Website có sử dụng link tiếp thị liên kết tiktok. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Phấn Canmake Nhật Bản
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Vệ Nghiên dường như không nhìn thấy sắc mặt đen xì của ta, thần thái nhàn nhã: "Ngự sử đại nhân tính tình thú vị, dung mạo tuấn tú, nghĩ đến lệnh muội chắc hẳn cũng như vậy."
Hoàng đế không hiểu hắn đang có mưu đồ gì, ghét bỏ liếc hắn một cái, quay đầu hỏi ta: "Ái khanh có suy nghĩ gì?"
Trong lòng ta phẫn nộ, ta có thể có suy nghĩ gì chứ? Ta muốn đánh chết cái tên khốn kiếp đó!
Nhưng ngoài mặt vẫn nói: "Muội muội của vi thần thân thể ốm yếu, đại phu từng nói muội ấy sống không qua nổi năm nay, e rằng không phải là lương phối với Vệ Chỉ huy sứ."
"Ngự sử đại nhân cớ gì phải bi quan như vậy, nói không chừng thành thân với bổn sứ, xung hỉ một phen, thân thể này liền khỏe lại thì sao? Hơn nữa, chỗ bổn sứ có rất nhiều linh dược, nếu không được nữa, bệ hạ cũng có vô số thần dược, cho lệnh muội uống vài viên lẽ nào lại không khỏi?"
Uống vài viên? Ta cạn lời.
Tên này ỷ vào quan hệ tốt với Hoàng đế, ăn nói chẳng kiêng nể gì.
"Hay là, Ngự sử đại nhân chỉ mong lệnh muội chết?"
Chương 5
Không rõ tại sao Vệ Nghiên đột nhiên lại đòi cưới ta, mặc dù Hoàng đế nói để ngài suy nghĩ thêm rồi tính, nhưng sau đó cả buổi lâm triều ta đều tâm thần bất định, cũng chẳng còn thiết tha gì việc hạch tội những ác hành của Vệ Nghiên nữa. Vừa bãi triều, ta chuồn nhanh chưa từng thấy.
Thế nhưng vẫn bị Vệ Nghiên tóm gọn ngay trên bậc thềm ngoài điện:
"Ngự sử đại nhân!"
Giọng nói rất lớn, tất cả mọi người xung quanh đều hóng hớt nhìn sang.
Ta cam chịu dừng bước, nhìn hắn: "Vệ Chỉ huy còn có việc gì sao?"
"Mấy ngày trước ta tình cờ gặp lệnh muội, lỡ lời mạo phạm nàng ấy, hôm nay muốn đến tận cửa tạ lỗi. Ta cùng ngươi về phủ nhé."
"Không thể nào! Sao ngươi có thể gặp qua muội muội ta được?" Ta nhịn không được buột miệng thốt lên.
Hắn làm ra vẻ mặt kinh ngạc: "Ngự sử đại nhân làm sao biết bổn sứ chưa từng gặp?"
Nhìn biểu cảm của ta, hắn cũng không biết là nghĩ tới điều gì, ý vị trong mắt càng thêm chắc chắn và sâu thẳm:
"Lẽ nào Ngự sử đại nhân và muội muội là dính liền nhau, lúc nào cũng ở cùng một chỗ?"
Bạch Ngọc đi ngang qua liền xen vào: "Khương huynh, huynh chẳng phải nói A Vu thân thể ốm yếu, không thể ra ngoài sao? Muội ấy xuất phủ gặp Vệ đại nhân lúc nào vậy?"
Dứt lời, Vệ Nghiên lạnh lùng liếc Bạch Ngọc một cái, lại quay đầu đầy ẩn ý nhìn ta: "Hóa ra, muội muội của Khương huynh tên là A Vu?"
Ta tỏ vẻ khinh bỉ với tiếng "Khương huynh" này của hắn: "Bổn quan và Vệ Chỉ huy không thân."
Nói xong, liền kéo Bạch Ngọc rời đi. Bạch Ngọc vốn định rủ ta ra ngoài uống rượu, nhưng trong lòng ta đang có tâm sự, thêm vào đó thân thể cũng quả thực không khỏe, nên đành chia tay hắn ở cổng cung.
Không thể không nói, Vệ Nghiên đối với sức lực của bản thân vẫn có nhận thức rất rõ ràng. Hắn là người luyện võ, vốn dĩ sức đã mạnh, đêm đó ta lại bị hạ dược, khó tránh khỏi phóng túng chủ động. Sự không biết tiết chế này, dẫn đến thân thể ta tới giờ vẫn còn đau nhức vô cùng, hôm nay lên triều đều là cố gắng gượng.
Ch
Sản phẩm tiếp thị liên kết tiktok. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Ta gần như phải cẩn thận từng li từng tí nhích lên xe ngựa. Vừa ngồi xuống, rèm cửa lại bị người ta vén lên, Vệ Nghiên bước lên xe.
Sắc mặt ta nháy mắt đen lại: "Ngươi vào đây làm gì?"
"Chẳng phải đã nói là muốn cùng ngươi về gặp lệnh muội sao?"
"Ta đồng ý lúc nào?"
"Bổn sứ muốn làm gì, còn cần ngươi đồng ý sao?"
Giọng điệu phách lối hết sức, ta tức nghẹn. Đối phương võ công cao cường, nếu thật sự muốn mặt dày ăn vạ không đi, ta cũng hết cách đuổi người.
Nhưng nếu thật sự đưa hắn về phủ thì lại không được. Trong phủ làm gì có "muội muội" nào cho hắn xem?
Thế là suy nghĩ một lát, ta lên tiếng: "Hôm nay ta còn có việc, tạm thời chưa về phủ."
"Việc gì?"
"Vệ Chỉ huy không thấy mình quản hơi nhiều rồi sao?""Không thấy." Thấy ta tức giận, hắn lại cười: "Vừa hay hôm nay ta rảnh rỗi, có thể bồi Khương huynh đi lo liệu công sự, sau đó đưa huynh về phủ."
"Ta và Vệ Chỉ huy không thân thiết đến mức đó, đừng gọi ta là Khương huynh."
"Sao có thể nói là không thân? Chúng ta đều đã..."
Hắn nói được một nửa thì đột ngột dừng lại, mang theo nụ cười như có như không nhìn ta. Trái tim ta căng thẳng đến mức treo lơ lửng trên không trung, giọng hắn chợt chuyển hướng: "Ta đều đã chuẩn bị cưới lệnh muội rồi, gọi Khương huynh một tiếng huynh trưởng chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?"
Sắc mặt ta càng đen hơn: "Ai nói muốn gả cho ngươi?"
"Khương huynh chú ý từ ngữ một chút, ta cũng không có ý định cưới huynh, người ta muốn cưới là muội muội của huynh."
"..."
Chương 7
Để không cho Vệ Nghiên theo ta về phủ, ta đành dẫn hắn ra ngoài thành.
"Ta có một vị trưởng bối của bằng hữu sống ở ngoài thành, đã lâu không đến thăm hỏi." Ta chột dạ lên tiếng giải thích.
Vệ Nghiên cũng không biết có tin hay không, ngược lại không hề tỏ ra mất kiên nhẫn. Hắn chỉ cười lạnh: "Bằng hữu của Khương huynh cũng nhiều thật đấy."
"Giống như loại người như Vệ Chỉ huy, chắc hẳn là chẳng có mống bằng hữu nào, phỏng chừng cũng không hiểu được niềm vui khi có bằng hữu đâu." Ta theo thói quen buông lời mỉa mai, hắn liền quay đầu lại, lạnh lùng nhìn ta.
Ta chậm chạp nhớ ra hiện tại người bên cạnh ta chỉ có tên phu xe yếu ớt mỏng manh kia... Gió thổi qua, vén lên bức rèm xe phía trước, ta liền nhìn thấy tên phu xe của mình không biết đã biến mất từ lúc nào, thay vào đó lại là thuộc hạ của Vệ Nghiên.
Sắc mặt ta cứng đờ, không phải chứ... Cho nên trước mắt, chỉ có một mình ta cô độc sao? Vậy Vệ Nghiên muốn làm gì ta, muốn ám sát ta, chẳng phải là dễ như trở bàn tay ư?
Đang lúc bất an suy nghĩ, xe ngựa đột nhiên chấn động mạnh rồi dừng lại. Sắc mặt ta trắng bệch: "Không phải chứ, Vệ Nghiên, ngươi không phải là người!"
Vệ Nghiên vốn đang hơi híp mắt nhìn ra bên ngoài, nghe vậy liền khó hiểu quay sang nhìn ta: "Ta còn chưa làm gì, sao ngươi biết ta không phải là người?"
Lời vừa dứt, sắc mặt Vệ Nghiên đột nhiên lạnh lẽo, hắn nhào tới đè ta ngã xuống sàn xe.
"Ngươi——"
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!