Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Sữa Tắm Gội Rửa Mặt 3in1 Purité Baby Kháng Khuẩn
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
31
Sau khi hậu tạ nữ đạo sĩ, ta liền tham lam hấp thu khí vận của Phụ quốc công phủ.
Vì vậy, các loại tấu chương vạch tội cứ như dìm được cái này xuống thì cái khác lại nổi lên, tin xấu liên tiếp ập đến.
Như thể phủ đệ này đã bị đục khoét rỗng tuếch, mục ruỗng hết cả rồi.
Phụ quốc công phủ người người lo sợ, mẫu tộc của các vị thiếu phu nhân bắt đầu đến cửa khuyên con gái hòa ly về nhà.
Còn ta, mỗi ngày được khí vận và linh khí nuôi dưỡng nên dung mạo rạng rỡ, làn da sáng bóng, tựa như thần nữ.
Lúc khí vận của Phụ quốc công phủ còn lại không nhiều, ta mặc áo vải thô, đầu đội khăn trắng, đánh lên Đăng Văn Cổ.
Triều đình quy định, dân cáo quan sẽ bị đánh năm mươi đại bản, thê cáo phu phải lăn giường chông.
Ta dùng linh lực hộ thể, giả vờ bộ dạng đau đớn không chịu nổi, thật sự lăn qua giường chông.
Trước mặt đông đảo bá tánh, ta cả người bê bết máu, lớn tiếng tố cáo ác hành của Mục Kỳ, đích thứ tử của Phụ quốc công phủ, cưỡi ngựa giẫm chết phu quân ta giữa đường, rồi cướp ta vào phủ.
Mà Mục gia vì che giấu án mạng, lại bày ra đủ trò, tịch biên gia sản, tru di cửu tộc nhà họ Lương, một gia đình thương nhân giàu có.
Chuyện này Mục gia làm rất đơn giản thô bạo, thời gian cũng không lâu, cho nên cực kỳ dễ điều tra.
Không đến mấy ngày, Đình Úy phủ liền điều tra rõ ràng.
Giường chông rỉ sét loang lổ, người bị chết vì sốt cao sau khi lăn giường chông không ít, cho nên thê tử dám tố cáo phu quân là cực kỳ hiếm thấy.
Nay lại xuất hiện một người như ta.
Nhẫn nhục chịu đựng, ở bên kẻ thù, chỉ để một ngày lăn giường chông báo thù cho phu quân.
Chuyện ly kỳ này vừa ra, lập tức lan truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ.
Bá tánh cảm động trước sự nhẫn nhịn của ta, đồng loạt ca tụng sự kiên trinh và dũng khí hơn người của ta.
Ta trở thành điển phạm cho những liệt nữ trung trinh tiết liệt thiên hạ, thậm chí có người còn viết câu chuyện của ta thành thoại bản hí khúc.
Việc đời chính là kỳ quái như vậy, nữ nhân càng hiền lương, kết cục càng thê thảm.
Còn nữ nhân độc ác như ta, lại được khen ngợi tam tòng tứ đức, cửu trinh tiết liệt, trở thành hiền phụ nổi tiếng khắp thiên hạ.
32
Ngày Hoàng đế triệu kiến ta, ta đã hút cạn tia khí vận cuối cùng của Phụ quốc công phủ.
Từng tia linh khí vờn quanh thân ta, tam hoa trên đỉnh đầu lúc ẩn lúc hiện.
Để càng giống với hình tượng trong truyền thuyết, ta còn dùng linh khí khoác lên mình một lớp vũ y mờ ảo, chỉ có Hoàng đế mới nhìn thấy được.
Hoàng đế tuổi già không ai là không thích cầu tiên vấn đạo, khát vọng quyền lực khiến họ sinh ra ý nghĩ muốn nắm giữ quyền hành mãi mãi.
Quả nhiên, Hoàng đế vừa nhìn thấy, liền vô cùng kinh ngạc.
"Thân khoác vũ y, tam hoa tụ đỉnh, ngũ khí triều nguyên, nữ tử này là thần nữ!"
Ta giả vờ ngây thơ không biết, Hoàng đế bèn triệu quốc sư mà ngài tin phục nhất đến, hỏi mệnh cách của ta có gì khác thường không.
Quốc sư vừa nhìn thấy ta, cũng vô cùng kinh hãi: "Bệ hạ, nữ tử này không giống người phàm trần!"
Thấy những người khác đều không có phản ứng gì, chỉ có mình ngài và quốc sư nhìn thấy được, Hoàng đế càng thêm tin tưởng không chút nghi ngờ.
Quốc sư bấm đốt ngón tay tính toán một hồi, lại nói: "Vị tiên tử này là hạ phàm lịch kiếp, cho nên mệnh cách nhiều trắc trở."
Hoàng đế không ngừng gật đầu: "Quả thật! Quả thật!"
Quốc sư: "Nay kiếp nạn đã qua, tiên tử đáng lẽ phải thuận buồm xuôi gió, hộ quốc vận của ta, nhưng không biết vì sao, trên đỉnh đầu nàng dường như có sát tinh huyết quang."
Hoàng đế giật mình: "Đây là vì sao?"
Quốc sư: "Kính xin tiên tử nói cho lão đạo, năm mười ba tuổi người có phải đã gặp phải một kiếp nạn chết người không?"
"Phải."
"Vậy thì đúng rồi! Kẻ gây ra kiếp nạn chết người đó chính là sát tinh, hắn đến nay vẫn chưa từ bỏ sát niệm! Bệ hạ, nếu không trừ khử tên ác ma này, an nguy của tiên tử khó mà lường được."
Lão Hoàng đế hỏi: "Tiên tử, nàng cứ nói cho trẫm biết, năm mười ba tuổi nàng vì sao suýt mất mạng?"
Ta cắn môi, cụp mắt, run giọng nói: "Khải tấu Bệ hạ, không phải tiểu nữ không muốn nói, mà thật sự là... không thể nói."
Hoàng đế nổi giận: "Vì sao không thể nói?!"
"Phụ hoàng, nhi thần biết vì sao."
Giọng nói của Trưởng công chúa truyền đến.
Ta quay đầu nhìn lại, Trưởng công chúa mặc một thân hồng y, rực rỡ như hoa thạch lựu.
"Nữ tử này chính là Tống nhị tiểu thư đã từng đính hôn với Tề Trường Lan năm đó. Phụ hoàng từng hỏi ý Tống Du, muốn biết hai người bọn họ có bằng lòng từ hôn hay không, nếu không bằng lòng thì thôi. Nếu từ hôn, cũng sẽ tìm cho Tống nhị tiểu thư một mối hôn sự tốt.
"Ai ngờ Tống Du kia lại xuống tay giết hại nữ nhi thân sinh của mình.
"Sau đó, lại còn đổ tội lên đầu Phụ hoàng và nhi thần!"
Trưởng công chúa đầy mặt bất bình: "Mấy năm nay, người ta ngấm ngầm công khai giễu cợt nhi thần cướp đoạt phu quân của người khác bất thành, lại còn hại chết nàng ta.”
"Nhi thần trăm miệng cũng không biện minh được, nhiều lần điều tra, mới biết được nguyên do.”
"Chắc hẳn Tống nương tử không nói, cũng là vì chữ hiếu, không muốn tố cáo phụ thân của mình."
Ta đã nước mắt lưng tròng, gần như ngất đi.
Hoàng đế nổi trận lôi đình: "Tên Tống Du kia thật to gan! Lại làm ra chuyện trái luân thường đạo lý như vậy để hãm hại tiên tử, còn mượn danh nghĩa của trẫm!"
Hoàng đế coi trọng thanh danh nhất, cho dù chuyện này thật sự là do ngài ám chỉ, chắc chắn cũng sẽ không thừa nhận.
Nay mượn gió bẻ măng, vừa lúc đổ hết tội lỗi lên đầu phụ thân ta, tránh dính phải nhân quả hãm hại tiên tử.
Trưởng công chúa và ta nhìn nhau từ xa, rồi nhanh chóng dời mắt.
Năm đó lúc rơi xuống nước, ta đã từng nghĩ, ta muốn cho phụ thân ta và Tề Trường Lan hối hận không kịp.
Giải quyết xong phụ thân ta, giờ chỉ còn lại một mình Tề Trường Lan.
33
Ta được nghênh đón vào cung với danh nghĩa tiên tử.
Bệ hạ ban cho ta một tòa phủ đệ trong kinh thành, cho phép ta tự do đi lại trong ngoài cung.
Cả hoàng cung trên dưới đều cung kính ta, ngay cả phi tần hậu cung cũng không dám đến gây chuyện với ta.
Ta nhấp một ngụm trà, mỉm cười với công chúa: "Giờ thì điện hạ đã tin rồi chứ?"
Nàng ta cúi người hành lễ trước mặt ta: "Còn xin tiên sinh giúp ta!"
Ta đỡ nàng ta dậy: "Điện hạ hà tất phải như vậy?"
Nàng ta nói:
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Ta lại cười.
"Mối họa tâm phúc thật sự của điện hạ không phải ở trong hậu cung, mà là ở trên triều đình."
Nàng ta trầm mặc một hồi lâu.
"Mối họa tâm phúc mà ngươi nói, chẳng lẽ là Tề Trường Lan?"
Ta nghiêm mặt nói: "Chính là hắn."
Nàng ta lại chìm vào im lặng.
"Điện hạ đối với Tề Trường Lan, chẳng lẽ có tình?"
Trưởng công chúa gật đầu: "Quả thực có chút tình cảm.
"Năm đó chuyện hắn cứu ta ở ngoại ô kinh thành là thật. Chỉ là Phụ hoàng lo lắng Tề thị lớn mạnh, muốn dùng vị trí phò mã để phế bỏ Tề Trường Lan.
"Ai ngờ không lâu sau khi đính hôn, lại xảy ra phản loạn, cộng thêm việc miền Nam vẫn chưa chịu quy phục... Tề Trường Lan lại ra chiến trường. Chuyện hôn sự cũng bị trì hoãn hết lần này đến lần khác."
Nhìn vẻ mặt phiền muộn của nàng ta, ta dịu dàng nói: "Chữ tình quả thật khó mà thấu hiểu. Ta không bằng kể cho điện hạ nghe vài câu chuyện.”
"Tổ tiên của ta là tiên nhân trên trời, được gọi là Chưởng Mệnh Nữ.”
"Nghe nói, khi đó tộc Chưởng Mệnh Nữ tu luyện vận mệnh song tu, sinh ra đã có thể thông qua việc kết duyên để truyền tải, chia sẻ khí vận.”
"Tu luyện đến tiểu thành, có thể thay đổi vận mệnh cho người khác, xoay chuyển vận thế. Tu luyện đến mức tận cùng, thậm chí có thể trấn áp khí vận của cả một quốc gia, một môn phái.”
"Có lẽ bản lĩnh này quá nghịch thiên, trời cao giáng xuống hình phạt, dùng tình yêu để chế ngự chúng ta.”
"Vì vậy, Chưởng Mệnh Nữ đời đời kiếp kiếp đều chết vì tình.”
"Ví dụ như một vị nữ tiên, vì sợ đạo lữ không vượt qua được lôi kiếp, liền đem khí vận của bản thân chuyển cho hắn. Từ đó vị tiên cô này vận rủi đeo bám, không chỉ độ kiếp thất bại, còn gặp phải Thiên Nhân Ngũ Suy*, già yếu bệnh tật mà chết.”
(* Thiên Nhân Ngũ Suy là một khái niệm trong Phật giáo và Đạo giáo, đề cập đến dấu hiệu suy thoái và sự chuyển giao giữa các giai đoạn sống, đặc biệt ở cõi trời. Đây là những dấu hiệu báo trước sự suy tàn và sắp kết thúc của đời sống các chúng sinh trong thiên giới (cõi trời), dù họ được cho là sống lâu dài và hạnh phúc hơn con người.
Ngũ Suy bao gồm:
Hoa trên đầu héo úa (đầu hoa suy): Các vị thiên nhân thường có vòng hoa tươi mát trên đầu, nhưng khi sắp hết tuổi thọ, hoa bắt đầu héo úa, tượng trưng cho sự suy tàn của sắc đẹp và tuổi trẻ.
Y phục trở nên bẩn (y phục hoại): Áo quần của thiên nhân luôn sạch sẽ và thơm tho, nhưng khi suy tàn, chúng trở nên cũ kỹ và bẩn.
Thân thể tiết mồ hôi (hôi nách sinh): Thông thường, thiên nhân không tiết mồ hôi, nhưng trong giai đoạn này, cơ thể bắt đầu ra mồ hôi, biểu tượng cho sự suy yếu của thể chất.
Không còn thoải mái, an lạc (ý bất an): Tâm trí thiên nhân mất đi sự an vui và xuất hiện sự lo âu, bồn chồn, biểu hiện của sự mất bình an trong nội tâm.
Không muốn trở về chỗ ngồi của mình (tâm bất lạc kỳ tọa): Các thiên nhân bắt đầu chán ghét nơi cư trú, không còn hứng thú với vị trí của mình, biểu hiện sự suy tàn của tâm thức và ý muốn.)
"Còn đạo lữ của nàng ta bình an vô sự, thuận lợi độ kiếp phi thăng. Trước khi rời đi, còn rơi một giọt nước mắt cho nữ tiên này."
Công chúa nhận xét: "Người ta đã chết rồi, giọt nước mắt này có tác dụng gì?"
Ta cười: "Ai nói không phải chứ?”
"Lại nói về ngoại tằng tổ mẫu của ta, nghe nói, đạo lữ của bà ấy tâm tâm niệm niệm một nữ tử khác, mối nhân duyên này là do ngoại tằng tổ mẫu cưỡng cầu mà có được.”
"Sau khi thành thân, cho dù bị lạnh nhạt, ngoại tằng tổ mẫu vẫn âm thầm xoay chuyển khí vận cho vị tu sĩ kia, dùng vận mệnh của mình để chắn tai họa cho hắn.”
"Người này từ đó làm gì cũng thuận lợi, tạo nên uy danh hiển hách, lại nạp thêm vài thiếp thất có dung mạo giống với nữ tử mà hắn yêu mến.”
"Ngoại tằng tổ mẫu sau khi sinh con thì sức khỏe yếu ớt, không chịu nổi tai kiếp của đạo lữ, liền qua đời.”
"Vị tu sĩ kia nghe thị nữ khóc lóc kể lể, mới biết được tình nghĩa sâu nặng của phu nhân, lúc này mới hối hận không kịp.”
"Hắn ngày ngày ôm chân dung giai nhân tưởng nhớ, không màng đến chuyện gì khác, ngoại tổ mẫu của ta khi còn nằm trong nôi đã bị một thiếp thất bất mãn ném vào núi hoang ở phàm trần.”
"May mắn được phu thê tri huyện đang trên đường đi nhậm chức nhận nuôi, mới bình an lớn lên, truyền lại huyết mạch của tộc ta."
Công chúa nghe đến say mê: "Thật sự có Chưởng Mệnh Nữ sao?"
Ta thề thốt: "Quả thật có chuyện này. Nghe nói mẫu thân ta và ngoại tổ mẫu đều vượng phu, ta vốn cũng nên như vậy, chỉ là ta rơi xuống nước một lần, liền biến thành mệnh cách sát tinh, chết bao nhiêu phu quân rồi."
Công chúa trừng mắt nhìn ta: "Nữ tử trong triều vì muốn gả vào nhà quyền quý, bịa chuyện nói mình trời sinh mệnh phượng, trời sinh vận mệnh tốt cũng không ít. Ngươi bớt xạo đi."
Ta mỉm cười: "Thôi được rồi, không gạt được công chúa. Vậy ta sẽ nói chuyện nhân gian.”
"Ở Xuân Trú Lâu có một nữ tử, tên là Diệu Nương. Công chúa cũng từng gặp nàng ta. Nàng ta tính tình ngốc nghếch, nghe nói có ca kỹ coi trọng thiếu niên nghèo khó, tặng hắn bạc tiền, sau này người đó thăng quan tiến chức, liền chuộc thân cho ca kỹ, hưởng hết vinh hoa phú quý. Diệu Nương liền nảy ra ý định này.”
"Nàng ta liên tiếp chu cấp cho mười mấy văn sĩ sa cơ lỡ vận, điện hạ đoán xem, có mấy người quay lại báo đáp nàng ta?"
Công chúa lắc đầu: "Ta đoán là một người cũng không có."
"Chính xác, không những một người cũng không có, mà còn có bốn, năm người tiêu hết tiền lại đến dây dưa không dứt đòi hỏi, cuối cùng bị người hầu của Xuân Trú Lâu dùng gậy đuổi đi.”
"Sau đó, nàng ta nghe lời ngon tiếng ngọt của một nam nhân, tưởng rằng mình có thể trở thành phu nhân nhà quyền quý, ai ngờ tiền bạc bị lừa sạch sẽ, không còn đường nào khác, chỉ có thể tìm một sợi dây thừng treo cổ tự vẫn.”
"Nữ tử này là người hiếm hoi có ân với ta trên thế gian này, lúc đó ta liền nghĩ, nếu có một ngày, người khác gọi ta không phải là Tống thị, mà gọi bằng tên, ta sẽ gọi là Tống Thiển Diệu.”
"Một là để cảnh tỉnh bản thân, không được dễ dàng tin tưởng lời hứa của nam nhân. Hai là, Diệu Nương khó khăn lắm mới đến thế gian một chuyến, coi như lưu lại cho nàng ta chút dấu vết."
"Ý tứ của Thiển Nương, ta đã hiểu rồi."
Công chúa đứng dậy, cúi đầu hành lễ với ta: "Nữ tử có thể có tình, nhưng không thể làm tổn hại bản thân, vạn sự nên lấy mình làm trọng."
Ta đỡ nàng ta dậy, cũng hành lễ với nàng ta: "Chủ nhân của ta thật sáng suốt."
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!