Website có sử dụng link tiếp thị liên kết TIKTOK. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Dầu gội Nguyên Xuân
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Linh tính mách bảo có chuyện chẳng lành, ta liền quay sang nhìn Lư Chiêu, ánh mắt lộ rõ vẻ cầu cứu.
Lư Chiêu hiểu ý, đôi mắt phượng hẹp dài chăm chú quan sát Bao Cục Đầu một lúc, rồi bất thình lình đưa tay điểm nhẹ lên cánh tay hắn.
“A —!”
Bao Cục Đầu đau đớn thét lên một tiếng thất thanh, chiếc mâm trên tay tuột xuống, rơi loảng xoảng xuống nền đất lạnh lẽo.
Ta nhìn rất rõ – Lư Chiêu vốn dĩ không dùng chút nội lực nào.
Phản ứng của Bao Cục Đầu lại quá mức dữ dội như vậy, trừ phi…
Lư Chiêu nhanh như chớp kéo tay Bao Cục Đầu lại, vén cao tay áo hắn lên.
Một mảng da thịt bầm tím, sưng tấy hiện rõ mồn một trước mắt.
“Bao Cục Đầu, ngươi bị thương sao?”
Trước câu hỏi đanh thép của Lư Chiêu, Bao Cục Đầu thoạt đầu vẫn cố lắc đầu chối:
“Không sao! Hôm qua tiểu nhân lỡ chân ngã xuống mương nước thôi!”
Lư Chiêu sa sầm nét mặt, giọng nói lạnh băng:
“Nói dối! Vết thương ứ huyết này không giống bị ngã – chắc chắn là bị người ta dùng gậy gộc đánh đập!”
Khuôn mặt Bao Cục Đầu vốn đã gượng gạo, lúc này rốt cuộc cũng không thể kìm nén được nữa, hoàn toàn sụp đổ.
Hắn ngồi phịch xuống đất, nước mắt tuôn ra như mưa.
“Liên Nhi… Liên Nhi bị bọn chúng bắt đi rồi!”
“Là ai bắt?”
Ta và Lư Chiêu đồng thanh thốt lên.
Nhưng Bao Cục Đầu lại nghẹn ngào không đáp được lời nào.
Một hồi lâu sau, hắn mới dùng tay áo quệt nước mắt, run rẩy lấy từ trong ngực ra hai tấm ngân phiếu nhàu nhĩ, cẩn trọng đặt trước mặt chúng ta.
“Đây là số ngân phiếu hai vị từng nhờ tiểu nhân cất giữ. Dạo gần đây để lo lót đám canh ngục, tiểu nhân cũng đã tiêu tốn không ít, chỉ còn lại vỏn vẹn bốn mươi lượng. Xin Vương gia, Vương phi hãy cất giữ lấy!”Nói xong, hắn liền quỳ rạp xuống trước mặt ta và Lư Chiêu, dập đầu ba cái thật mạnh xuống nền đất lạnh lẽo.
“Chiến Vương, Vương phi, thứ cho tiểu nhân đêm nay không thể đến đưa cơm hầu hạ. Tiểu nhân xin cáo biệt!”
Dứt lời, hắn dứt khoát đứng dậy, quay lưng rảo bước rời đi.
Ta kinh hãi bật dậy, thất thanh gọi với theo:
“Bao Cục Đầu! Huynh định làm gì? Chớ có làm điều dại dột!”
Bao Cục Đầu khựng lại, giọng nói rít qua kẽ răng đầy uất hận:
“Không có Liên Nhi, ta sống phỏng có ý nghĩa gì? Chi bằng cùng bọn chúng liều mạng một phen, cá chết lưới rách!”
Nói rồi, hắn sải bước đi thẳng vào bóng tối, để lại cho ta và Lư Chiêu một bóng lưng đầy quyết tuyệt và bi thương.
46
Lòng ta lúc ấy đau như cắt, ruột gan rối bời.
Bên ngoài, Trương Hoàn đang bôn ba trù tính chuyện khởi binh, e rằng giờ phút này cũng chẳng còn ở trong kinh thành.
Còn ta cùng Lư Chiêu thân hãm ngục tù, khác nào chim ưng gãy cánh, rồng mắc cạn, hổ xuống đồng bằng. Thân m
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Suy đi tính lại hồi lâu mà chẳng ra kế sách vẹn toàn, ta đành bất lực tựa đầu vào lồng ngực chàng, chỉ biết than trách thế thái nhân tình bạc bẽo, trời xanh chẳng có mắt.
Chẳng bao lâu sau, tiếng bước chân lại vang lên nơi hành lang u tối.
“Chậc chậc! Thật là một đôi uyên ương khổ mệnh, đáng thương làm sao!”
Thanh âm này chua ngoa quen thuộc, chẳng cần nhìn ta cũng biết kẻ đến là ai – Mục Yên.
“Chẳng hay ngọn gió nào đưa Hiền Đức phi giá lâm đến nơi ô uế này?”
“Dĩ nhiên là đến để chiêm ngưỡng xem hai ngươi thê thảm đến mức nào rồi!”
Giọng Mục Yên ngập tràn vẻ đắc ý.
Hai tên thái giám khúm núm bưng ghế thái sư tới, lại thêm hai cung nữ kính cẩn nâng váy, Mục Yên mới ra vẻ ung dung, đoan trang mà ngồi xuống.
Lúc này ta mới nhận ra, phần bụng dưới của ả đã nhô lên rõ rệt. Xem chừng ả đang mang long thai, tuổi thai có lẽ cũng xấp xỉ với ta.
Ta thầm cười nhạt, chẳng lẽ mục đích chuyến đi này của ả chỉ để khoe khoang cái bụng bầu kia sao?
Nhưng... ai thèm bận tâm chứ?
Ta nghiêng đầu nhìn Lư Chiêu, chỉ thấy đáy mắt chàng tĩnh lặng như hồ nước mùa thu, không gợn chút sóng.
Mục Yên ngồi chắn ngay cửa ngục, hai bên là thị vệ hộ giá.
Khác với lần trước, lần này ả không dám tiến lại quá gần, có lẽ vẫn còn ám ảnh việc A Chiêu đột ngột ra tay.
Thấy khoảng cách đã an toàn, vẻ mặt Mục Yên lại càng thêm vênh váo, hống hách.
“Lư Chiêu ca ca, nhìn xem! Yên nhi đã mang trong mình cốt nhục của Hoàng thượng rồi! Bệ hạ đã hứa, đợi hoàng nhi ra đời sẽ lập tức sắc phong làm Thái tử!”
Thấy chàng chẳng buồn liếc mắt, ả liền quay sang ta, cười khẩy đầy ác ý:
“Hừ! Xem ra đám lang băm đó không lừa ta, vết sẹo trên trán ngươi quả thực đã biến mất. Nhưng thì sao chứ? Cùng là phận đàn bà, con ta sinh ra là chân mạng Thiên tử, còn thứ nghiệt chủng trong bụng ngươi sinh ra đã không cha, chỉ là loại hoang thai! Chắc hẳn kiếp trước ngươi tạo nghiệp quá nặng, nên giờ ông trời mới trừng phạt... A!”
Lời còn chưa dứt, một luồng kình phong sắc bén xé gió lao tới. Trên trán Mục Yên tức thì hiện ra một vệt máu đỏ tươi.
Ả còn chưa kịp hoàn hồn, Lư Chiêu đã nhẹ nhàng phất tay áo thêm lần nữa.
Lại một luồng kình khí vô hình vút qua, cắt thêm một đường chéo lên vết thương cũ, tạo thành một dấu chữ thập rợn người ngay giữa trán.
“A a a! Đau chết ta rồi!”
Mục Yên ôm chặt lấy mặt, gào thét thảm thiết, quay sang mắng nhiếc đám thị vệ:
“Lũ các ngươi là đồ chết trôi à?! Hắn đánh ta, sao còn đứng trơ ra đó không ngăn lại?”
Hai tên thị vệ luống cuống rút kiếm lao lên, định vây hãm Lư Chiêu.
Nào ngờ chưa kịp chạm vào vạt áo chàng, cả hai đã hứng trọn một chưởng, ngã văng ra đất.
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!