Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Mặt nạ ngủ dưỡng ẩm và phục hồi da chuyên sâu belif Multi Vitamin Mask 75ml
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Nhưng trong lòng ta lại dâng lên nỗi bất an. Chỉ vì hôm qua, ta lại đến tiểu viện kia một chuyến. Nào ngờ đã người đi nhà trống.
Ta không hạ mình nổi để đi tìm Quảng Bình Quận vương hỏi cho rõ ngọn ngành, đành buồn bực ở lỳ trong phủ đợi tin. Đợi mãi đợi mãi, chẳng thấy Hà Liên Tấn đâu, lại đợi được Ôn Tĩnh Thù.
Ta và ả đã mấy ngày không chạm mặt. Ả hẹn ta đến Lan Sơn Tự ở ngoại ô kinh thành để cầu phúc.
Ta vốn không muốn đi. Nhưng tỳ nữ truyền tin lại nói, tiểu thư nhà nàng ta bệnh nặng, nếu ta không đi, nàng ta đành phải đích thân tới cửa.
Hậu viện Lan Sơn Tự vắng vẻ, là một nơi tiện để nói chuyện. Lúc gặp lại, cả người nàng ta tựa hồ tiều tụy hơn trước vài phần. Không đợi ta mở miệng, nàng ta đã bước tới nắm chặt lấy tay ta. Lực đạo mạnh đến mức suýt chút nữa găm cả móng tay vào thịt ta.
"Diểu Diểu, ta thực sự hết cách rồi, ngươi giúp ta một chút có được không?"
Chương 18
Hóa ra, sau khi Hoắc Yến Trì đưa nàng ta rời đi vào ngày hôm đó, ngài ấy liền phát giác ra điểm bất thường.
Mấy ngày nay, mỗi lần gặp mặt Ôn Tĩnh Thù, ngài ấy đều bóng gió nhắc lại những chuyện cũ mà ta từng đề cập trong thư.
Ta và ngài ấy thư từ qua lại hơn hai năm, những chuyện từng kể thực sự quá nhiều. Có một vài chuyện, Ôn Tĩnh Thù biết. Nhưng phần lớn, nàng ta lại chẳng hề hay biết.
Vài phen như vậy, nàng ta liền có chút chống đỡ không nổi sự gặng hỏi của ngài ấy. Nàng ta gấp gáp đến mức hai mắt đỏ hoe, gần như muốn quỳ xuống cầu xin ta.
"Diểu Diểu, ta tự biết không nên nhận lời hôn sự với Hoắc Thế tử."
"Nhưng ngươi biết đấy, ta cũng hết cách rồi. Lẽ nào ngươi nhẫn tâm nhìn ta gả cho tên mãng phu kia làm tục huyền, bị hành hạ sống dở chết dở sao?"
"Nể tình tỷ muội một hồi, cứ coi như ta cầu xin ngươi lần cuối, ngươi đem những chuyện từng nhắc đến trong thư kể hết cho ta, có được không?"
Ta chán ghét rút tay về. "Thư từ quá nhiều, ta cũng quên rồi."
Ôn Tĩnh Thù khẽ há miệng, trong mắt tựa hồ xẹt qua tia oán hận.
"Diểu Diểu, có phải ngươi vẫn còn đang trách ta không?"
"Nhưng... nhưng trong lòng ngươi hiểu rõ mà."
"Gia phong Vĩnh Ninh Hầu rất nghiêm, cho dù không có ta, với tình cảnh hiện tại của ngươi ở kinh thành, vợ chồng Hoắc Hầu gia e rằng cũng... sẽ không đồng ý để ngài ấy cưới ngươi vào cửa."
"Thay vì để hời cho kẻ khác, chi bằng để ta thay ngươi trông chừng ngài ấy, ngươi cũng có thể an tâm hơn không phải sao?"
Nàng ta vẫn giống hệt như vô số lần trước đây. Rõ ràng là lừa gạt ta, nhưng lại luôn miệng nói là muốn tốt cho ta. Ta chỉ lắc đầu.
"Ôn Tĩnh Thù, ngươi còn định giả vờ đến bao giờ?"
"Thanh danh ta nay tàn tạ thế này, tiếng xấu đồn xa, chẳng phải đều là nhờ ơn ngươi ban tặng sao?"
Chương 19
Trước khi quen biết Ô
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Phụ thân ta xuất thân từ vọng tộc trăm năm, quan đến nhất phẩm, là cận thần của thiên tử, môn sinh trải rộng khắp triều dã. Mẫu thân ta là Huyện chúa, là hậu duệ của khai quốc công thần, thực ấp mấy trăm mẫu, cữu cữu lại là hoàng thương, gia cảnh vô cùng sung túc.
Ta là đích nữ duy nhất của Khương gia, cho dù tài tình không tính là xuất chúng, nhưng ngày trước người muốn đến cầu thú cũng không hề ít. Thế nhưng tất cả những điều này, sau khi quen biết Ôn Tĩnh Thù đều đã thay đổi.
Ta lạnh lùng liếc nhìn nàng ta: "Ta đã hỏi thăm trụ trì rồi."
"Ngày ta và Hoắc Yến Trì hẹn gặp mặt, ngươi từ sáng sớm đã phái người tới báo cho ta, nói ngươi mắc bệnh nan y bộc phát, cần một gốc linh chi trăm năm."
"Ta lo lắng cho ngươi, cho nên lúc ra cửa đã đi tìm cữu cữu ta trước, thay ngươi lấy linh chi rồi phái người đưa đến Ôn phủ."
"Đợi đến khi ta vội vã chạy tới Lan Sơn Tự, Hoắc Yến Trì đã rời đi rồi."
"Thực ra, lúc đó ngài ấy là rời đi cùng ngươi, đúng không?"
Ôn Tĩnh Thù không đáp, nhưng vẻ liễu yếu đào tơ trên mặt đã dần dần phai nhạt. Hồi lâu sau, nàng ta mới trầm mặt xuống nói với ta: "Ngươi đều biết cả rồi."
"Phải, ta đều biết cả rồi. Nhưng ta vẫn không hiểu, ngươi danh tiếng vang dội khắp kinh thành, cớ sao lại phải làm ra những chuyện như vậy?"
Ôn Tĩnh Thù cười lạnh một tiếng. Ánh mắt nàng ta quay sang nhìn chằm chằm vào ta, độc ác tựa như rắn rết. Nàng ta nói: "Đúng vậy, ta danh tiếng vang dội khắp kinh thành."
"Ta từ nhỏ đã được phụ mẫu đặt kỳ vọng rất cao, cho nên phải khổ luyện kinh sử tử tập, ngày đêm mài giũa cầm kỳ thi họa. Những gì quý nữ trong kinh thành học, ta đều phải học, không chỉ phải biết, mà còn phải tinh thông."
"Chỉ vì phụ thân ta không có bối cảnh, con đường làm quan trắc trở, nhiều năm qua vẫn dậm chân ở chức quan tam phẩm không được đề bạt, cũng chỉ vì đệ đệ ta là kẻ trăng hoa vô dụng, cần thân tỷ tỷ này nâng đỡ."
"Ta và ngươi không giống nhau. Ngươi xuất thân từ danh gia vọng tộc, cho dù toàn tâm toàn ý chỉ làm chính mình, cũng có cả đám người xun xoe nịnh bợ, mặc cho ngươi kén chọn."
"Nhưng ta sinh ra đã được định sẵn là phải gả vào cửa cao, nếu không thể trèo cao, thứ chờ đợi ta chỉ có một con đường chết."
"Vì thế, ta phải dốc cạn toàn lực." Nàng ta từng bước ép sát về phía ta, trong mắt mơ hồ lộ ra tia hận ý.
"Vốn dĩ trong buổi cung yến năm đó, ta suýt chút nữa đã thành công rồi..."
"Thế nhưng là ngươi, Khương Diểu."
"Là ngươi đột nhiên xuất hiện, phá hỏng chuyện tốt của ta!"
"Cho nên ta cướp đi sự sủng ái của mẫu thân ngươi, cướp đi ý trung nhân của ngươi, thế cũng coi như là hòa nhau, không phải sao?"
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!