Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Mặt nạ ngủ dưỡng ẩm và phục hồi da chuyên sâu belif Multi Vitamin Mask 75ml
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Làm Nhiếp chính Vương nhiều năm, đây là lần đầu tiên ta bước chân vào Giang phủ. Không có lý do gì khác, chỉ là lão già Giang Chính kia là một tên nhát gan, không quỳ xuống thì không biết nói chuyện, ta thật sự không muốn nhìn cái mặt già nua sợ sệt của hắn.
Nhưng con gái ông ta thì lại thú vị, gan lớn bằng trời.
Vừa đến nơi, ta đã nghe thấy một giọng nói lả lơi:
"Ồ, thư sinh tuấn tú nào đây? Có phải đến tìm ta không?"
Trước cửa Giang phủ có một bà cô đang đứng, ăn mặc lòe loẹt sặc sỡ, không nói thì thôi, vừa mở miệng ra là nồng nặc mùi "trà xanh", toàn thân trên dưới đều toát ra vẻ phong trần rẻ tiền.
Ta càng có ấn tượng tệ hơn về Giang Chính. Lão già này lại nuôi kỹ nữ trong nhà, không sợ dạy hư con gái sao?
Ta lạnh lùng nói:
"Bản vương tìm Nhị tiểu thư của các ngươi."
Người phụ nữ kia có chút không vui, bĩu môi:
"Tìm muội ấy làm gì? Muội ấy đang múa đại đao trong sân đấy, chán chết đi được. Ngươi chơi với ta đi."
Nói xong, bà cô đó định lao tới động tay động chân. Ta chán ghét đẩy bà ta ra một cái.
Nào ngờ, mắt bà cô đó lập tức sáng rực lên, nhìn ta đầy khao khát:
"Thật có mùi nam nhân! Đại trượng phu! Chưa từng có ai đối xử mạnh bạo với người ta như vậy... Công tử, sau này người ta là của chàng."
Ta rùng mình, bước dài vào trong sân.
Giang gia đúng là không có người nào bình thường. May thay Giang Thanh Dã không giống bọn họ...Thực ra, Giang Thanh Dã cũng chẳng bình thường chút nào. Khi ta bước vào sân, nàng đang múa đại đao, oai phong lẫm liệt, kình khí quét qua khiến đá vụn xung quanh bắn tung tóe.
Cả người nàng toát lên khí thế của một con sư tử uy mãnh, dũng mãnh vô song. Thấy ta đến, Giang Thanh Dã xoay người một vòng đẹp mắt, cắm phập lưỡi đại đao xuống đất, bụi bay mù mịt rồi mới dừng lại.
"Có chuyện gì sao?"
"Ngươi không đến tìm bản vương?"
Giang Thanh Dã ngẩn người ra một chút: "Tìm chàng làm gì?"
"Ngươi quên rồi sao? Chuyện tạo phản ấy."
Nghe đến hai chữ "tạo phản", Giang Thanh Dã dường như đột nhiên mất hứng, vẻ mặt vô vị phất tay:
"Ồ, hôm khác hãy tạo phản đi, hôm nay ta không rảnh."
Được lắm, nữ nhân này.
Chiêu "lạt mềm buộc chặt" này của nàng đã thành công thu hút sự chú ý của bản vương.
Kể từ đó, chỉ cần nơi nào có Giang Thanh Dã, ta đều sẽ lượn lờ một vòng. Nàng đến thanh lâu uống rượu, ta ngồi ở phòng bên cạnh lẳng lặng nhìn nàng. Nàng đến sòng bạc chơi gian, ta đứng trên lầu hai ung dung ngắm dáng vẻ của nàng.
Có lần, Giang Dư Hòa vì trêu chọc một vị tiểu công tử nhà lành mà bị cha mẹ người ta tìm đến tận cửa đánh ghen. Giang Thanh Dã chẳng nói hai lời, xắn tay áo lên, một cước đá bay đám người đó xuống đường.
Ồ, lại còn một lần khác, có một vị công tử bột tìm đến Giang phủ muốn cầu hôn Giang Thanh Dã. Nghe thấy động tĩnh, ta lập tức phi thân đến xem xét tình hình.
Tên tiểu công tử kia đặt một rương sính lễ bên cạnh, ngượng ngùng hỏi:
"Giang Thanh Dã, nàng có đồng ý lấy ta không?"
Ta đứng trong góc tối mà cảm thấy chua hết cả răng, trong lòng dâng lên cảm giác ghê tởm khó tả. Chỉ với một rương sính lễ cỏn con ấy mà hắn cũng dám mở miệng đòi cưới Giang Thanh Dã sao?
Quả nhiên, Giang Thanh Dã cũng không đồng ý. Nhưng nàng lại rất tốt bụng, thấy tên công tử kia trói gà không chặt, không thể tự mình gánh vác nổi cái rương nặng nề kia về, nàng liền hào hiệp ra tay, một vai vác rương giúp hắn đưa về tận phủ.
Lúc đó, ta liền cảm thấy cô nương này có thể cưới. Nàng rất lương thiện.
Ta thích Giang Thanh Dã, là kiểu tình cảm mưa dầm thấm lâu, dần dần khắc sâu vào cốt tủy.
Nàng có vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng nội tâm lại vô cùng ấm áp, luôn hết lòng yêu thương những người bên cạnh mình. Đối với Giang Chính là vậy, đối với Giang Dư Hòa càng là vậy.
Nàng luôn miệng nói tỷ tỷ nàng đẹp, nhưng trong mắt ta, nàng mới là người đẹp nhất. Vẻ đẹp ấy thanh khiết như hoa lan trong thung lũng, kiêu sa như hoa tuyết trên đỉnh núi cao.
Năm Giang Thanh Dã hai mươi tuổi, có một lần ta uống say, mượn rượu làm càn trèo tường vào khuê phòng tìm nàng. Ta hỏi:
"Giang Thanh Dã, nàng có nguyện cùng ta chết không? Nếu nàng nguyện ý, ta có thể cùng nàng tạo phản."
Lúc đó Giang Thanh Dã đang ngủ rất say, nàng mơ màng dụi mắt ngồi dậy. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, mị
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
"Chu Đình Án, chỉ cần chàng giúp ta, mạng này của ta là của chàng."
Ta cười cười: "Được, vậy thì tạo phản thôi."
Từ nhỏ đến lớn, ta sống rất khổ sở, chưa từng được hưởng chút tình yêu thương nào trọn vẹn, cũng chưa từng có được một cuộc sống an ổn đúng nghĩa.
Giang Thanh Dã nói đúng, sự an ổn hiện tại của ta ở Nhiếp chính vương phủ chỉ là sự bình yên giả tạo cuối cùng trước khi cơn bão ập đến. Có những chuyện không phải ta không chủ động tranh giành thì nó sẽ không xảy ra. Nếu đã vậy, chi bằng như Giang Thanh Dã nói, chuẩn bị sớm một chút.
Từ đó, ta bắt đầu bí mật nuôi binh riêng, cho đúc thêm nhiều binh khí, thậm chí còn chiêu binh mãi mã ở những nơi xa xôi cách kinh thành hàng ngàn dặm.
Ta thường cảm thấy Giang Thanh Dã là người mang nhiều tâm sự cũ. Mặc dù hoàn cảnh sống của nàng trông thực sự rất tốt đẹp và đơn giản – đường đường là Nhị tiểu thư Giang phủ – nhưng ánh mắt nàng luôn phảng phất nỗi nặng lòng khôn nguôi.
Nhưng nàng không bao giờ nói ra. Mỗi lần Giang Dư Hòa hỏi nàng tại sao không vui, nàng đều cười xòa, xoa đầu tỷ tỷ mình và nói: "Tỷ vui thì muội vui."
Lúc đó ta biết, Giang Dư Hòa rất quan trọng đối với nàng.
Giang Dư Hòa lại rất thích ta (hoặc ít nhất là thích cái mã ngoài của ta). Hôm nay nàng ta đến trêu chọc, ngày mai lại lượn lờ trước mặt. Lúc đầu ta có hơi khó chịu, nhưng sau ngẫm lại, thấy đây cũng chưa hẳn không phải là cơ hội.
Khi bát canh "bổ dưỡng" đặc quánh như hồ dán được bưng đến trước mặt ta, ta đã do dự vài hơi thở. Ta thực sự hy vọng Giang Dư Hòa có thể biết điều một chút, cho ít dược liệu thôi, giống như người bình thường, coi như nàng ta vô tình làm việc tốt se duyên.
Đáng tiếc, nàng ta chưa bao giờ là người biết điều. Bát canh đó uống vào, ta cảm giác như toàn thân sắp nổ tung.
Nhìn thấy Giang Thanh Dã bước vào, lý trí ta đứt phựt, chỉ muốn lao tới ăn tươi nuốt sống nàng ngay lập tức. Võ công của Giang Thanh Dã rất lợi hại, trong lúc giằng co, lưng ta bị nàng đánh sưng hết cả lên, nhưng kỳ lạ thay, ta lại càng thích nàng hơn.
Cuộc sống sau khi thành thân rất tốt đẹp. Giang Thanh Dã khi làm vợ cũng rất nhu mì, hiền thục.
Ta cũng đã biết được bí mật về mối thù giết mẹ của nàng. Ta âm thầm chuẩn bị kế hoạch báo thù cho nàng.
Khi Chu Đệ hạ chỉ để ta dẫn quân đến Lũng Nam dẹp loạn, ta biết hắn muốn mượn đao giết người, muốn ta bỏ mạng ở nơi chốn rừng thiêng nước độc đó.
Không sao, dù sao ta cũng phải đi một chuyến.
Mấy tháng đầu giao chiến với ta, Lũng Nam Hầu – Gia Luật Tông – vẫn luôn rụt cổ ẩn núp phía sau quân lính. Hắn là con cáo già, không dám đối đầu trực diện với ta, nên ta vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp để lấy đầu hắn.
Nhưng khi ta đã tiêu diệt được một nửa binh lực của hắn, ta biết thời cơ đã đến. Chu Đệ muốn mượn tay người khác, thì ta cũng sẽ tương kế tựu kế...Ta đã đạt được mục đích của mình, kế tiếp ta cũng chẳng còn giá trị lợi dụng nào nữa. Quả nhiên, người của hắn nhân lúc hỗn quân đã đẩy ta ra ngoài làm bia đỡ đạn.
Ta thuận nước đẩy thuyền, để mặc cho người của Lũng Nam Hầu bắt giữ, áp giải về ngục tối của hắn.
Ta cứ ngỡ lần này chắc chắn có thể gặp mặt kẻ thù. Nào ngờ, Lũng Nam Hầu lại là một kẻ hèn nhát đến mức khó tin. Dù ta đã bị trói gô lại, hoàn toàn thất thế, hắn vẫn không dám đến gặp ta dù chỉ một lần. Giam cầm suốt hơn một tháng ròng, ta bắt đầu cảm thấy không thể kiên nhẫn thêm được nữa.
Ngày Giang Thanh Dã xuất hiện, ta thực sự vui mừng khôn xiết.
Ta chưa từng nghĩ nàng sẽ đến. Nàng vốn không thích ta, cũng chẳng có chút tình cảm sâu đậm nào với ta. Trong tình thế thập tử nhất sinh này, ta không cho rằng nàng sẽ chấp nhận bôn ba ngàn dặm xa xôi chỉ để cứu ta.
Nhưng nàng đã đến.
Khoảnh khắc ấy, ta cảm thấy mọi sự chịu đựng đều xứng đáng. Dù nàng muốn giang sơn thiên hạ, hay muốn báo thù rửa hận, ta đều sẽ dốc lòng giúp nàng toại nguyện.
Nhiều năm về sau, khi ta cùng Giang Thanh Dã ngồi trên nóc nhà thưởng nguyệt, nàng rúc vào trong lòng ta, khẽ hỏi:
"Lúc đầu chàng không sợ sao? Không sợ lỡ như sau này ta vẫn không thích chàng?"
Ta đặt một nụ hôn nhẹ lên trán nàng, giọng điệu đong đầy sự thỏa mãn và dịu dàng:
"Thế thì ta cũng phải ở bên cạnh nàng, mãi mãi đợi cho đến khi nàng yêu ta mới thôi."
-HẾT-
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!