Website có sử dụng link tiếp thị liên kết tiktok. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Má kem mịn lì thuần chay Lemonade Perfect Couple Blush 8,5g
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Ta cùng đích nữ Ôn gia là khuê mật.
Ta tin tưởng tỷ ấy, cho nên chuyện gì cũng kể với tỷ ấy.
Ngay cả chuyện ta và Hoắc Thế tử truyền thư từ trao đổi tâm ý, tỷ ấy cũng biết rõ.
Ngày nọ, ta đỏ mặt hỏi tỷ ấy: "Thế tử hẹn muội ba ngày sau gặp mặt ở Lan Sơn Tự, tỷ nói xem, muội... có nên đi hay không?"
Ôn Tĩnh Thù vẫn dịu dàng nhỏ nhẹ như thế, nhìn ta mỉm cười: "Nếu muội muốn đi, vậy thì đi đi."
Ta vui vẻ trong lòng, trang điểm chải chuốt một phen rồi đến chỗ hẹn.
Lại chẳng thể đợi được Hoắc Yến Trì.
Trái lại, lại đợi được tin tức Hoắc gia đến Ôn gia cầu thân.
--------
Chương 1
Khi nghe được tin tức này, ta đang lơ đãng cùng mẫu thân dùng bữa.
Trong lời nói của người tràn đầy vẻ an ủi.
"Hai vợ chồng Ôn Thượng thư kia, trong lòng trong mắt đều chỉ có đứa con trai út không nên thân của nhà bọn họ."
"Lúc trước nương còn lo lắng bọn họ đối xử với A Thù không tốt, tùy tiện chọn một người rồi gả con bé đi. Nay thì có thể yên tâm rồi."
"Nghe nói Hoắc Thế tử kia tài đức vẹn toàn, phẩm mạo vô song, lại còn ngưỡng mộ A Thù đã lâu, quả thật là kim ngọc lương duyên."
Mẫu thân vừa dứt lời, chiếc thìa sứ trong tay ta liền rơi xuống bát.
"Hoắc Thế tử?"
"Có phải là Hoắc Thế tử của nhà Vĩnh Ninh Hầu không?"
Nương có chút trách cứ liếc nhìn ta một cái.
"Đương nhiên rồi. Trong kinh thành này ngoại trừ ngài ấy ra, còn có mấy vị Hoắc Thế tử nữa?"
Trong chốc lát, máu huyết toàn thân ta lạnh ngắt.
Lẩm bẩm nói: "Chuyện này không thể nào..."
"Sao lại không thể nào?"
Mẫu thân lại trừng mắt nhìn ta, hận sắt không thể thành thép nói: "Con nhìn A Thù nhà người ta xem, từ nhỏ đã khắc khổ."
"Lục nghệ của quân tử, công dung ngôn hạnh, mọi thứ đều không bới ra được chút lỗi lầm nào."
"Lại n/h/ì/n con x/e/m? Ngốc nghếch khờ khạo, chẳng có chút dáng vẻ nào của quý nữ thế gia."
"Ôi... Nếu nương mà có được một đứa con gái như A Thù, e là có thể sống thêm mười năm nữa."
Nói xong, mẫu thân dường như cũng không còn khẩu vị.
Người "bốp" một tiếng đặt đũa xuống, xua tay nói: "Không ăn nữa."
"Đi thôi, Lưu ma ma, theo ta ra phố một chuyến. Ta làm nghĩa mẫu, cũng phải thêm chút đồ cưới cho A Thù."
Ta ngồi sững tại chỗ, nhìn thức ăn thừa trên bàn hồi lâu.
Nơi n/g/ự//c trái như bị k/h/o//é/t một l//ỗ h/ổ//n/g, gió lạnh vù vù lùa vào trong.
Nghĩ thế nào cũng không thông, Hoắc Yến Trì vì sao lại đến Ôn gia cầu thân?
Rõ ràng ngài ấy trong thư đã nói với ta, đợi sau khi gặp mặt ta, sẽ đến nhà ta hạ sính lễ.
Bất luận ta xinh đẹp hay xấu xí, gia thế ra sao, ngài ấy đều chỉ cần con người ta.
Ngay vài ngày trước, ta còn làm theo lời ngài ấy nói trong thư, đến Lan Sơn Tự đợi ngài ấy cả một ngày trời.
Ngài ấy tuy không đến, nhưng ta biết ngài ấy không phải là kẻ b/ộ//i t/í/n.
Chỉ e là …bị chuyện gì đó làm chậm trễ.
Nay, sao lại thành ra thế này?
Không đúng, chuyện này không đúng.
Ta nén nỗi chua xót nơi khóe mắt, vội vàng buông bát đũa, xách váy ra cửa.
Đi thẳng đến phủ Ôn Thượng thư.
Muốn đi tìm Ôn Tĩnh Thù hỏi cho ra nhẽ.
Chương 2
Thực ra nương nói không sai.
Quý nữ trong kinh thành này tuy nhiều, nhưng người xuất chúng như Ôn Tĩnh Thù lại chẳng có mấy ai.
Tỷ ấy sinh ra đã có nhan sắc khuynh thành, lại ôn uyển đoan trang.
Khiến người ta vừa gặp đã khó lòng quên được.
Nhưng một người xuất sắc như vậy, lại trở thành bạn thân chốn khuê phòng của ta.
Bữa tiệc thưởng hoa trong cung năm đó, tỷ ấy không thắng nổi t/ử/u lực, suýt chút nữa bị Quảng Bình Quận vương khinh bạc.
Là ta tình cờ bắt gặp, cầm g//ậ/y đ/á//n/h n/g/ấ/t tên đăng đ//ồ t//ử kia.
Vì chuyện này, tên kia còn ở trong kinh thành lớn tiếng b/ô/i n/h/ọ danh tiếng của ta.
Nói cái gì mà: "Khương Thừa tướng đức cao vọng trọng, đáng tiếc lại s/i/n/h ra một đứa con gái ng/ố/c n/g/h/ế/c/h."
"Cung yến ngày đó rõ ràng là vị tiểu thư Ôn
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
"Với thân phận địa vị của bổn vương, muốn nữ t//ử dạng nào mà chẳng có? Cớ gì phải đi c/ư/ỡ/n//g é//p đứa con gái Ôn gia kia."
Lời này truyền đến tai ta, ta lại đi thẳng đến quán trà, đỏ mặt tía tai tr/a/nh c/ã//i với tên đó một trận.
Kể từ đó về sau, trong kinh thành liền có người nói, đích nữ Khương gia Khương Diểu nhìn thì linh lung đáng yêu, ngờ đâu lại là mẫu d//ạ x/o//a chuyển thế.
Ôn Tĩnh Thù sau khi nghe nói, tự cảm thấy hổ thẹn trong lòng.
Liền đến nhà ta đưa bái thiếp.
Một là để cảm tạ ơn c/ứ/u m/ạ//n/g của ta ngày đó, hai là muốn cùng ta kết làm hảo hữu.
Lúc ấy, tỷ ấy đỏ hoe vành mắt.
Thê lương uyển chuyển nói với ta: "Diểu Diểu, muội là người duy nhất trên thế gian này bảo vệ ta mà không cầu báo đáp."
"Cũng là người bạn duy nhất trong lòng ta."
Đối với chuyện này, ta rất đỗi vui mừng.
Phụ thân mẫu thân luôn nói ta ngốc, học thi họa không thành, học quy củ cũng không xong.
Tuy nói gia thế tốt, nhưng những quý nữ thế gia mắt để trên đỉnh đầu kia lại đều không thích k/ế/t gi/a/o với ta.
Bọn họ luôn ch/ê ta không đủ hiểu chuyện biết điều, nói chuyện với ta nửa câu cũng thấy thừa.
Nhưng nay người đứng đầu chúng quý nữ mà bọn họ đổ xô theo đuổi lại muốn làm bạn với ta.
Ta thụ sủng nhược kinh, liền cũng đối với Ôn Tĩnh Thù dốc hết r/u/ộ/t g/a//n.
Chốn riêng tư, chuyện gì cũng kể với tỷ ấy.
Bởi vậy, tỷ ấy cũng rõ chuyện ta và Hoắc Yến Trì lén lút thư từ qua lại.
Thậm chí vài ngày trước, ta còn tràn đầy vui vẻ hỏi tỷ ấy: "Hoắc Thế tử trong thư mời muội đến Lan Sơn Tự gặp mặt, tỷ nói xem, muội mặc y phục gì thì đẹp?"
Lúc đó Ôn Tĩnh Thù còn cười điểm nhẹ lên chóp mũi ta.
"Diểu Diểu đáng yêu như thế, tự nhiên là mặc gì cũng đẹp."
Tỷ ấy rõ ràng cái gì cũng biết.
Nhưng tại sao, người hôm nay trở thành thê tử chưa cưới của Hoắc Yến Trì.
Lại có thể là tỷ ấy?
...
Vội vã đến Ôn phủ.
Ta từ xa đã nhìn thấy xe ngựa của Hoắc gia.
Ôn Tĩnh Thù đang đứng trên bậc thềm cao, dường như đang nói lời từ biệt với ai đó.
Chỉ một bóng lưng, ta liền nhận ra Hoắc Yến Trì.
Giống như Ôn Tĩnh Thù, ngài ấy cũng là tấm gương mẫu mực của danh môn công tử trong kinh thành.
Hôm nay ngài ấy mặc một bộ trường sam màu nguyệt bạch, càng có thể gọi là cốt cách như mai tuyết, khiến người ta vừa gặp đã khuynh tâm.
"Hoắc——"
Ta đang định lên tiếng gọi ngài ấy lại.
Ôn Tĩnh Thù lại nhìn thấy ta trước một bước, vội bỏ lại ngài ấy mà đi tới.
Tiến lên nắm lấy tay ta, vui vẻ nói: "Diểu Diểu, sao muội lại tới đây?"
Ta nhíu mày nhìn khuôn mặt nhan sắc tuyệt trần kia của tỷ ấy.
Dùng sức rút tay về.
"A Thù, tỷ thừa biết ta..."
"Diểu Diểu."
Trong mắt tỷ ấy lóe lên một tia hổ thẹn, thấp giọng ngắt lời ta.
"Nơi này có ngoại nam, muội vào phủ đợi ta trước đi."
"Chuyện hôm nay, ta nhất định sẽ cho muội một lời công đạo."
Phía sau Ôn Tĩnh Thù, Hoắc Yến Trì đang chắp tay sau lưng mà đứng, mi tâm khẽ nhíu nhìn ta.
Ta tuy không hiểu thư đạt lý như Ôn Tĩnh Thù, nhưng cũng biết trên con phố dài này không thể làm loạn.
Liền chỉ đành bước vào cổng lớn Ôn phủ trước.
Ngoài cửa, Hoắc Yến Trì chậm rãi bước đến trước mặt Ôn Tĩnh Thù.
Đưa tay lên, dường như muốn giúp nàng ta vuốt lại mái tóc bị gió thổi rối.
Nhưng rốt cuộc vẫn dừng lại ở lễ nghĩa, thu tay về.
Giọng nói thanh lãnh, dịu dàng dặn dò nàng ta: "A Thù, có vài lời ta vốn không nên nói."
"Nhưng nàng là ngọc quý chốn huyền phố, cớ sao phải làm bạn với đá vụn?"
Chỉ một câu, trái t/i//m ta liền r/ơ//i thẳng xuống v/ự//c s/â//u.
Cho đến khi Ôn Tĩnh Thù tiễn Hoắc Yến Trì xong quay lại, chỉ thấy sắc mặt ta trắng bệch.
Tỷ ấy bất đắc dĩ một lát, mới khẽ thở dài một tiếng: "Diểu Diểu, xin lỗi muội."
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!