Website có sử dụng link tiếp thị liên kết TIKTOK. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Má Hồng Dạng Kem Canmake Cream Cheek
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Lận Thừa Hữu ngẩng đầu suy nghĩ. Đằng Ngọc Ý tuy tính khí thất thường lại hay thù dai, nhưng kiến thức và thủ đoạn đều không tầm thường. Nàng biết rõ đây là pháp khí của người khác, chẳng có lý do gì không nói một tiếng mà lén lút chiếm làm của riêng.
Vậy tại sao nàng mãi vẫn chưa chịu trả?
Chẳng lẽ hôm đó hắn nói chưa đủ rõ ràng, khiến nàng hiểu lầm là hắn tặng cái chuông này cho nàng?
Nhưng cho dù Đằng Ngọc Ý không hiểu đạo thuật, nàng cũng phải nhìn ra chuông Huyền Âm là pháp bảo hiếm có trên đời. Hắn với nàng chẳng thân chẳng thích, đời nào lại vô duyên vô cớ tặng nàng dị bảo.
Hay là bị chuyện gì đó giữ chân? Nhưng đã qua một ngày một đêm rồi, dù bản thân không rảnh thì cũng có thể sai người dưới trướng mang đến chứ.
Hắn nghĩ tới nghĩ lui, tò mò đến mức không kìm nén được. Tiếc là hôm nay không thể xuất cung, nếu không hắn đã đích thân đến hỏi cho ra lẽ.
Thôi bỏ đi, đợi mai xuất cung rồi tính. Nhưng như vậy lại phải chạm mặt nàng. Haizzz, nghĩ đến lại thấy phiền, cứ tưởng sẽ không còn dính dáng gì đến nàng nữa, ai ngờ lại phải đi một chuyến đến Đằng phủ.
Tiểu thái giám thấy Lận Thừa Hữu im lặng hồi lâu, rón rén hỏi: “Thế t.ử điện hạ?"
"Biết rồi, bảo Khoan Nô không cần lo nữa, ta tự có tính toán."
Nói xong hắn quay người lại, chợt nghe phía sau có người gọi: "A Đại."
Lận Thừa Hữu quay đầu nhìn, cuối hành lang có một người đang đi tới. Tướng mạo đoan chính, thần thái ôn hòa, là Thái tử.
"A Kỳ."
Vẻ quan tâm trên mặt Thái t.ử y hệt Thánh nhân: “Phụ hoàng đã xem cho đệ chưa? Vết thương có đáng ngại không?"
Lận Thừa Hữu cười nói: “Xem rồi, vết thương nông lắm, phí cả t.h.u.ố.c bột của bá phụ."
Thái t.ử làm bộ đ.ấ.m nhẹ vào vai Lận Thừa Hữu: “Ta còn lạ gì đệ nữa, trời có sập xuống cũng coi như không. Mấy hôm trước tìm mãi không thấy đệ đâu, ta đã định bụng gặp mặt sẽ đ.á.n.h cho đệ một trận ra trò. Hôm nay nể tình đệ bị thương, tạm thời tha cho đệ một lần."
Lận Thừa Hữu nghiêng người né cú đ.ấ.m gió của Thái tử, nhướng mày: “Thái t.ử học được chiêu mới rồi sao? Chưa so tài làm sao biết đến lúc đó ai tha cho ai?"
"Thằng nhóc ngông cuồng này, bị thương rồi cũng không chịu yên. Đệ không cần khích ta, hôm nay ta tuyệt đối không động thủ với đệ đâu."
Các cung nhân che miệng cười trộm. Thái t.ử bình thường khoan dung điềm đạm nhất, nhưng hễ gặp Thành Vương Thế t.ử là y như rằng lại cãi cọ đ.á.n.h nhau. Chuyện này cũng chẳng lạ, lứa con cháu trong cung không nhiều, anh em chỉ có bốn người. Thánh nhân và Hoàng hậu sinh được hai hoàng t.ử A Kỳ và A Lân, còn vợ chồng Thành Vương sinh được hai anh em A Đại và A Song.
Trong bốn anh em, A Kỳ vừa được sắc phong Thái t.ử và Thành Vương Thế t.ử tuổi tác sàn sàn nhau, lớn lên cùng nhau từ nhỏ, ăn ngủ học hành chưa bao giờ tách rời. Đánh nhau từ bé đến lớn, lần nào gặp mặt mà không qua lại vài chiêu mới là chuyện lạ.
Bên kia đã có cung nhân bẩm báo với Hoàng đế, Xương Nghi và A Chi vui vẻ chạy ra từ khúc quanh hành lang: "Thái t.ử ca ca."
Gia yến tối nay được tổ chức tại Đại Minh Cung, nơi Hoàng hậu thường ngày sinh hoạt. Hoàng hậu Lưu Băng Ngọc đích thân lên thực đơn, Thượng Thực Cục phụ trách chế biến. Món ăn dọn lên quả nhiên món nào cũng mới lạ thú vị, điểm tâm mềm mịn như kem, canh cũng trắng trong như ngọc. Đám con cháu reo hò vui sướng, ăn uống nhiệt tình đến toát cả mồ hôi.
Dùng bữa xong, Hoàng hậu nói ăn nhiều quá cần tiêu thực, bèn dắt A Chi và Xương Nghi ra hồ Bích Ba cho cá ăn. Thái t.ử và Lận Thừa Hữu thì đ.á.n.h cờ tại đình Nghênh Thúy, Hoàng đế ngồi bên cạnh thưởng trà xem cờ.
Gió đêm dịu dàng mang theo hương hoa, khẽ lay động tấm rèm lụa vàng quanh thủy đình. Hoàng hậu đứng dưới ánh trăng vằng vặc, cúi người đưa thức ăn cho cá cho hai đứa trẻ.
Chợt nghe trong đình Nghênh Thúy vang lên tiếng cười sảng khoái. Hoàng hậu quay lại nhìn, hóa ra Lận Thừa Hữu cố tình đòi đi lại nước cờ, Thái t.ử nghiêm túc bắt bẻ nhưng không lại được cái miệng dẻo quẹo của Lận Thừa Hữu. Thánh nhân nghe vài câu không nhịn được cười phá lên đầu tiên, tiếng cười của người khiến cả Lận Thừa Hữu và Thái t.ử cũng ném quân cờ cười theo.
Hoàng hậu nhìn nụ cười của phu quân, trong lòng vui mừng khôn xiết. Thừa Hữu chắc đã sớm nhận ra bá phụ nó đang phiền lòng vì chính sự nên mới tìm cách chọc bá phụ vui. Đứa trẻ này khéo ăn khéo nói nhất, mới vào cung bao lâu mà đã chọc cười Thánh nhân không biết bao nhiêu lần rồi.
Bà cười lớn nói: “Ta và Thánh nhân chỉ mong ngày nào cũng được mở gia yến thế này, nhưng bọn trẻ lớn lên từng ngày, đâu thể lúc nào cũng quấn quýt dưới gối. Năm ngoái Tĩnh Di lấy chồng, trong cung đã vắng vẻ đi nhiều. Bốn huynh đệ các con lại lần lượt vào quân doanh rèn luyện, A Kỳ và A Đại mới về chưa lâu, năm nay lại đến lượt A Lân. A Song tuy chưa đến tuổi tòng quân, nhưng năm ngoái cũng theo cha mẹ nó đi ngao du rồi. Ta ngẫm ra rồi, vẫn là con gái chu đáo nhất. A Kỳ, A Đại, các con trông chừng muội muội cho kỹ, sau này A Chi và Xương Nghi phải kén phò mã muộn vài năm mới được."
Xương Nghi ngước khuôn mặt tròn trĩnh hồng hào lên: “Mẫu hậu, tại sao người và phụ hoàng lại đột nhiên muốn mở thư viện Vân Ẩn?"
Tối qua cô bé nghe phụ hoàng và mẫu hậu nói chuyện phiếm mới biết, thư viện Vân Ẩn ngoài mặt là thư viện nữ, thực chất là ngầm tuyển vợ cho con cháu hoàng tộc. Nếu Thái t.ử ca ca và A Đại ca ca chọn được thê t.ử ưng ý trong số các tiểu thư ở thư viện thì sẽ càng không có thời gian chơi với cô bé và A Chi nữa.
Hoàng hậu đưa thức ăn cho cá cho cung nữ phía sau, dắt tay con gái và A Chi dạo bước trên hành lang uốn lượn: “Chuyện này không phải mẫu hậu nhất thời hứng khởi, năm ngoái đã bàn bạc với thẩm các con rồi. Thư viện Vân Ẩn ban đầu do Mục Hoàng hậu khai quốc sáng lập, mục đích là bồi dưỡng những nữ nhi kiệt xuất. Giáo trình trong thư viện không phải mấy thứ như 'Nữ huấn', 'Nữ giới', mà giống hệt nam nhi, lấy việc dạy đọc kinh sử t.ử tập làm trọng. Tuy đời sau vì nhiều lý do mà việc học bị gián đoạn nhiều lần, nhưng qua bao năm tháng cũng đã đào tạo được không ít bậc nữ lưu hào kiệt. Nếu có thể mở lại trong tay mẫu hậu thì quả là một việc làm ý nghĩa. Hơn nữa lần này, nữ sinh được tuyển không chỉ giới hạn trong các tiểu thư con quan ở hai kinh, mà con gái quan lại các địa phương cũng nằm trong danh sách."
Lời Hoàng hậu đứt quãng vọng qua rèm lụa vào trong đình. Lận Thừa Hữu ban đầu nghe lơ đễnh, nhưng đến đoạn "quan lại địa phương" thì khựng lại.
Hóa ra bá phụ đồng ý mở lại thư viện là vì nguyên do này sao? Quan lại trong triều không ai không biết nguồn gốc của thư viện Vân Ẩn. Nếu mượn việc chiêu sinh để giữ con gái các Tiết độ sứ ở lại kinh thành học tập, rồi nhân cơ hội thích hợp ban hôn với con em danh gia vọng tộc thì đây quả là một kế sách kìm kẹp hiệu quả đối với các phiên trấn hùng mạnh.
Thái t.ử cũng hỏi: “Phụ hoàng định nhân dịp bá quan vào kinh báo cáo công tác lần này để quyết định chuyện đó sao?"
Vẻ mặt Hoàng đế nghiêm nghị hơn vài phần, phất tay cho cung nhân trong đình lui ra: “Đã lệnh cho Trung Thư Tỉnh soạn chiếu chỉ rồi, tối nay sẽ bàn bạc lại với mấy vị lão thần. Trưa nay con đến Tiến Tấu Viện, đã gặp những Tiết độ sứ nào rồi?"
Thái t.ử đáp: “Nhi thần đã gặp Đằng Thiệu của Hoài Nam đạo và Bành Tư Thuận của Hoài Tây đạo. Đằng Thiệu dẫn quân vận chuyển mười vạn thạch gạo nếp vào kinh, vừa vặn giải quyết được cơn khát lương thảo cho quân đội bốn trấn Quan Trung. Sức khỏe Bành Tư Thuận đã yếu lắm rồi, tóc rụng răng long, đi đâu cũng phải có người khiêng kiệu, theo nhi thần thấy, e là không qua khỏi năm nay."
"Làm khó cho ông ấy rồi." Hoàng đế thở dài: “Bành Tư Thuận từ khi tiếp quản Hoài Tây đạo chưa bao giờ phụ sự kỳ vọng của triều đình. Những năm qua ông ấy vỗ về dân chúng, chỉnh đốn quân đội, cai quản Hoài Tây đạo rộng lớn đâu ra đó, không chỉ trẫm mà văn võ bá quan đều vô cùng khâm phục. Hôm qua ông ấy xin chỉ muốn chuyển giao binh quyền cho trưởng nam Bành Chấn, trẫm đã chuẩn tấu rồi."
Lận Thừa Hữu vuốt cằm, dường như khá bất ngờ.
Hoàng đế nhìn sang Lận Thừa Hữu. Mỗi lần bàn chuyện triều chính, đứa trẻ này chưa bao giờ xen vào bừa bãi. Đây là chỗ tai hại của hoàng quyền, đến cả m.á.u mủ ruột thịt cũng bị kìm kẹp. Ông vì những trải nghiệm năm xưa mà vô cùng căm ghét việc tình thân bị hoàng quyền đầu độc, đặc biệt không muốn con cháu phải giữ kẽ trước mặt mình, bèn than: “Trước mặt bá phụ có gì phải kiêng dè, muốn nói gì cứ nói."
Lận Thừa Hữu ngẫm nghĩ rồi nói: “Bành Tư Thuận cực giỏi trị quân, Hoài Tây đạo hiện nay hùng cứ một phương, các phiên trấn lân cận đều kiêng dè. Nếu tiếp tục để người nhà họ Bành nắm binh quyền, e rằng sẽ nuôi ong tay áo. Đợi thế lực nhà họ Bành đời đời thâm nhập vào Trung Nguyên, triều đình muốn thu hồi binh quyền e là khó. Sao bá phụ không đợi Bành Tư Thuận qua đời, điều trưởng nam Bành Chấn về kinh, ban cho quan cao lộc hậu, như vậy vừa vỗ về được con cháu trung thần, vừa tránh để người nhà họ Bành nảy sinh dị tâm."
Ánh mắt Hoàng đế lộ vẻ tán thưởng: “Chuyện này nói dễ làm khó. Trước tiên nói một điểm, bao năm qua Bành Tư Thuận chưa từng xin triều đình lương thảo, con biết vì sao không? Hơn mười vạn quan binh Hoài Tây đạo bình thường ăn gì dùng gì?"
Lận Thừa Hữu đáp: “Điều này điệt nhi có biết, là 'có biến thì làm lính, thái bình thì làm nông'. Trung Nghĩa quân dưới trướng Bành Tư Thuận vừa đ.á.n.h giặc vừa làm ruộng, khả năng tự cung tự cấp lương thảo rất tốt."
"Là như vậy. Ngoài ra Bành Tư Thuận để ổn định lòng quân còn cố ý cho binh lính kết thông gia với hào cường và bá phụh tính địa phương. Qua nhiều năm, Trung Nghĩa quân ở Hoài Tây đạo đã cắm rễ sâu, quân dân sớm đã như người một nhà. Nếu triều đình tự ý điều người nhà họ Bành đi, liệu có tướng lĩnh nào tiếp quản êm đẹp được đội quân này? Nếu tân soái không trấn áp được các nha tướng địa phương, binh biến là chuyện sớm muộn."
Thái t.ử khẽ cau mày: "Nếu tách Trung Nghĩa quân khỏi Hoài Tây đạo thì sao?"
Lận Thừa Hữu vê quân cờ thầm nghĩ, cách này cũng không ổn. Ép buộc di dời doanh trại thì Trung Nghĩa quân không những không thể tiếp tục tự cung tự cấp, mà còn tự dưng mọc thêm mấy chục vạn miệng ăn.
Hoàng đế: "Di dời đi nơi khác, vợ con của một lượng lớn binh lính cũng sẽ đi theo. Triều đình chỉ riêng việc bù đắp lương thảo cho hơn mười vạn Trung Nghĩa quân đã không dễ dàng, số vợ con binh lính tăng thêm này càng cần một lượng lớn lương thực."
"Cho nên bá phụ mới nghĩ đến việc mở lại thư viện? Vậy... Bành Tư Thuận có chịu đưa cháu gái vào thư viện Vân Ẩn học không?"
Hoàng đế hài lòng nói: “Khi trẫm cho người thu thập ý kiến triều thần, Bành Tư Thuận là một trong những người đầu tiên biểu thái độ. Vừa khéo vợ con Bành Chấn đang trên đường tới Trường An, Bành Chấn cũng cực lực tán thành."
Thái t.ử và Lận Thừa Hữu nhìn nhau. Cha con họ Bành chủ động đưa vợ con đến dưới mắt triều đình cũng coi như một động thái biểu thị lòng trung thành. Sau này khi triều đình chỉ hôn cho con gái nhà họ Bành với con em dòng dõi cao môn, chắc hẳn nhà họ Bành cũng sẽ không có dị nghị. Đã làm đến mức này rồi, thảo nào phụ hoàng lại đồng ý nhanh chóng để Bành Chấn tiếp quản binh quyền như vậy.
"Còn về Đằng Thiệu..." Hoàng đế lại nói: “Vừa khéo Trình Thủ An của Giang Nam Tây đạo cáo bệnh từ quan, trẫm định giao luôn Giang Nam Tây đạo cho Đằng Thiệu thống lĩnh."
Lận Thừa Hữu có chút kinh ngạc. Hắn biết bá phụ tin tưởng Đằng Thiệu, nhưng không ngờ lại tin tưởng đến mức này. Hoài Nam đạo không chỉ nắm giữ thuế má Giang Hoài, mà Thọ Châu trực thuộc cũng vô cùng quan trọng. Châu này phía bắc nối bèn thủy lộ Trần Dĩnh, phía nam liên kết Lư Châu, là "trung lộ" quan trọng thông từ Trung Nguyên đến Giang Hoài.
Hơn nữa Thọ Châu giàu có, hàng năm thu được lượng lớn thuế trà, chỉ riêng châu này đã đủ sức nuôi Trấn Hải quân của Đằng Thiệu một cách nhẹ nhàng.
Nếu giao thêm Giang Nam Tây đạo cho Đằng Thiệu cai quản thì ngay cả vùng giao giới Giang Hạ cũng giao nốt rồi. Nơi này án ngữ tuyến vận chuyển đường thủy Hán Thủy, có thể nói là trọng yếu của trọng yếu.
Hoàng đế hỏi Lận Thừa Hữu: "Con thử nói xem, tại sao bá phụ lại sắp xếp như vậy?"
Lận Thừa Hữu cười đáp: “Sự sắp xếp của bá phụ tất nhiên là thỏa đáng nhất rồi. Vùng giao giới Giang Hạ quy về một người cai quản, Đằng Thiệu có thể mượn thủy vận Hạ Khẩu để phòng thủ Hoài Tây. Sau này mỗi khi nhà họ Bành có động tĩnh gì, trước tiên phải kiêng dè Trấn Hải quân bên cạnh. Hai phiên trấn kiềm chế lẫn nhau, đối với triều đình thì lợi nhiều hơn hại. Chỉ là... điệt nhi nghe nói Vũ Ninh quân ở Giang Nam Tây đạo kể từ sau khi Lý Trường Thanh c.h.ế.t thì không phục quản thúc, chỉ trong ba năm ngắn ngủi đã mấy lần đổi soái. Trình Thủ An đột nhiên cáo bệnh từ quan cũng vì ông ta tại nhiệm không thu phục được lòng người. Nếu mạo muội để Đằng tướng quân tiếp quản đội quân này, không biết sẽ thế nào."
Thái t.ử ôn tồn nói: “Giao cho người khác quản lý e sinh rắc rối, nhưng giao cho Đằng Thiệu thì không phải lo. A Đại, đệ chưa thâm giao với Đằng tướng quân, nhưng ta đã tận mắt thấy Đằng Thiệu trị quân. Người này nghĩa khí ngút trời, trong quân từ trên xuống dưới không ai là không nể phục."
Lận Thừa Hữu gật đầu. Hắn quên mất năm ngoái Thái t.ử từng đến quân doanh của Đằng Thiệu rèn luyện. Nói cho đúng thì Đằng Thiệu được coi là nửa người thầy của Thái tử. Mỗi lần Thái t.ử nhắc đến Đằng Thiệu đều tỏ vẻ tâm phục khẩu phục.
Hoàng đế: “Đó chỉ là một phần. Trẫm để Đằng Thiệu kiêm quản Vũ Ninh quân còn vì mấy lão tướng của Vũ Ninh quân năm xưa từng tòng quân dưới trướng cha của Đằng Thiệu là Đằng Nguyên Hạo. Mấy người này gặp Đằng Thiệu, trước tiên phải cung kính gọi một tiếng 'Tam lang'. Dù có kiêu binh hãn tướng đến đâu cũng không dám gây phiền phức cho Đằng Thiệu. Hai đứa chắc từng nghe về con người và sự tích của Đằng Nguyên Hạo chứ?"
Thái t.ử và Lận Thừa Hữu nghiêm mặt đáp: "Tất nhiên là có nghe, vị này quả thực là bậc anh hùng."
Hoàng đế gật đầu: “Năm xưa giặc Hồ mưu đồ cướp ngôi, nếu không nhờ Đằng Nguyên Hạo dẫn quân t.ử thủ Nam Dương và Tuy Dương thì việc vận chuyển lương thực vùng Giang Hoài khó mà bảo toàn. Triều đình lúc đó một lòng muốn đoạt lại hai kinh, chi viện cho quân đội Đằng Nguyên Hạo không kịp thời. Đằng Nguyên Hạo cùng hai con trai giữ thành suốt mấy tháng trời, trải qua hơn hai trăm trận lớn nhỏ, tiêu diệt gần mười vạn quân địch, cuối cùng vì cạn kiệt binh lực, thành vỡ, cả ba cha con đều c.h.ế.t trong tay giặc Hồ."
Nói đến đây Hoàng đế bùi ngùi cảm thán: “Nói kỹ ra thì triều đình nợ nhà họ Đằng rất nhiều. Sau khi Đằng Nguyên Hạo cùng con trưởng và con thứ t.ử tiết, đinh nam nhà họ Đằng chỉ còn lại Đằng Thiệu. Năm đó Đằng Thiệu mới ba tuổi, chưa thể ra trận. Trước đêm lâm nạn, Đằng Nguyên Hạo tự tay viết tấu chương, răn dạy con thơ giữ trọn lòng trung hiếu. Đằng Thiệu trưởng thành không phụ kỳ vọng của cha huynh, những năm đầu dẫn quân trấn thủ biên cương, gần đây lại trấn giữ Giang Hoài. Nay Giang Hoài dân an vật thịnh, công lao của Đằng Thiệu rất lớn. Chức soái của Giang Nam Tây đạo đang trống, không tìm đâu ra người thích hợp hơn Đằng Thiệu nữa."
Lận Thừa Hữu thầm nghĩ, Trấn Hải quân và Vũ Ninh quân hợp lại, dưới trướng Đằng Thiệu sẽ có gần hai mươi vạn binh sĩ. Bá phụ dù tin tưởng Đằng Thiệu đến đâu cũng sẽ nghe theo lời khuyên của triều thần mà thực hiện vài biện pháp đề phòng. Mở lại thư viện Vân Ẩn là một cách hay, chỉ không biết Đằng Thiệu có chịu đưa con gái vào thư viện học hay không.
Chợt nhớ đến đôi mắt linh hoạt xảo quyệt của Đằng Ngọc Ý, với tính cách của nàng, đời nào chịu để triều đình sắp đặt hôn sự?
Quả nhiên nghe Thái t.ử hỏi: "Phụ hoàng, chuyện mở lại thư viện Vân Ẩn, Đằng tướng quân trả lời thế nào?"
Hoàng đế
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Lúc này Xương Nghi và A Chi chạy vào lôi kéo Lận Thừa Hữu: “A Đại ca ca mau ra đây, con cá đó mãi không chịu c.ắ.n câu, ca ca mau ra xem giúp bọn muội."
Lận Thừa Hữu bất đắc dĩ đặt quân cờ xuống đứng dậy. Vừa đi đến cửa thì Hoàng hậu bước vào thủy tạ: “Nhắc đến tỷ muội họ Vương, năm xưa ta từng có duyên gặp mặt một lần. Người chị gả cho danh gia vọng tộc họ Đỗ, muội muội gả cho Đằng tướng quân. Chỉ không ngờ Tiểu Vương thị lại ra đi sớm như vậy. Hôm nay mới biết Đằng tướng quân chỉ có một mụn con gái... Ông ấy bao năm nay vẫn chưa tục huyền sao?"
Bước chân Lận Thừa Hữu khựng lại, Xương Nghi và A Chi ngẩn người.
"Ca ca, ca ca sao thế?"
Lận Thừa Hữu xuýt xoa như đau răng, chỉ vào vết thương trên cánh tay: "Đau."
Xương Nghi và A Chi lập tức luống cuống tay chân: "Ái chà, quên mất vết thương của ca ca chưa lành." Hai đứa vây quanh Lận Thừa Hữu đòi xem vết thương, đâu còn nhớ chuyện câu cá bên ngoài.
Chỉ nghe tiếng Hoàng đế nói: “Sau khi Tiểu Vương thị qua đời, không ít người khuyên Đằng Thiệu tục huyền hoặc nạp thiếp, nhưng Đằng Thiệu thà giao con gái cho di tỷ chăm sóc chứ không chịu tục huyền. Vừa khéo di tỷ phu ông ấy là Đỗ Dụ Tri bị giáng chức xuống Dương Châu làm văn quan, con gái Đằng Thiệu từ đó vẫn luôn sống ở Dương Châu. Mấy năm sau Đằng Thiệu cuối cùng cũng được điều đến Hoài Nam đạo làm Tiết độ sứ, nhưng trị sở của Trấn Hải quân lại luôn ở Thọ Châu, vì thế hai cha con tuy cùng một vùng đất nhưng cũng ít khi gặp nhau. Đằng Thiệu quanh năm sống ở trị sở, lại không chịu tục huyền, tất nhiên không thể có thêm con cái."
Hoàng hậu thở dài: “Hôm kia ta nghe người ta nói, Đằng tướng quân chưa đến bốn mươi mà tóc đã bạc sớm, chắc hẳn những năm qua ông ấy nhớ thương vợ quá cố nhiều lắm."
Thái t.ử đỡ mẹ ngồi xuống: “Đúng rồi, hôm nay nhi thần ở Tiến Tấu Viện còn gặp một người, tên là Lý Quang Viễn. Lúc nhi thần đến, người này đang hàn huyên với Đằng tướng quân. Nghe chuyện mở lại thư viện Vân Ẩn, Đằng tướng quân không chịu tiếp lời, Lý Quang Viễn ngược lại mặt mày hớn hở, nói con gái ông ta nếu cũng may mắn được vào thư viện học, sẽ được làm bạn học với con gái Đằng tướng quân. Nhi thần thấy người này lạ mặt, hỏi thăm mới biết là Đô tri binh mã sứ Chiết Đông."
Hoàng đế cười nói: “Con không biết người này cũng không lạ. Lý Quang Viễn vốn là phó tướng dưới trướng Đằng Thiệu. Năm năm trước còn giữ chức Doanh điền chi độ và Hành quân tư mã ở Trấn Hải quân. Khi hào cường Chiết Đông làm loạn, Đằng Thiệu phái một đội quân đi dẹp loạn, người cầm quân là Lý Quang Viễn. Lý Quang Viễn dụng binh như thần, chỉ trong một tháng đã bình định được loạn Chiết Đông. Đằng Thiệu dâng sớ tâu công cho ông ta, trẫm bổ nhiệm ông ta làm Thứ sử Tô Châu. Năm kia Giang Chiết lũ lụt, Lý Quang Viễn lại lập kỳ công, triều đình thăng ông ta làm Đô tri binh mã sứ Chiết Đông, sau lại lệnh cho kiêm nhiệm Thứ sử Hàng Châu. Lúc đó thiên hạ khổ vì hạn hán và châu chấu, riêng vùng Giang Đông của Lý Quang Viễn thoát được nạn châu chấu. Ông ta làm người tinh anh, tháo vát, cũng không tự ý tranh công. Nhậm chức mấy năm, lụa là, xưởng đóng tàu ở Chiết Đông ngày càng phát triển. Lần này ông ta vào kinh báo cáo, triều đình chắc chắn sẽ ban thưởng hậu hĩnh."
Hoàng hậu chợt nói: “Ta cứ thấy cái tên Lý Quang Viễn này nghe quen quen. Mấy hôm trước hình như ta nghe nói người này có một cô con gái có khả năng tiên tri tai họa. Lý Quang Viễn nhiều lần lập công trấn áp tai họa, đều nhờ con gái ông ta báo trước cho trẫm để phòng bị."
Hoàng đế ngạc nhiên: “Đám người này lại dám tọc mạch đến trước mặt nàng rồi sao. Những năm qua trẫm gặp không ít dị nhân, dù chỉ là dự đoán lượng mưa năm nay nhiều hay ít cũng tốn không ít công sức. Con gái Lý Quang Viễn nghe nói mới mười lăm mười sáu tuổi, làm sao biết trước cát hung? Lý Quang Viễn không giống đám con cháu công thần như Đằng Thiệu, ông ta xuất thân hàn vi, mấy năm nay nhờ năng lực xuất chúng mà thăng tiến nhanh hơn nhiều người, chuốc lấy không ít ghen ghét. Đám người đó sợ ông ta được giữ lại giữ chức vụ quan trọng ở Trường An nên cố tình tung tin đồn nhảm trước mặt nàng đấy."
Hoàng hậu nhét một quả mơ khô to tướng vào miệng chồng, cười híp mắt nói: “Lần trước ta đã mắng cho bọn họ một trận rồi. Lần sau còn dám giở trò quỷ quyệt trước mặt ta, ta sẽ sai người đ.á.n.h đuổi ra khỏi cung."
Hoàng đế ngậm cười ăn quả mơ, ánh mắt dịu dàng quấn quýt lấy thê tử.
Lận Thừa Hữu nghe đến cái tên Lý Quang Viễn đã thấy chán ngắt. Lúc này qua khung cửa sổ thấy cảnh tượng Đế Hậu tình cảm, hắn cười lùi lại hai bước, rồi quay đầu nói với A Chi và Xương Nghi: “Dẫn các muội ra hồ sen ngoài điện Lân Đức câu cá nhé? Cá ở đó khôn hơn, câu thú vị hơn lũ cá đần độn ở đây nhiều."
"Ca ca đi được không, vết thương vừa nãy còn đau lắm mà."
Lận Thừa Hữu mặt không đổi sắc: “Vừa nãy là vừa nãy, bây giờ là bây giờ, tóm lại giờ ca ca không đau nữa."
Hoàng đế trong thủy tạ vọng ra: “Tay con đang bị thương, tối nay ngoan ngoãn ở lại đây với bá phụ bá mẫu, không được đi đâu hết. Ngày kia Quốc trượng làm lễ mừng thọ, con giúp bá mẫu nghĩ vài ý tưởng đi."
...
Sáng sớm hôm sau, Đằng Ngọc Ý nhờ người gửi thiếp đến Phủ Thành Vương, danh nghĩa là bái kiến quận chúa A Chi, thực chất là muốn báo cho Lận Thừa Hữu biết chuyện chuông Huyền Âm. Không ngờ cả Lận Thừa Hữu và quận chúa A Chi đều không có ở phủ.
Lại gửi lời đến Thanh Vân Quán, các lão tu sĩ và lão đạo sĩ trong quán cũng nói Thế t.ử chưa về quán.
Đằng Ngọc Ý thầm nghĩ, Lận Thừa Hữu hoặc là ở Đại Lý Tự, hoặc là đã vào cung. Cả hai nơi này nàng đều không thể tùy tiện đến thăm, đành tạm gác lại ý định tìm Lận Thừa Hữu.
Thấy trời còn sớm, Đằng Ngọc Ý thay quần áo định đi dạo chợ Tây. Nhưng chưa kịp ra khỏi cửa, Tiểu Nhai đã bò ra bảo nàng mấy ngày tới tốt nhất đừng ra ngoài. Linh lực của nó hiện giờ rất yếu, lỡ nàng ra ngoài gặp phải tà ma, đừng mong nó bảo vệ được.
Đằng Ngọc Ý vừa thoát c.h.ế.t trong gang tấc, tất nhiên không dám mạo hiểm, bèn ở lại phủ nhờ Hoắc Khâu dạy kiếm pháp. Đến chiều tối lại mời Trình bá đến, vừa lau kiếm vừa nói: “Cứ tưởng Đoan Phúc phải tịnh dưỡng một thời gian nữa, ai ngờ nội lực hắn khác người thường. Vừa rồi ta đi thăm, vết thương của hắn đã lành kha khá rồi. Ngày mai để hắn cùng ta đi dự tiệc nhé."
Trình bá vội vàng đồng ý. Năm xưa lão gia phái Đoan Phúc đến bên cạnh tiểu thư không chỉ vì Đoan Phúc võ nghệ cao cường, mà còn vì hắn là hoạn quan, khi cần thiết có thể theo tiểu thư ra vào nội viện mà không cần e dè như những thị vệ bình thường.
Đằng Ngọc Ý lại hỏi: “Đúng rồi, bá đã nghe ngóng kỹ chưa, lần này tiệc mừng thọ Quốc trượng, Lư Triệu An có nằm trong danh sách khách mời không?"
"Có mời. Không chỉ Lư Triệu An, các tiến sĩ năm nay đều sẽ đến dự tiệc."
Đằng Ngọc Ý sững người: “Lư Triệu An lần trước bị Thi Tà bẻ gãy hai tay ở Phủ Thành Vương, hồi phục nhanh vậy sao?"
Trình bá đáp: “Lần trước Thành Vương Thế t.ử đã đặc biệt mời Dư Phụng Ngự của Thượng Dược Cục đến khám cho Lư Triệu An, chắc là không còn đáng ngại nữa. Cho dù tay chân còn chưa linh hoạt hẳn, Quốc trượng đã mời thì hắn nhất định phải đi."
Đằng Ngọc Ý cười khẩy: “Đúng là tên đại tài t.ử giả thanh cao. Tuy thư của tỷ tỷ đã lấy lại được, nhưng cái miệng của Lư Triệu An vẫn mọc trên người hắn. Tên này tâm thuật bất chính, nếu để hắn ở lại Trường An, sớm muộn gì cũng gây tai họa."
Trình bá: "Ý của tiểu thư là..."
Đằng Ngọc Ý suy nghĩ một chút rồi nói: “Dạo trước ta không rảnh để ý đến Lư Triệu An. Trình bá, bá liệt kê hành tung mấy ngày nay của hắn cho ta xem."
Hôm sau trời chưa sáng, Trình bá đã sai người giục Đằng Ngọc Ý dậy, nói lão gia đang đợi ở trung đường. Ngự Túc Xuyên nằm ở ngoại ô xa xôi của Trường An, đi xe ít nhất cũng mất hơn hai canh giờ, đã đi dự tiệc mừng thọ thì nên xuất phát sớm.
Chẳng bao lâu sau, người nhà họ Đỗ cũng tới. Đằng Ngọc Ý mắt nhắm mắt mở trang điểm xong, bước ra lên xe trâu.
Đỗ Dụ Tri kéo Đằng Thiệu hàn huyên, Đỗ phu nhân đưa Đằng Ngọc Ý và Đỗ Đình Lan ngồi cùng một xe. Đoan Phúc ngồi ngoài rèm, giúp phu xe đ.á.n.h xe.
Trong xe, Đỗ Đình Lan chỉnh lại chiếc mũ Bích La trên đầu Đằng Ngọc Ý, lại cúi nhìn bộ váy áo gấm Yên Vân màu trắng hạt sen trên người nàng: “Màu này trước đây ta cũng thấy các tiểu nương t.ử khác mặc, nhưng vẫn là A Ngọc mặc đẹp nhất."
Đỗ phu nhân nhẹ nhàng véo má Đằng Ngọc Ý: “Vải vóc càng quý càng kén người mặc. Con bé này da dẻ trong veo như nước, màu sắc có khó nhằn đến đâu cũng không sợ. Vừa rồi cha con nói với di mẫu, gần đây ông ấy bận rộn việc công, hôm nay chúc thọ xong có khi phải về Trường An ngay trong đêm. Ông ấy lại bảo con hiếm khi đi chơi cùng cả nhà di mẫu, muốn con ở lại chơi cho thỏa thích mấy ngày... Bé ngoan, đừng ngáp nữa, nếu buồn ngủ quá thì dựa vào vai di mẫu ngủ một lát đi."
Đằng Ngọc Ý dụi mắt, dựa đầu vào vai Đỗ phu nhân. Nào ngờ vừa cử động, trong tay áo rơi ra mấy món đồ.
"Cái gì thế này?" Đỗ Đình Lan nhặt lên: “A Ngọc, muội giấu lọ t.h.u.ố.c trong người thì thôi đi, sao còn giấu cả cái bút lông trụi lủi này?"
Đằng Ngọc Ý hé mắt một chút rồi lại nhắm nghiền: “Lọ t.h.u.ố.c đó là t.h.u.ố.c Hồ cha cho muội, nghe nói cầm m.á.u giải độc tốt lắm. Bút lông trụi là do đạo trưởng Đông Minh Quán tặng. Đừng thấy nó xấu xí thế, lần trước ở Lầu Thải Phượng muội dùng nó đỡ đòn của cầm yêu đấy. Muội bị Thi Tà dọa sợ rồi, lần này đến Ngự Túc Xuyên ở tận hai đêm, không mang nhiều đồ phòng thân không yên tâm."
Đỗ Đình Lan nghiêm mặt, vội vàng cẩn thận nhét đồ vào lại tay áo Đằng Ngọc Ý: “Làm gì có lắm yêu ma quỷ quái thế. Hơn nữa lần này tiệc mừng thọ đông người như vậy, dù có tà vật thật cũng chẳng dám bén mảng tới đâu."
Xe đi ròng rã hơn hai canh giờ, đến trưa mới tới Ngự Túc Xuyên. Nơi này non xanh nước biếc, xưa nay là chốn thanh tao gửi gắm tâm tình. Ngoài rừng thượng uyển của hoàng gia còn có không ít biệt thự do các công khanh đại tộc xây dựng. Vén rèm nhìn ra ngoài, xa xa là núi non trùng điệp ẩn hiện trong sương khói, gần gần nghe tiếng suối chảy róc rách qua khe đá.
Đằng Ngọc Ý thu trọn cảnh đẹp vào tầm mắt, cơn buồn ngủ cũng dần tan biến.
Nàng nghe nói sơn trang Lạc Đạo của Lưu quốc trượng vốn là tài sản tổ tiên để lại. Sơn trang tuy rộng nhưng đồ đạc cũ nát. Mấy năm trước Thánh nhân đưa Hoàng hậu về thăm nhà, thấy trong ngoài đều tồi tàn quá mức bèn hạ chỉ tu sửa. Đám thợ thuyền muốn lấy lòng Thánh nhân và Hoàng hậu nên ra sức chạm trổ trang hoàng. Sau hơn một năm tu sửa, nơi này một bước trở thành biệt thự đứng đầu vùng Ngự Túc Xuyên.
Hôm nay sơn trang Lạc Đạo náo nhiệt vô cùng, xe thơm ngựa quý nườm nượp không dứt. Xe trâu đến nơi, tìm chỗ đỗ cũng khó.
Cha con Đằng Thiệu và Đỗ Dụ Tri xuống ngựa trước cổng, có người hầu dẫn xe trâu chở nữ quyến nhà họ Đằng đi vào cửa hông.
Dọc đường đi vào, chỉ thấy hồ nước uốn lượn bao quanh, cảnh tượng muôn màu muôn vẻ. Ngoài lầu trúc đình sen còn có cả vạn gốc hoa, hoặc nhấp nhô theo thế núi, hoặc uốn lượn theo dòng nước, sắc màu biến ảo khôn lường nhờ bóng nước.
Đỗ phu nhân vừa phe phẩy quạt tròn vừa ngắm cảnh qua cửa sổ, chợt nghe tiếng nói chuyện cách đó không xa, bà ngạc nhiên: “Giọng nói này nghe quen thế nhỉ."
Nhìn kỹ lại, bà có vẻ giật mình, lập tức quay đầu nhìn Đằng Ngọc Ý đầy nghi hoặc.
Đỗ Đình Lan và Đằng Ngọc Ý lạ lùng hỏi: "Sao vậy ạ?"
Hai người chụm đầu nhìn ra ngoài, tức thì cũng ngẩn người. Chỉ thấy một đám công t.ử quý tộc đang cười nói đi ngang qua, Lận Thừa Hữu và Thuần An Quận vương sóng vai nhau đi. Giọng nói trong trẻo dễ nghe kia là của Lận Thừa Hữu.
Lận Thừa Hữu thắt đai ngọc xanh biếc, chân đi đôi ủng dài màu đỏ thêu vân mây như ý quấn chỉ vàng. Màu ủng đỏ rực rỡ, thường nữ giới hay đi, nhưng mang trên người hắn lại chẳng hề làm giảm đi vẻ anh tuấn, ngược lại vóc dáng cao ráo đĩnh đạc ấy dưới ánh mặt trời càng thêm phong lưu phóng khoáng.
Quan trọng là hôm nay Lận Thừa Hữu cũng mặc một chiếc áo bào cổ tròn bằng gấm Yên Vân màu trắng hạt sen. Tuy trước n.g.ự.c thêu chìm hoa văn giao long ngậm ngọc bằng chỉ vàng bạc, nhưng ai cũng có thể nhận ra màu sắc và chất liệu y hệt bộ váy của Đằng Ngọc Ý.
Đỗ phu nhân và Đỗ Đình Lan kinh ngạc không thôi: “Chuyện... chuyện này... cũng trùng hợp quá thể."
Giác quan của Lận Thừa Hữu cực kỳ nhạy bén, liếc mắt một cái, quay đầu nhìn về phía xe trâu nhà họ Đằng.
Đằng Ngọc Ý ngả người ra sau tránh ánh mắt hắn. Quả thật quá trùng hợp, cứ như hẹn trước với Lận Thừa Hữu vậy. Đáng tiếc quần áo mang theo để ở xe sau, nếu không đổi ngay lập tức thì tốt biết mấy.
"Không cần vội đổi đâu, khách nam và nữ quyến tách riêng, hôm nay người lại đông, chẳng ai để ý mấy chuyện này đâu. Lát nữa xuống xe, về phòng tìm cơ hội đổi là được." Đỗ Đình Lan và Đỗ phu nhân nói.
"Cũng phải." Đằng Ngọc Ý yên tâm, chợt thấy kiếm Tiểu Nhai trong tay áo nóng lên, chắc là nghe nói Lận Thừa Hữu ở gần nên Tiểu Nhai đã rục rịch trước rồi. Nàng vỗ vỗ chuôi kiếm, ra hiệu cho Tiểu Nhai đừng vội.
Đỗ phu nhân nhìn thấy bóng dáng Thuần An Quận vương, lại nói: “Lần trước nếu không nhờ Thuần An Quận vương giúp đỡ thì Lan nhi cũng không thể vào Lầu T.ử Vân giải độc nhanh như vậy. Mấy hôm trước lão gia dẫn Thiệu Đường đến tạ ơn, Quận vương chẳng những không nhận lễ vật mà còn bày tiệc khoản đãi lão gia và Thiệu Đường. Lão gia về nhà khen không ngớt miệng, nói Quận vương điện hạ văn hay chữ tốt, học vấn chẳng kém gì các bậc đại nho ở Quốc T.ử Giám."
Đằng Ngọc Ý kiếp trước đã nghe đại danh Quận vương điện hạ, nghe nói ngài ấy ít nói cười nhưng phẩm hạnh đoan chính, đến cả cha nàng cũng khen ngài ấy coi nhẹ tiền tài, hay làm việc thiện. Tuy nhiên cho đến khi nàng c.h.ế.t cũng chưa từng nghe nói Quận vương kết thân với tiểu thư nhà nào.
Nàng tò mò hỏi: "Thuần An Quận vương vẫn chưa từng đính hôn sao?"
Đỗ phu nhân ậm ờ: “Thuần An Quận vương tuy là huynh đệ ruột với Thành Vương nhưng lại do kế thất sinh ra. Hai năm trước vị kế thất đó qua đời, Quận vương điện hạ vì chịu tang nên chưa tính chuyện hôn nhân."
Đằng Ngọc Ý khựng lại, chợt nhớ kiếp trước có lần nghe người ta bàn tán sau lưng, mẹ đẻ Thuần An Quận vương là Thôi thị, kém Lan Vương mười mấy tuổi. Tuy gả cho Lan Vương nhưng ở nhà mẹ đẻ lại có tình lang. Một lần Thôi thị cùng tình lang hãm hại Lan Vương Thế t.ử lúc bấy giờ là Lận Hiệu, bị Lan Vương bắt quả tang.
Lan Vương vừa hận Thôi thị không chung thủy, vừa hận bà ta hãm hại con trưởng, trong cơn thịnh nộ đã đuổi Thôi thị ra khỏi Lan Vương phủ. Nhưng để giữ thể diện cho hoàng thất, bên ngoài chỉ nói Thôi thị mắc bệnh nặng.
Kể từ đó suốt mấy năm trời, Thôi thị bị giam lỏng ở biệt viện, đừng nói là tự tay nuôi nấng con trai, ngay cả mặt con cũng chẳng được gặp. Mấy năm trước Lan Vương lâm bệnh qua đời, Thôi thị cũng u sầu mà c.h.ế.t.
Có một người mẹ như vậy, hôn sự của Thuần An Quận vương khó tránh khỏi trắc trở.
Đỗ phu nhân lại nói: “Quận vương điện hạ tuổi cũng không còn nhỏ nữa, gần đây ở Trường An có không ít triều thần nhờ vả quan hệ trong cung, có ý muốn gả con gái cho Quận vương điện hạ. Nhưng Thánh nhân và Hoàng hậu lại nói hôn sự hoàn toàn
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!