấy núi non trùng điệp, hoang vu vắng lặng. Chúng ta đi khoảng nửa canh giờ thì nó dừng lại, một lần nữa quỳ chân trước xuống, ra hiệu cho ta bước xuống đất. Nó bước thêm vài bước, cúi đầu hất hất về phía một bụi tre rậm rạp. Ta nghi hoặc vạch đám cỏ dại ra xem, bên trong lại là mấy con thỏ con đỏ hỏn mới sinh. Ta tò mò đi xa thêm một chút thám thính, liền phát hiện một cái hang rắn, bên ngoài vương vãi rất nhiều lông thỏ. Chắc chắn thỏ mẹ đã bị rắn ăn thịt mất rồi, bỏ lại đàn con bơ vơ. Trong gian bếp nhỏ ấm áp, mặt ta đỏ bừng lên, không phải vì lửa nóng, mà vì Nương vừa hôn lên má ta một cái. Bà vui mừng quá đỗi, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Ta bưng bát canh nóng hổi trên tay, bên trong đặc biệt có thêm một cái đùi gà béo ngậy. Đệ đệ Bảo Sơn cứ tò mò vây quanh, hỏi ta làm sao tìm được mấy con thỏ con hay vậy. Ta cười tít mắt, kể lại sự tình. Huynh trưởng ngồi bên cạnh, trong lòng có chút ghen tị mà cảm thán: "Những con vật trong nhà này đúng là có linh tính, biết nhận chủ nhân. Chỉ có muội là sai khiến được chúng, chúng cũng chỉ thân thiết với một mình muội mà thôi." Nương khẽ cười, ánh lửa bập bùng từ bếp lò hắt lên khuôn mặt bà, làm dịu đi những nét khắc khổ thường ngày. Bà đang cẩn thận lót ổ rơm cho mấy con thỏ con, đặt cái ổ ở vị trí không quá gần lửa để tránh nóng, nhưng cũng không quá xa để giữ ấm, sau đó lại tỉ mỉ nấu cháo gạo loãng cho chúng ăn. Dù biết quy luật tự nhiên rất tàn nhẫn, chúng ta nuôi chúng lớn lên rồi cũng hoặc là đem bán, hoặc là làm thịt, nhưng hiện tại vẫn phải chăm sóc cho tốt. Trời ngày càng lạnh giá, mùa đông khắc nghiệt đã đến, ba huynh đệ chúng ta rất ít khi ra ngoài. Trong vại sành vẫn còn một miếng thịt muối treo lủng lẳng, trong nhà cũng tích trữ rất nhiều cải thảo, củ cải và khoai lang để qua đông. Huynh trưởng cũng được thầy cho nghỉ học, huynh dùng cành cây khô viết chữ trên nền đất nện để dạy ta và Bảo Sơn. Nương thì ngồi bên cạnh, cặm cụi khâu từng lớp đế giày dày dặn. Khi gió xuân ấm áp ùa về, những chú thỏ con của ta đã mọc đầy lông, trông vô cùng mượt mà, đáng yêu. Ta có thêm một công việc cố định mỗi ngày, đó là đi cắt cỏ non cho thỏ ăn. Khẩu vị của lũ thỏ này còn kén chọn hơn nhiều so với cỏ của con Bò Vàng. Cuối cùng, nhờ sự chăm sóc kỹ lưỡng, cả năm con thỏ đều sống sót khỏe mạnh. Hoàng Thẩm mỗi lần đi ngang qua cổng nhà ta, nhìn thấy ta đang làm việc đều âu yếm nói: "Nhị Nữu à, con thật là giỏi giang và hiểu chuyện. Sau này bà thím này nhất định sẽ để ý, tìm cho con một mối nhân duyên tốt, chắc chắn con sẽ là một người vợ đảm đang, tháo vát." Ta nghe vậy chỉ biết cúi đầu, ngượng ngùng cười trừ. Trên trấn có một vị lão gia giàu có muốn ăn thịt thỏ tươi. Quản gia của ông ấy nghe tin liền tìm đến nhà ta mua hai con. Nương tính toán kỹ lưỡng, bán cho ông ấy hai con thỏ đực, giữ lại một con đực và hai con cái để làm giống. Đến mùa hè, thỏ mẹ lại sinh thêm một lứa thỏ con lúc nhúc. Nhờ vào khoản thu nhập này, cộng với tiền bán các thứ lặt vặt, học phí cho Huynh trưởng cuối cùng cũng đã gom đủ. Đêm trước ngày nộp học phí, Nương kéo cả ba huynh đệ chúng ta đến quỳ trước bài vị của Cha. Ngoài tiền giấy và lễ vật cúng Cha, trên bàn thờ còn đặt mấy túi tiền nặng trĩu. Nương nghiêm giọng hỏi Huynh trưởng: "Con có biết số tiền này từ đâu mà có không?" Huynh trưởng gật đầu, nhưng Nương vẫn hỏi dồn: "Nói xem, từ đâu mà có?" Huynh trưởng đáp: "Là nhờ muội muội phát hiện ra con lợn rừng, bán được rất nhiều tiền. Là nhờ Nương thức khuya dậy sớm làm đế giày, thêu khăn để bán. Còn có cả tiền muội muội vất vả nuôi thỏ mà kiếm được." Nương đưa tay gạt nước mắt, nghẹn ngào nói với Huynh trưởng: "Nương biết bạn học của con trong trường đều là con cái nhà quan lại, địa chủ, thương nhân giàu có. Trong trường chỉ có mình con là con nhà nông dân nghèo hèn. Bọn họ thường xem thường con, chế giễu con mặc áo quần rách rưới, ăn uống đạm bạc. Nhưng gia cảnh nhà chúng ta chỉ có được đến như vậy, đưa con đi học đã là sự cố gắng vắt kiệt sức lực của cả nhà rồi, cũng là nhờ phúc phần của muội muội con và con bò của nó, may mắn lắm mới kiếm được chút tiền này
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!