Hồ Yêu Truyện

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.

Muối tắm thảo dược cao cấp cho bé Orgakids an toàn cho trẻ sơ sinh, hiệu quả nhanh với rôm sẩy, mẩn ngứa- hộp 350g

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

Năm thứ mười gả cho Lục Thời Ngôn.

 

Ta trở thành đối tượng khiến các quý phu nhân ở Thịnh Kinh vừa ghen ghét, vừa ngưỡng mộ, lại vừa thương hại.

 

Trên không có cha mẹ chồng quản thúc.

 

Dưới không có chị em dâu phiền toái.

 

Phu quân không chỉ tuấn tú đường đường.

 

Mà còn tiền đồ rộng mở, mới ba mươi hai tuổi đã làm đến Thượng thư Bộ Binh.

 

Càng khiến người ta đỏ mắt là hậu viện của hắn chỉ có một mình ta.

 

Không có thiếp thất, không có thông phòng.

 

Ngay cả người hầu cận bên cạnh, cũng toàn là nam nhân.

 

Còn vì sao họ lại thương hại ta.

 

Đại khái là bởi... ta và Lục Thời Ngôn thành thân mười năm, vẫn chưa có con nối dõi.

 

Nhưng cũng chính điều này, lại khiến những quý phu nhân kia càng ghen tị với ta hơn.

 

Chỉ là nỗi khổ trong đó.

 

Chỉ mình ta hiểu.

 

Thành thân mười năm, tuy mỗi ngày ta và hắn nằm chung một giường.

 

Nhưng chuyện phu thê… gần như không có.

 

Không phải ta không muốn.

 

Mà là Lục Thời Ngôn dường như… chẳng có hứng thú với ta.

 

Ta từng nghĩ, hắn chỉ là không thích ta mà thôi.

 

Dù sao dung mạo và tính tình của ta, đều không phải kiểu nam nhân ưa thích.

 

Vì vậy ta từng chủ động nạp cho hắn một thiếp.

 

Kết quả lần đó—

 

Người vốn luôn thanh cao, cô tịch, giữ lễ nghi nghiêm cẩn như hắn…

 

Lại trước mặt ta đập vỡ cả một gian phòng.

 

Hôm sau liền đuổi người đi.

 

Lúc ấy ta mới hiểu ra.

 

Hắn không phải chỉ không có hứng thú với ta.

 

Mà là… với tất cả nữ nhân đều không có hứng thú.

 

Ngay cả với ta, ngày thường hắn cũng khách khí xa cách.

 

 

 

02

 

Ta ở chùa Phổ Duyên nửa tháng.

 

Cuối cùng vẫn thu dọn hành lý trở về.

 

Vừa bước vào phòng, ta liền thấy có gì đó không ổn.

 

Trong phòng bị lục tung.

 

Đồ của Lục Thời Ngôn vứt khắp nơi.

 

Ta xách váy bước qua đống đồ hỗn loạn đó.

 

Chậm rãi tiến vào nội thất.

 

Vừa tới gần, liền nghe thấy một giọng nói vô cùng ghét bỏ.

 

“Gu gì vậy, toàn màu trắng, giả làm hiếu tử à?”

 

Chân ta vô ý chạm phải một viên châu.

 

Viên châu lăn lộc cộc về phía trước, đập vào bình hoa.

 

Tiếng động nhỏ ấy khiến người bên trong giật mình.

 

Hắn quay đầu lại.

 

Ánh mắt chạm thẳng vào ta.

 

Phản ứng đầu tiên của ta là—

 

Lục Thời Ngôn.

 

Nhưng rất nhanh ta liền phủ nhận.

 

Hắn sẽ không mặc bộ y phục đỏ rực phô trương như vậy.

 

Cũng không buộc tóc bằng dây có chuông leng keng.

 

Lại càng không nhìn ta bằng ánh mắt sững sờ như thế.

 

Có lẽ do lục đồ quá lâu, hắn hơi đỏ mặt.

 

Lục Thời Ngôn trong ấn tượng của ta.

 

Phải là người thanh lãnh như trăng thu.

 

Chỉ có thể đứng xa mà ngắm, không thể chạm tới.

 

Nhưng nếu không phải hắn.

 

Thì gương mặt kia… lại quá giống.

 

Giống như… Lục Thời Ngôn thời niên thiếu.

 

Ta gả cho hắn khi hắn hai mươi hai tuổi.

 

Mười năm trôi qua, dung mạo hắn gần như không thay đổi.

 

Chỉ là khí thế ngày càng khiến người khác không dám tới gần.

 

Cho nên ta chưa từng biết.

 

Lục Thời Ngôn khi còn trẻ… là dáng vẻ gì.

 

Chỉ nghe nói.

<

Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

p> 

Khi ấy hắn khiến vô số tiểu thư ở Thịnh Kinh tránh xa như tránh tà.

 

Nếu không, cũng không đến nỗi hai mươi hai tuổi mới cưới vợ.

 

Mà còn cưới một người xuất thân tầm thường như ta.

 

Còn người trước mắt.

 

Áo gấm ngựa quý, tùy ý phóng khoáng.

 

Nhìn thế nào… cũng là kiểu khiến thiếu nữ động lòng.

 

Có lẽ là con riêng hắn lưu lạc bên ngoài.

 

Trong lòng ta hơi chua xót.

 

Nhưng rất nhanh liền bình tĩnh lại.

 

Có con riêng… còn hơn không con.

 

 

 

 

03

 

“Ồ, ngươi chính là vợ của lão già đó à?”

 

Giọng điệu vừa châm chọc vừa đáng đánh.

 

Hắn biết thân phận ta.

 

Nhưng rõ ràng không ưa ta.

 

Thấy ta không nói, hắn bước đến.

 

Quanh ta đi hai vòng.

 

“Không nhận ra ta?”

 

“Xem ra lão già đó cũng biết giả bộ ghê.”

 

“Ngươi cũng chẳng có gì đặc biệt…”

 

“Rốt cuộc hắn vì sao lại cưới ngươi?”

 

Giọng nói đầy mỉa mai.

 

Ánh mắt khinh thường.

 

Ta lấy lại tinh thần.

 

Nhàn nhạt liếc hắn một cái.

 

Hắn cứng người.

 

Lùi lại một bước.

 

Hình như… có chút xấu hổ.

 

“Ngươi nhìn kiểu gì vậy!”

 

“Ngươi là ai.”

 

Hắn chỉ vào mũi mình, kinh ngạc hỏi.

 

“Ngươi không biết ta là ai?”

 

“Chẳng lẽ sau này ta bị hủy dung?”

 

“Hay lúc ngươi gả cho lão già đó, hắn đã già đến mức không nhìn nổi rồi?”

 

Ta ngắt lời hắn.

 

Bắt đầu hỏi theo suy đoán của mình.

 

Một chén trà sau.

 

Ta cuối cùng cũng hiểu rõ.

 

Thiếu niên miệng độc này…

 

chính là Lục Thời Ngôn năm mười tám tuổi.

 

Kinh ngạc.

 

Mơ hồ.

 

Tiếp nhận.

 

Người hắn không ngừng chửi “lão già”.

 

Hóa ra… chính là bản thân hắn.

 

Cảm giác thật kỳ lạ.

 

Hai con người hoàn toàn khác biệt…

 

lại đều là Lục Thời Ngôn.

 

Sau khi thành thân, ta và hắn rất ít nói chuyện.

 

Ở chung cũng chỉ là—

 

hắn xem công văn, ta đọc thoại bản.

 

Trong ký ức của ta.

 

Hắn luôn thanh cao, lạnh nhạt.

 

Ngoài triều phục.

 

Chỉ mặc y phục màu trắng.

 

Ngay cả hoa văn trên áo.

 

Cũng chỉ là mây, trúc đơn giản.

 

Có lẽ bị ta nhìn quá lâu.

 

Cũng có lẽ… Lục Thời Ngôn trẻ tuổi da mặt mỏng.

 

Hắn quay mặt đi.

 

Lùi về phía rèm.

 

Trên mặt thoáng qua một tia đỏ.

 

“Ngươi là nữ tử mà sao da mặt dày vậy, nhìn chằm chằm nam nhân làm gì.”

 

Ta thu hồi ánh mắt.

 

Quay người rời đi.

 

Dù rất kinh ngạc.

 

Nhưng đọc bao nhiêu thoại bản rồi.

 

Chuyện quỷ quái nào mà chưa thấy qua.

 

Ta rất nhanh đã chấp nhận chuyện này.

 

Nếu hắn là Lục Thời Ngôn.

 

Vậy thì… để Lục Thời Ngôn tự xử lý đi.

 

“Ê! Ngươi cứ thế mà đi à?”

 

“Không quản ta sao?”

 

Ta dừng bước, quay đầu.

 

Khó hiểu nhìn hắn.

 

“Ta vì sao phải quản ngươi?”

 

Thiếu niên mười tám tuổi nổi giận.

 

Nhảy đến trước mặt ta.

 

“Ngươi đã gả cho ta, đương nhiên phải quản ta!”

Chương Trước Chương Tiếp

Bình Luận Chapter (0)

Thảo luận về nội dung chương này

Bạn muốn bình luận chapter này?

Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.

Đăng Nhập Ngay
💬

Chưa có bình luận nào

Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!

Về Chúng Tôi

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, Hồ Yêu miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này.

Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ trực tiếp thông qua fanpage chính thức của chúng tôi.

Liên hệ bản quyền
© 2026 Hồ Yêu Truyện. All rights reserved. Website thiết kế bởi HG DIGITAL

Chương trình tài trợ liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng từ việc giới thiệu sản phẩm.

Bigsize - Nước tẩy trang bí đao Cocoon tẩy sạch makeup & giảm dầu 500ml

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ editor xin chân thành cảm ơn!