Hồ Yêu Truyện

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.

Phấn Phủ Đa Sắc Kiềm Dầu Canmake Marshmallow Finish Powder Abloom – Làn Da Rạng Rỡ, Tự Nhiên

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

40


Khoảnh khắc quan tu soạn viết tên ta lên Ngọc Điệp.


Xung quanh ta bỗng nổi lên cuồng phong.


Lúc đó, ta và vị Hoàng đế ngây ngốc đang cùng nhau đứng trên đàn tế trời đất.


Trời đất bao la, đủ loại khí vận từ khe đất phun ra, ào ạt tràn vào cơ thể ta.


Thật sảng khoái, thật thống khoái!


Thiên địa trong tay ta, giang sơn mặc ta sai khiến.


Ta không nhịn được cười lớn.


Những thị vệ bên cạnh không biết ta vì sao lại cười, bọn họ bị cuồng phong thổi đến xiêu vẹo, không thể không nằm rạp xuống đất, để tránh bị gió cuốn đi.


Khí vận của trời đất, linh khí của nhân gian, tất cả đều hội tụ trên đỉnh đầu ta.


Linh lực trong cơ thể ta điên cuồng vận chuyển, theo công pháp mà xung kích kỳ kinh bát mạch.


Linh khí được hấp thu vào kinh mạch huyệt đạo, hóa thành từng giọt linh dịch, linh dịch như mưa hội tụ vào đan điền.


Vận mệnh của đế quốc đang tàn lụi hóa thành bổ dược thượng hạng, nuôi dưỡng kinh mạch bị tổn thương do ta tu luyện quá độ.


Linh dịch từ đan điền xuất phát, hóa thành từng con cá nhỏ, bơi về phía đỉnh đầu và lòng bàn chân.


Cá nhỏ hóa thành rắn nước, rắn nước hóa thành trăn khổng lồ.


Trăn khổng lồ hóa thành giao long, giao long lại hóa rồng!


Mây đen ùn ùn kéo đến bao phủ khắp nơi, trong mây điện quang lập lòe, sấm sét vang dội.


Sấm sét tím xanh bổ xuống đầu ta, ta đẩy Hoàng đế ra, hai tay nghênh đón lôi kiếp!


Cơn đau dữ dội từ lòng bàn tay truyền khắp tứ chi bách hài, hội tụ vào kinh mạch của ta, từng tia điện quang đánh nát trọc khí trong cơ thể ta!


Tia sấm thứ hai đánh ra những oan nghiệt của ta, Thi Lương, Lương Mục, Mục Kỳ, phụ thân ta... những người này tụ tập bên cạnh ta, phát ra tiếng kêu gào thống khổ.


"Ta có lẽ đã phụ lòng các ngươi." Ta lạnh lùng nói: "Nhưng nữ nhân sinh ra đã bị thế nhân phụ lòng, lại có ai phải trả giá đâu?"


"Không cắn nuốt huyết nhục của các ngươi ta không thể sống, cho nên, xin mời chư vị hãy chết đi!"


Đầu ngón tay ta phun ra vài luồng lửa dữ dội, thiêu đốt những tâm ma này.


Lôi kiếp liên tiếp đánh xuống, không cho ta chút thời gian nào để thở dốc.


Không biết đã qua bao lâu, màu sắc của thiên lôi càng lúc càng nhạt, càng lúc càng gần với màu vàng kim.


Tiếng sấm ầm ầm! Tựa như tiếng gầm rú của người khổng lồ thời cổ đại, thiên lôi màu vàng kim với khí thế không thể ngăn cản đánh xuống đỉnh đầu ta!


Cả người ta bị đánh đến tả tơi, ngửa mặt lên trời gào thét:


"Ta muốn trời đất nổi mưa gió, Kim Ô sao dám ló dạng ——"


Mưa như trút nước ầm ầm đổ xuống!


Trong đan điền của ta như thể bị bổ ra một nơi ở tiên linh, vô số linh lực theo khí vận tràn vào trong đó!


Từ xa, lính truyền tin vung roi thúc ngựa, hô to:


"Hứa tướng quân ——"


"Kinh thành —— bị phá rồi!"


41


Lúc Tề Trường Lan dẫn quân xông vào cửa cung, lôi kiếp đã sớm ngừng lại.


Chân trời ráng đỏ muôn trùng, mây lành ngàn dải.


Bá tánh bàn tán xôn xao, đều nói Tề Trường Lan là chân long trời ban, cho nên hắn vừa vào kinh thành liền xuất hiện dị tượng.


Hứa Khai nằm mơ cũng không ngờ tới, Tề gia quân chỉ vỏn vẹn hai vạn binh mã, vậy mà lại có thể công phá cửa lớn kinh thành.


Hắn ta biết rõ mình đã đến lúc chết, trong cơn tuyệt vọng, hận ý dâng trào, vậy mà lại bắt đầu tàn sát hậu cung.


Binh lính dưới trướng hắn ta cũng bắt đầu cướp bóc giết người khắp nơi, không ít phi tần và cung nữ của tiên đế bị sát hại dã man.


Sát tâm nổi lên, hắn ta cầm trường đao nhuốm máu xông vào nội điện của công chúa, cười gằn nói: "Công chúa đang đợi vị hôn phu tốt của người sao?”


"Tề tặc hại ta không thành đại nghiệp! Hôm nay ta không giết được hắn, thì giết vị hôn thê của hắn chôn cùng ta!”


"Trên đường xuống suối vàng có công chúa làm bạn, cũng coi như là một chuyện vui!”


"Chỉ là không biết tiểu tử Tề Trường Lan kia, bị ta cướp mất thê tử, sẽ nghĩ như thế nào?"


Nói xong, hắn ta cười ha hả.


Công chúa cũng mỉm cười với hắn ta.


Nàng ta vung roi trong tay, như linh xà, một cái tóm lấy cổ họng của Hứa Khai.


Gai nhọn trên roi đâm vào da thịt hắn ta, vị tướng quân chinh chiến nhiều năm không ngờ tới, công chúa nhìn có vẻ yếu đuối trước mặt hắn ta vậy mà lại có sức phản kháng, cả khuôn mặt tím tái, gắt gao bám vào cây roi trên cổ.


Công chúa nắm chặt cán roi, dùng sức kéo một cái, Hứa Khai liền ngã mạnh xuống đất, lăn vài vòng.


Trên mặt đất toàn là mảnh vỡ, gáy của Hứa Khai không biết bị vật gì đâm vào, cứ như vậy mà chết.


"Ta lo lắng cho an nguy của người nên mới vội vàng chạy đến, giờ xem ra là lo lắng thừa rồi."


Ta từ trong góc tối bước ra, khẽ cười một tiếng.


"Hôm nay kinh thành mưa gió bão bùng, sấm chớp đì đùng, có liên quan gì đến ngươi không?"


Công chúa vừa lau vết máu trên roi, vừa nhỏ giọng hỏi.


"Đó là ta đang độ kiếp."


Ta nắm tay nàng ta đến bên cửa sổ, cho nàng ta xem mây lành ngũ sắc trên bầu trời.


Ánh sáng vàng rực rỡ như nước chảy từ trên trời rơi xuống, rải khắp nhân gian.


"Nhờ phúc của công chúa, giờ ta đã trúc cơ rồi.”


"Thông đạo phàm trần đã bị thiên lôi đánh vỡ, ta sắp rời khỏi trần thế, đến nơi tập trung của tu tiên giả.”


"Trước khi rời đi, nghĩ đến việc quay lại cứu người một lần.


"Chỉ là, lần này ta dường như đã lo lắng thừa rồi."


Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

>Công chúa nghe vậy sững sờ: "Ngươi... sắp đi rồi sao?"


"Ừ."


Ta lấy ra một viên đá bình thường đưa vào tay nàng ta: "Cái này người hãy giữ gìn cẩn thận. Viên đá này có thể bóp nát ba lần, sau khi bóp nát, trong phạm vi mười thước sẽ xuất hiện dị tượng tường lành.”


"Khi nào thì dùng, chắc hẳn trong lòng người đã có tính toán."


"Còn nữa, tỳ nữ Thảo Nhi của ta liền giao phó cho công chúa. Nàng ấy không được thông minh lắm, nhưng lại trung thành và biết điều, người cho nàng ấy cơm ăn, nàng ấy sẽ trung thành với người."


Thấy thân thể ta dần dần bị kim quang bao phủ, công chúa không nhịn được nhào tới hỏi: "Vậy khi nào ngươi quay lại? Tống Thiển! Khi nào ngươi quay lại?"


"Có lẽ, đợi đến ngày ta thành tiên."


Nửa người ẩn trong ánh sáng, trước khi rời đi, ta để lại cho nàng ta một câu nói thầm:


"Đi đi, hãy yêu hắn, giết hắn, rồi thay thế hắn."


Nói xong, ta mỉm cười với Tề Trường Lan cuối cùng cũng đã đến, hoàn toàn bước vào cột sáng phi thăng.


Cảnh tượng này, Tề Trường Lan chắc chắn cả đời khó quên.


Ta từng là vị hôn thê của hắn, hy sinh dung mạo cứu hắn một mạng, còn từng vì hắn mà thân bại danh liệt.


Giờ lại ở trước mặt hắn tắm mình trong thần quang, phi thăng thành tiên.


Bảo hắn làm sao có thể quên?


Có ta chen ngang ở giữa, Trưởng công chúa và Tề Trường Lan e rằng không thể trở thành thần tiên quyến lữ ân ái hòa thuận rồi.


Nàng ta càng yêu hắn, sẽ càng hận hắn.


Thời gian lâu dần, cặp đế hậu này chắc chắn sẽ có một cuộc chém giết thảm khốc.


Ta muốn ngăn chặn mọi khả năng công chúa an phận làm Hoàng hậu, ta muốn ép nàng ta, để nàng ta không thể không tranh, không thể không giành.


Đáng tiếc, ta không thể tận mắt chứng kiến ngày nàng ta nắm ngọc tỷ, ngồi trên long ỷ.


KẾT THÚC


Lợi dụng màn đêm, ta lượn lờ bay vào hoàng cung.


Vài nữ tử mặc quan phục, đầu đội ô sa khi ra khỏi cửa cung vẫn còn đang tranh cãi về tân chính.


Cung nữ cầm đèn tuần tra nhỏ giọng nói với nhau: "Gần đây Bệ hạ ngủ không ngon giấc, đừng làm kinh động người."


Ta tìm được tẩm cung của công chúa, xuyên tường mà vào, lặng lẽ nhìn khuôn mặt đang ngủ say của nàng ta.


Nàng ta đã già rồi.


Dung mạo từng xinh đẹp như hoa đào, giờ đã bị năm tháng bào mòn như làn nước mùa xuân, làn da nàng ta trở nên nhăn nheo, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên.


Giữa lông mày nàng ta có nếp nhăn sâu, chắc hẳn là có không ít chuyện phiền lòng.


Đôi mắt nàng ta không còn trong sáng, như một đầm nước sâu không thấy đáy, không biết chảy về đâu.


"Ngươi tỉnh rồi."


Ta mỉm cười.


"Ừ, ta tỉnh rồi." Nàng ta nói.


"Ngươi già rồi."


"Vậy sao? Mấy chục năm trôi qua rồi, Thảo Nhi cũng không còn nữa, ta cũng nên già rồi."


Nói xong, nàng ta oán trách: "Ngươi vẫn như hồi đó. Không, ngươi còn xinh đẹp hơn hồi đó nữa."


"Dù sao ngươi cũng bận rộn việc triều chính, còn ta thì đi tu tiên cầu đạo. Tiên nhân luôn có vài thuật pháp dưỡng nhan." Ta nói đùa với nàng ta.


"Làm thần tiên thật tốt, hoàng cung thâm sâu, đến đi tự do."


"Cũng không tốt lắm đâu." Ta không nhịn được đáp lại.


"Những năm nay ngươi sống thế nào? Tiên giới có phải khắp nơi đều là cung điện mây mù, tiên hoa dị thảo không?"


"Tiên hoa dị thảo quả thật là có." Ta đáp: "Chỉ là tiên giới không phải tiên giới, chẳng qua là một đám người phàm cầu tiên mà thôi. Làm vẫn là những chuyện tranh giành đoạt lợi."


"Kể cho ta nghe về những trải nghiệm của ngươi những năm nay đi."


Nàng ta dường như hơi mệt, khép hờ mắt.


Ta suy nghĩ một chút, nhất thời không biết nên bắt đầu từ đâu, một lúc lâu sau mới nói:


"Ta tìm được một vị sư phụ, gia nhập một môn phái, học tập tâm pháp và chiêu thức. Môn phái tên là Cát Tinh môn, từ chưởng môn cho đến đệ tử, ai ai cũng là người xui xẻo."


"Nguyên nhân là do công pháp của bổn môn tuy mạnh mẽ, nhưng lại phải tiêu hao khí vận. Rất nhiều đệ tử xuất sắc đều chết vì đủ loại sự trùng hợp xui xẻo.”


"Cho nên những môn phái khác đều gọi người trong môn phái ta là sao chổi."


"Công pháp này, đúng là hợp với ngươi." Nữ đế hừ lạnh.


"Cho nên ta càng cần một vị phu quân mới." Ta thở dài.


"Đạo lữ đầu tiên ta tìm ở tu tiên giới, là một công tử của tu tiên thế gia. Hắn ta đối xử với ta rất tốt, ôn nhu săn sóc, ân cần chu đáo. Phong thái tuấn tú, lại còn hiểu chuyện."


Nữ đế lại không mắc mưu: "Nếu hắn ta thật sự là người hoàn hảo, thì cũng không đến lượt ngươi, Tống Thiển, tìm đến cửa."


Ta cười ranh mãnh: "Đúng vậy, nguyên nhân gia tộc bọn họ hưng thịnh, là vì họ nuôi một loại trùng tên là Thực Linh trùng. Họ bắt những tu sĩ có thiên phú ưu tú nhưng xuất thân bình thường, cho trùng ăn linh căn. Hai mươi tu sĩ mới có thể nuôi được một con Thực Linh trùng.”


"Mà sau khi dùng Thực Linh trùng, tu sĩ vốn có tư chất bình thường liền có thể biến thành thiên linh căn, tu vi tăng tiến thần tốc.”


"Sau khi ta gả qua đó, ai ai cũng khen ta hiền huệ hiểu chuyện. Sau đó, chuyện Thực Linh trùng bị bại lộ, khí vận của gia tộc này liền tụt dốc không phanh, lại bị ta phá hoại một phen, thế hệ mới lại toàn là phàm nhân, ngay cả ngũ linh căn cũng không có.”


"Đạo lữ của ta cũng vì vận rủi đeo bám, sớm bị sét đánh chết."


Kể xong, ta lại hỏi: "Còn ngươi? Thân là hoàng đế, chắc hẳn mọi chuyện đều như ý chứ?"


"Như ý chỗ nào. Toàn là chuyện phiền lòng mới đúng."

Bình Luận Chapter (0)

Thảo luận về nội dung chương này

Bạn muốn bình luận chapter này?

Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.

Đăng Nhập Ngay
💬

Chưa có bình luận nào

Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!

Về Chúng Tôi

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, Hồ Yêu miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này.

Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ trực tiếp thông qua fanpage chính thức của chúng tôi.

Liên hệ bản quyền
© 2026 Hồ Yêu Truyện. All rights reserved. Website thiết kế bởi HG DIGITAL