Hồ Yêu Truyện

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết tiktok. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.

Bảng phấn mắt Lemonade

tiktok

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

Khi ta tỉnh lại, thân mình đang nằm trên một chiếc giường lớn, nệm gấm êm ái tựa mây trời.

Cạnh giường lớn có đặt một chiếc nôi nhỏ. Bên trong là tiểu hài nhi của ta đang ngủ say sưa, gương mặt bầu bĩnh đáng yêu vô cùng.

Kế bên chiếc nôi ấy, còn có một cái ổ nhỏ lót lông mềm mại.

Nhưng nằm trong đó... không phải là người, mà là hai chú điêu con đang cuộn tròn.

“Nàng tỉnh rồi sao?”

Lư Chiêu mỉm cười, bước tới đỡ ta ngồi dậy, dịu dàng ôm ta vào lòng.

Ta đảo mắt nhìn quanh, buột miệng hỏi: “Điêu trống đâu rồi?”

Nụ cười trên môi Lư Chiêu tắt hẳn, chàng khẽ thở dài, giọng trầm xuống:

“Nó... đã tuẫn tình rồi.”

Ta sững sờ. Loài điêu vốn trời sinh chung thủy, một đời một kiếp chỉ có một bạn đời. Điêu cái đã chết, nó cũng chẳng thiết sống một mình trên cõi đời này nữa.

Trước khi gieo mình quyên sinh, nó đã đem hai đứa con non nớt giao phó lại cho chúng ta chăm sóc.

Nghe Lư Chiêu kể lại, sống mũi ta cay xè, nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống.

Loài vật vô tri mà còn tình thâm nghĩa trọng đến thế, con người đôi khi còn chẳng bằng.

Lư Chiêu như thấu hiểu tâm tư ta, chàng nắm chặt tay ta, giơ lên cao, dõng dạc thề trước hoàng thiên hậu thổ:

“Ta, Lư Chiêu, xin thề trước trời đất: Đời này kiếp này, chỉ có duy nhất Mục Thược là thê tử, cùng nàng răng long đầu bạc. Nếu vi phạm lời thề, trời tru đất diệt!”

***

**Chương 65**

Một tháng sau, kinh thành rợp cờ hoa, tiếng trống nhạc vang lừng. Đó là ngày đại lễ đăng cơ của Tân đế và sắc phong Hoàng hậu.

Nghi lễ cung đình rườm rà phức tạp vô cùng, đến khi trở về tẩm cung, ta mệt đến mức chỉ muốn tháo bỏ phượng bào, nằm bẹp xuống giường mà ngủ.

Bỗng cung nữ bước vào bẩm báo: “Bẩm Hoàng hậu nương nương, Liên phu nhân cầu kiến!”

Nghe cái tên quen thuộc, tinh thần ta liền phấn chấn hẳn lên, vội vàng ngồi dậy chỉnh trang y phục.

Liên phu nhân, chính là Chung Liên Nhi — nay đã được phong làm nghĩa muội của ta, cũng tức là nghĩa muội của đương kim Hoàng hậu, phu nhân của Ngự tiền thị vệ thống lĩnh Bao Cục Đầu.

Nàng bước vào, trên tay bồng một tiểu hài nhi bụ bẫm, vừa cười tươi rói vừa định hành lễ với ta.

Ta vội bước xuống nâng nàng dậy, đưa tay đón lấy đứa trẻ từ lòng nàng, âu yếm hỏi:

“Đây chính là đứa nhỏ mà muội đã nhận nuôi đó sao?”

Liên Nhi gật đầu, ánh mắt ánh lên niềm hạnh phúc viên mãn.“Đứa nhỏ này xinh xắn nhất trong đám trẻ, muội vừa nhìn thấy đã đem lòng yêu thích, chẳng nỡ buông tay!”

Ta mỉm cười, đưa tay nựng má hài nhi:

“Tiểu gia hỏa này trắng trẻo mập mạp, quả thực khiến người ta gặp là thương.”

Ngẫm nghĩ một chút, ta chợt nhớ ra điều gì, bèn nói thêm:

“Nhắc mới nhớ! Hôm trước muội có nói muốn xây một Từ Ấu Viện để thu nhận những đứa trẻ mồ côi, cơ nhỡ. Ta đã bẩm báo với Hoàng thượng rồi. Người đã chuẩn tấu, ban xuống một khoản ngân lượng, lát nữa muội bảo Bao đại ca đến Hộ bộ lĩnh về nhé!”

Liên Nhi nghe xong, hốc mắt đỏ hoe, cảm động đến rơi lệ:

“Đa tạ tỷ tỷ! Muội nhất định sẽ dốc lòng nuôi dạy bọn trẻ thành tài, để chúng sau này trở thành rường cột vững chắc của Đại Nhạc quốc!”

**Chương 66**

Lư Chiêu phụng di chiếu đăng cơ, danh chính ngôn thuận kế thừa đại thống.

Tiên đế Bảo Khang, nay đã trở thành Phế đế.

Lư Chiêu niệm tình huynh đệ quân thần năm xưa, không đuổi cùng giết tận, chỉ giáng hắn xuống làm An Lạc Công, lưu đày cả gia quyến đến vùng biên viễn Đông Nam.

Nơi ấy chướng khí mù mịt, rừng th

Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

iêng nước độc, quanh năm vắng bóng người.

Bị đày đến chốn đó, quả thật sống không bằng chết, so với ngục tù còn khổ sở hơn vạn phần.

Đoàn áp giải rầm rộ, do đích thân Đạo nhân Tử Tang giám sát tiễn đi.

Ta cùng Lư Chiêu không ra mặt, chỉ đứng lặng lẽ trên lầu cao nhìn xuống.

Khác hẳn vẻ bạo ngược, ngông cuồng ngày trước, An Lạc Công cùng phu nhân của hắn – Mộ Uyên, giờ đây cúi đầu ủ rũ, chẳng khác nào chó nhà có tang, lầm lũi bước đi đầu hàng số phận.

Đứa con trong bụng Mộ Uyên không giữ được, sinh ra đã là thai chết lưu.

Nàng ta lúc này như con rối đứt dây, toàn thân toát lên vẻ tử khí trầm trầm, chẳng còn chút sinh lực.

Phụ thân nàng ta, tiền Thái sư Mộ Tiêu, quỳ rạp trước mặt Đạo nhân Tử Tang, khẩn thiết van lơn:

“Xin Thiên sư hãy niệm tình, nói giúp lão vài lời với Hoàng hậu nương nương. Dù sao lão cũng là thân thúc ruột thịt, là người thân duy nhất còn lại trên đời của nàng! Cầu xin Hoàng thượng nương tay. Lão thân già yếu bệnh tật, đường xá xa xôi hiểm trở, e rằng chưa đến nơi đã bỏ mạng giữa đường!”

Đạo nhân Tử Tang lạnh lùng nhìn xuống, hồi lâu mới đanh giọng đáp:

“Vậy phụ thân của Hoàng hậu nương nương, chẳng phải cũng từng là huynh đệ ruột thịt, là người thân nhất của ngươi sao? Năm xưa ngươi đã đối xử với phụ tử họ thế nào, trong lòng ngươi tự rõ!”

Tiền Thái sư Mộ Tiêu cứng họng, mặt cắt không còn giọt máu, không thốt nên lời.

Tử Tang phất trần, quát lớn ra lệnh cho đoàn người xuất phát.

Tiếng khóc than ai oán vang vọng cả một góc rừng.

Chỉ riêng An Lạc Công là vừa đi vừa cười ngây dại, miệng lẩm bẩm không ngớt hai câu:

“Đích nữ Mục gia mang mệnh Phượng, kẻ nào cưới được ắt lên ngôi Cửu Ngũ. Sinh năm âm, tháng âm, ngày âm, giờ âm, giữa trán nở một đóa hoa phượng đỏ...”

Mộ Uyên nước mắt giàn giụa, khẩn thiết van xin An Lạc Công đừng nói nữa.

Nhưng hắn bất ngờ đẩy mạnh khiến nàng ngã nhào xuống đất, nghiến răng nghiến lợi quát tháo:

“Cút! Ngươi là đồ phượng giả! Phì!”

Dứt lời, hắn ngửa mặt lên trời gào khóc thảm thiết:

“Phượng hoàng thật sự... Trẫm đã bỏ lỡ rồi! Tại sao lại có thể bỏ lỡ cơ chứ?!”

Từ đó về sau, An Lạc Công lâm bệnh triền miên. Ba năm sau, hắn chết trong đau đớn tột cùng, toàn thân lở loét thối rữa. Trước lúc lâm chung, tiếng rên rỉ của hắn vang vọng suốt đêm thâu mới dứt.

**Chương 67**

Thấm thoắt mười lăm năm trôi qua, ta cùng Lư Chiêu đang dạo bước thưởng hoa trong Ngự hoa viên.

Bỗng có tấu báo truyền đến:

“Bẩm Bệ hạ, bẩm Nương nương! Thái tử điện hạ thân chinh đại thắng, đã tiêu diệt hoàn toàn Hồng Nhật quốc! Ngày khải hoàn hồi kinh không còn xa!”

Ta vỗ tay reo mừng khôn xiết:

“Vương Thiên Sư tuy tâm địa bất chính, nhưng lời tiên đoán của lão quả nhiên linh nghiệm! Thái tử nhà ta không chỉ bảo vệ được non sông Đại Nhạc, mà còn bình định ngoại bang! Đúng là long chủng, con của thần long!”

Lư Chiêu cũng hân hoan rạng rỡ vô cùng. Chàng ngắt một đóa mẫu đơn quốc sắc thiên hương, nhẹ nhàng cài lên mái tóc ta, ôn tồn nói:

“Thái tử nay đã trưởng thành, bản lĩnh vững vàng, đủ sức gánh vác giang sơn. Ta cũng nên trút bỏ long bào, nhường lại ngôi vị, để cùng nàng tiêu dao tự tại, ngao du sơn thủy!”

Ta mỉm cười mãn nguyện:

“Được vậy thì còn gì bằng!”

Cùng lúc ấy, tại nơi biên cương xa xôi, vị thiếu niên anh tuấn mười lăm tuổi đang ngày đêm thúc ngựa, băng rừng vượt núi trở về, trong lòng chỉ nung nấu một niềm mong mỏi được sớm ngày đoàn tụ cùng phụ mẫu...

(Hết truyện)

Chương Trước Chương Tiếp

Bình Luận Chapter (0)

Thảo luận về nội dung chương này

Bạn muốn bình luận chapter này?

Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.

Đăng Nhập Ngay
💬

Chưa có bình luận nào

Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!

Về Chúng Tôi

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, Hồ Yêu miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này.

Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ trực tiếp thông qua fanpage chính thức của chúng tôi.

Liên hệ bản quyền
© 2026 Hồ Yêu Truyện. All rights reserved. Website thiết kế bởi HG DIGITAL