Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Kem Nhuộm Tóc Tại Nhà
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Ta lại một lần nữa tỉnh dậy tại một nơi hoàn toàn xa lạ.
Chốn này quả thực quỷ dị vô cùng.
Bốn phía tối đen như mực, chỉ có một luồng sáng mỏng manh từ trên đỉnh đầu chiếu rọi xuống.
Nương theo chút ánh sáng yếu ớt ấy, ta mơ hồ trông thấy xung quanh đều là những vách đá gồ ghề, lởm chởm sắc nhọn.
Những tảng đá ấy từ mặt đất vươn lên, càng lên cao càng thu hẹp lại, tạo thành một vòm kín.
Nhìn kỹ, nơi này có hình thù chẳng khác gì một chiếc bánh bao đá rỗng ruột khổng lồ, chỉ chừa lại một lỗ hổng tròn rộng chừng ba thước ở trên đỉnh.
Luồng sáng kia chính là từ miệng lỗ ấy xuyên qua.
Còn Vương Thiên Sư thì chẳng rõ đã lẩn trốn nơi nào.
Tay chân ta vẫn bị trói chặt cứng, miệng bị nhét giẻ, không thể cựa quậy, cũng chẳng thể thốt nên lời.
Cả người ta co ro trong cái hang đá quỷ quái này, không khí vừa lạnh lẽo vừa ẩm thấp, nỗi sợ hãi len lỏi vào từng thớ thịt khiến ta run rẩy từng hồi.
Không biết đã qua bao lâu, ta chợt nghe thấy tiếng bước chân người vọng lại từ phía trên.
“Oa! Mục công tử, giả sơn của phủ ngài thật là hùng vĩ quá!”
Vừa nghe thấy giọng nói ấy, lòng ta lập tức chấn động dữ dội.
Đây… chẳng phải là giọng của Liên Nhi sao?
Trong lúc ta còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, lại nghe thấy một giọng nam trẻ tuổi vang lên, đầy vẻ tự đắc:
“Phải rồi! Phụ thân ta là Thái sư đương triều, phủ đệ nhà ta, cùng cách bài trí trong vườn, đều thuộc hàng nhất nhì chốn kinh thành. Như ngọn giả sơn trước mặt nàng đó, toàn bộ đều là đá Thái Hồ chính tông, từng tảng đều do phụ thân ta cho người kỳ công vận chuyển từ xa về, tổng cộng có một trăm tám mươi khối!”
Là… Mục Lôi!
Người vừa lên tiếng, lại chính là Mục Lôi!
Ta gần như không thể tin vào tai mình.
Liên Nhi và Mục Lôi… vì cớ gì hai người họ lại đi cùng nhau, lại còn xưng hô thân mật đến thế?
Hơn nữa, nghe theo lời họ nói… thì nơi ta đang bị giam cầm đây, chính là bên trong ngọn giả sơn này. Và nơi này, chính là hoa viên của Mục phủ.
Rốt cuộc… chuyện này là thế nào?
***
Chương 59
Trong lòng rối bời trăm mối tơ vò, ta không dám phân tâm, lập tức nín thở, dỏng tai lên lắng nghe họ nói tiếp.
Nào ngờ, lọt vào tai ta lại toàn là những lời ong bướm lả lơi, khiến người nghe phải đỏ mặt tía tai.Ta còn đang do dự có nên tiếp tục nghe lén hay không, thì bất chợt hai tiếng vỗ tay giòn giã vang lên, kế đó là giọng nói dương dương tự đắc của Mục Lôi:
“Người đâu! Giải tên họ Bao kia lên đây cho ta!”
Tiếng bước chân rầm rập vang lên, nghe qua không chỉ có một người.
“Liên Nhi! Tên họ Mục kia, mau thả Liên Nhi ra!” Một giọng nam tử gấp gáp hét lớn, đầy vẻ phẫn nộ cùng lo lắng.
Là Bao Cục Đầu!
Chính là giọng nói của Bao Cục Đầu!
Ngay sau đó, tiếng Bao Cục Đầu lại vang lên, thảm thiết gọi:
“Nương tử! Nương tử! Mau theo ta về nhà!”
Th
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
“Ta là người của Mục công tử, không phải nương tử của ngươi! Chớ có gọi bậy!”
Bao Cục Đầu vội vã phân bua, giọng run lên vì đau đớn:
“Nương tử! Nàng làm sao vậy? Có phải là tên họ Mục kia bức ép nàng nói những lời trái lòng như thế?”
Liên Nhi vẫn giữ thái độ lạnh nhạt, tàn nhẫn đáp:
“Không phải! Mục công tử đối đãi với ta vô cùng tốt! Hiện giờ ta ăn sung mặc sướng, sống trong nhung lụa vui vẻ hạnh phúc. Ngươi hãy cút đi! Đừng bao giờ đến làm phiền ta nữa!”
Ta ngồi thu mình trong lòng giả sơn, nghe những lời ấy mà đầu óc quay cuồng, rối loạn.
Liên Nhi rốt cuộc là làm sao vậy?
Tại sao tỷ ấy lại đối xử với Bao Cục Đầu tàn nhẫn như thế?
Với sự hiểu biết của ta về Liên Nhi, tỷ ấy tuyệt đối không phải là kẻ ham mê vinh hoa phú quý mà phụ bạc tình nghĩa.
Hay là… tỷ ấy có nỗi khổ tâm gì khó nói?
Bên ngoài, mặc cho Bao Cục Đầu có khẩn cầu van nài đến thế nào, Liên Nhi vẫn chỉ một mực hờ hững, lạnh lùng như người xa lạ.
Cuối cùng, Bao Cục Đầu bị đám gia nhân lôi đi trong tiếng gào thét uất hận.
Sau khi Bao Cục Đầu đã bị kéo đi khuất, Mục Lôi mới cười đắc ý, giọng nói đầy vẻ chế giễu:
“Liên Nhi! Tên Bao Cục Đầu ấy si tình với nàng như thế, mà nàng vừa rồi lại tuyệt tình đến vậy, chắc hẳn hắn tức đến phát điên rồi!”
Liên Nhi cười khẽ một tiếng, giọng nói lả lơi:
“Ai quan tâm hắn có giận hay không chứ? Trong lòng Liên Nhi giờ đây chỉ có mỗi công tử mà thôi!”
Mục Lôi dường như vẫn còn chút bán tín bán nghi:
“Thật sao? Dù gì hai người cũng từng làm phu thê mặn nồng suốt ba năm trời…”
Giọng Liên Nhi bỗng trở nên mềm mại, nũng nịu:
“Dù thế nào cũng chẳng thể so sánh với công tử được! Người mới là nam nhân đầu tiên của Liên Nhi cơ mà!”
Mục Lôi nghe vậy thì khoái chí cười lớn:
“Hahaha! Lời này ta thích nghe! Rất lọt tai!”
Liên Nhi lại nói:
“Công tử, mau nếm thử bánh bao mới hấp của Liên Nhi đi! Còn nóng hổi đấy!”
Mục Lôi trêu ghẹo:
“Ta chỉ thích ăn cái nào mà nàng đã cắn qua thôi!”
Liên Nhi nũng nịu:
“Công tử thật xấu xa… Được rồi, Liên Nhi đã cắn rồi đó! Người mau ăn đi!”
Mục Lôi thốt lên đầy vẻ dâm tà:
“Ô hô! Trên đó còn in cả dấu môi son của nàng này! Thật là yêu kiều mê người! Bổn công tử phải một ngụm nuốt trọn mới thỏa lòng!”
Liên Nhi nhỏ nhẹ:
“Đôi môi này của Liên Nhi hôm nay đặc biệt tô son kỹ càng đấy, vừa đẹp vừa thơm, ăn vào lại càng thêm ngọt ngào~”
Mục Lôi vừa ăn vừa tấm tắc:
“Hay lắm! Ưm… quả nhiên hương vị không tồi!”
Ta nghe những lời ong bướm ấy mà trong lòng vừa phẫn nộ lại vừa kinh ngạc tột độ.
Liên Nhi rốt cuộc đang toan tính điều gì?
Nửa năm không gặp, sao tỷ ấy lại biến đổi tâm tính, trở thành một người lẳng lơ như thế này?
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!