Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
4 dây sạc nhanh|Pin dự phòng 20000mAh dung lượng lớn Đèn LED báo phần trăm
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Ta ngẩn người hỏi lại: "Con bò và thỏ của ta cũng có thể mang theo sao?" Người nọ ngừng lại một chút, chắp tay thi lễ rồi nói: "Tại hạ là Bàng Khởi, là bạn đồng môn của Bá Đình huynh. Vì ngài ấy bận rộn công vụ nên đã nhờ tại hạ về quê đón phu nhân, tiểu thư và công tử lên kinh." Buổi tối hôm đó, ta chui vào chuồng bò, thủ thỉ với lão ngưu: "Ông Bò Vàng ơi, ông có muốn theo ta lên kinh thành không?" Ta chống cằm, thở dài: "Thật ra ta cũng không muốn đi, nhưng ta lại càng không muốn xa huynh trưởng, còn có Nương và đệ đệ nữa." Ánh trăng lặng lẽ chiếu xuống sân nhà, mấy con thỏ trong lồng thỉnh thoảng lại phát ra tiếng kêu chít chít. Sáng hôm sau, ta dắt Bò Vàng, xách lồng thỏ lên đường. Nương ngồi trong xe ngựa, còn đệ đệ thì hào hứng cưỡi ngựa. Bàng Khởi cưỡi ngựa đi song song bên cạnh ta, bắt chuyện: "Nghe Chu huynh kể, con bò này rất hiểu lòng người. Nếu không nhờ nó phát hiện ra lợn rừng và thỏ, e rằng Chu huynh giờ đây vẫn chỉ là một nông dân chân lấm tay bùn." Ta có chút khó chịu với hắn. Vì từng bị ám ảnh bởi ánh mắt sỗ sàng của công tử Huyện lệnh - Vương Phong, nên ta đối với những nam nhân có xuất thân cao hơn mình đều giữ thái độ xa cách, cảnh giác. "Ừm, Tiểu thư thường ngày hay đọc sách gì?" "À, Tiểu thư thích ăn món gì?" "Huynh trưởng của Tiểu thư ở kinh thành thường nhắc đến Tiểu thư nhất..." "Không biết!" Cuối cùng, ta bị hắn làm phiền đến mức không chịu nổi, đành bỏ mặc Bò Vàng, chui tọt vào trong xe ngựa trốn tránh. Đi ròng rã suốt một tháng trời, cuối cùng đoàn người cũng đến kinh thành. Huynh trưởng mặc quan phục màu xanh bảo lam, đứng trên con phố sầm uất, không ngừng kiễng chân ngóng nhìn về phía chúng ta. Đệ đệ vừa thấy bóng dáng anh trai đã vội vàng chạy ào tới. Huynh trưởng ôm lấy đệ đệ một cái, sau đó lại vội vàng đưa tay đỡ Nương xuống xe, rồi quỳ sụp xuống ngay trước mặt bà: "Để Nương phải lo lắng rồi." Nương rưng rưng nước mắt, đỡ huynh ấy dậy: "Không lo, không lo, Nương vui lắm." "Muội muội." Huynh ấy quay sang nhìn ta, trong đôi mắt dường như có ngấn lệ. Ta lao vào lòng huynh trưởng, nghe huynh ấy khẽ thì thầm bên tai: "Đại ca sẽ không bao giờ rời xa muội nữa, Đại ca giờ đây đã có thể chăm sóc cho muội rồi." Ta vừa cười vừa khóc, nước mắt làm nhòe cả khuôn mặt. Lúc này, con Bò Vàng bỗng "hừm" lên một tiếng dài. Huynh trưởng quay đầu lại nhìn nó, mỉm cười đầy trân trọng rồi cúi người chào nó một cái thật sâu. Huynh trưởng đã tậu được một ngôi nhà mới, lại còn thuê thêm hai người hầu. Ban đầu chúng ta không quen lắm với việc có người phục dịch, nhưng con người vốn dĩ thích nghi rất nhanh. Huynh trưởng cho cải tạo một mảnh vườn nhỏ trong sân để Nương trồng rau. Thấy đệ đệ không ngồi yên được một chỗ, học văn mãi không vào, huynh trưởng bèn cho nó đi học võ. Còn ta vẫn ngày ngày đeo túi sách đến trường tư thục học chữ như cũ. Một ngày nọ, trên đường tan học trở về, ta bất ngờ bị hai ả nha hoàn chặn lại giữa con hẻm vắng. "Ngươi là muội muội của Chu Bá Đình sao?" Giọng điệu của chúng đầy vẻ hạch sách, không mấy thiện cảm. Ta còn chưa kịp mở miệng đáp lời thì từ phía sau lưng chúng, một vị tiểu thư bước ra với dáng vẻ tao nhã, cao sang. Vị tiểu thư đó khẽ hất hàm nói với hai nha hoàn..."Không được vô lễ!" Vị tiểu thư ấy khẽ quát nha hoàn, rồi quay sang ta, nở một nụ cười dịu dàng đúng mực: "Muội muội, ta là trưởng nữ của Lễ Bộ Thượng Thư. Tình cờ gặp gỡ cũng là cái duyên, thật sự rất vui được biết muội." Ta lạnh nhạt đáp: "Ta không quen cô." Dứt lời, ta lách người bước qua bọn họ, đi thẳng một mạch. Thế nhưng, vừa rẽ qua góc khuất của con ngõ, bước chân ta khựng lại. Tiếng xì xào to nhỏ từ phía sau vọng tới. Một ả nha hoàn bĩu môi nói: "Tiểu thư, nhìn con bé đó xem, ăn mặc còn chẳng bằng hạng nô tỳ chúng ta. Lão gia thật sự muốn gả người cho huynh trưởng của thứ quê mùa ấy sao?" Ả còn lại nhanh nhảu tiếp lời: "Đúng đấy ạ. Nhìn cái dáng vẻ thiếu giáo dưỡng của nó kìa. Sau này nếu tiểu thư thật sự phải sống chung dưới một mái nhà với loại người này, chẳng phải sẽ chịu thiệt thòi lớn sao?" Giọng nói thanh tao của vị tiểu thư kia lại vang lên, nhưng lần này mang theo vài phần toan tính: "Chu công tử dung mạo tuấn tú, tuổi trẻ tài cao, vừa vào triều đã được bổ nhiệm vào Đô Sát Viện, tiền đồ vô lượng. Không chỉ ta ưng ý chàng, mà ngay cả phụ thân cũng rất hài lòng. Còn về cô muội muội kia, chỉ là bát nước đổ đi, sau này tùy tiện tìm một mối gả đi là xong chuyện. Ta còn nghe đồn kế mẫu của Chu công tử là người ghê gớm, nhưng có gia thế nhà ta ở đây, ai dám làm càn trước mặt bổn tiểu thư?" Ta định quay lại tranh luận thì đột nhiên có một bàn tay to lớn bịt chặt miệng ta, kéo vào trong góc tối. "Là ca ca đây. Đừng lên tiếng." Là huynh trưởng. Hóa ra huynh ấy đã đi theo ta từ lúc nào. Đợi đám người kia đi khuất, huynh trưởng mới buông tay ra, dắt ta về nhà. Về đến nhà, huynh ấy mới trầm giọng nhắc lại chuyện ban nãy: "Đừng nói những lời này cho Nương biết." Ta lo lắng hỏi: "Huynh thật sự định cưới cô ta sao?" Huynh trưởng cười nhạt, ánh mắt kiên định: "Sao có thể chứ?" Ta thở phào nhẹ nhõm, tảng đá trong lòng như được trút bỏ. Nhân cơ hội này, ta liền mặc cả: "Ca ca, muội có thể giữ bí mật giúp huynh, nhưng huynh phải cho muội nghỉ học. Muội không muốn đến trường tư thục nữa. Người ta cứ cười nhạo muội, mà muội cũng chẳng ưa gì họ." Huynh trưởng đưa tay cốc nhẹ vào trán ta, than thở: "Sao ca ca lại có một đứa muội muội ngốc nghếch như muội nhỉ? Không biết chữ thì có gì hay ho? Nếu muội biết đọc biết viết, sau này quản lý sổ sách, xem xét chi tiêu, hay đọc thoại bản giải trí chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?" Huynh ngừng một chút, giọng trở nên nghiêm túc hơn: "Con gái muốn không bị người đời khinh thường thì phải thông minh, không đọc sách là không được. Muội không muốn đến trường, huynh có thể đồng ý, nhưng việc học thì không thể bỏ. Từ hôm nay, huynh sẽ đích thân dạy muội và Bảo Sơn học chữ." Huynh ấy vừa xoa cằm vừa tự tin lẩm bẩm: "Mọi người đều khen ta thông minh bẩm sinh, chẳng lẽ dạy hai đứa ngốc các muội lại là vấn đề sao?" Thế nhưng, thực tế đã chứng minh huynh trưởng quá tự tin. Ngay tối hôm đó, từ thư phòng đã vang lên tiếng gào thét đầy bất lực của vị Tể tướng tương lai: "Trời ơi! Huynh phải nói bao nhiêu lần thì hai đứa mới nhớ được hả? Tối nay chép phạt hai mươi lần! Không chép xong thì đừng hòng đi ngủ!" *** Thời gian thấm thoắt thoi đưa, trong khi huynh trưởng vẫn chưa lập gia thất, Bảo Sơn còn đang loay hoay tìm hướng đi, thì ta đã xuất giá. Ta gả cho Bàng Khởi. Hôn sự này là do Nương một tay quyết định. Nương nói: "Bàng Khởi là người cùng làng, coi như ta đã nhìn nó lớn lên suốt ba năm nay. Nó xuất thân trong gia đình Nho học, dòng dõi thanh bạch, xét về gia thế còn cao hơn nhà ta một bậc. Điều may mắn nhất là phụ mẫu nó đều đã qua đ
Sản phẩm tiếp thị liên kết tiktok. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!