Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Son Dưỡng
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
17 Sự im lặng của tôi lọt vào mắt hắn, lập tức bị quy chụp thành thái độ ngầm thừa nhận. Cơn thịnh nộ cùng lòng tự ái đàn ông trong hắn bùng lên chỉ trong nháy mắt. "Em điên rồi sao Nguyễn Lương Nghi? Em là đàn bà đã từng gả chồng sinh con, là thứ 'gái nạ dòng', em dựa vào cái gì mà cho rằng người ta còn muốn em? Hắn ta chẳng qua chỉ chơi đùa với em cho vui thôi, chẳng lẽ em lại ngây thơ tưởng là thật sao?" Mấy ngày nay lời ra tiếng vào ầm ĩ khắp nơi, hắn nghe ngóng được tin Phó Đông Đình cố ý tránh mặt, không gặp tôi. Điều đó càng củng cố thêm cho những suy nghĩ ti tiện trong đầu hắn. "Chỉ có tôi, chỉ có Thường Tài Thù tôi đây mới bất chấp mọi lời đàm tiếu để kéo em quay đầu..." Lời còn chưa dứt. Phó Đông Đình đã sải bước đi tới, dứt khoát tung một cú đạp mạnh vào ngực hắn, khiến Thường Tài Thù loạng choạng lùi lại phía sau. "Anh mà là bất chấp lời ra tiếng vào sao? Anh chính là kẻ đang dùng những lời đàm tiếu đê hèn đó để ép buộc cô ấy!" Ai cũng rõ miệng lưỡi thế gian đáng sợ nhường nào. Những lời đàm tiếu ong bướm khi rơi vào người đàn ông thì được xưng tụng là phong lưu đa tình, nhưng hễ rơi vào người phụ nữ lại biến thành lưỡi dao phán xét phẩm hạnh, dìm chết nhân phẩm người ta. Vậy mà hắn vẫn muốn ngay trước mặt mọi người, dùng những lời lẽ đó để chặn đứng đường lui của tôi, khiến tôi không sao ngóc đầu lên được. Mục đích chung quy cũng chỉ là dùng con cái và dư luận xã hội để ép tôi phải cúi đầu, quay trở lại cái lồng giam tù túng ấy. "Thường Tài Thù, yêu một người không phải là hành xử đê hèn như vậy." Phó Đông Đình không phải vì sợ dư luận ảnh hưởng đến bản thân mà tránh mặt tôi. Dưới bóng cây tàn úa trước lầu căn hộ tôi ở, ngày nào cũng có một chiếc xe lặng lẽ đỗ tại đó. Anh không xuống xe, vì không muốn sự xuất hiện của mình khiến những lời đàm tiếu về tôi càng thêm dữ dội, ác ý. Anh không muốn người đời đổ dồn những ánh mắt tò mò, soi mói và cợt nhả lên người phụ nữ mà anh trân trọng như châu báu. "Mọi người nên nhìn thấy tài hoa của A Nguyễn, chứ không phải để cô ấy bị biến làm nhân vật phụ, làm nền trong những câu chuyện trăng hoa phố thị." Lần này anh chịu lộ diện, không chỉ để bảo vệ tôi, mà còn vì muốn nói lời từ biệt. Anh sắp phải ra tiền tuyến rồi. Chuyến đi này lành ít dữ nhiều, cửu tử nhất sinh, chẳng biết liệu còn có cơ hội bình an trở về để gặp lại nhau hay không. Thời gian quá mức gấp gáp, anh chỉ kịp nhét vào tay tôi tấm vé tàu khó khăn lắm mới nhờ người mua được, nguyện cầu cho tôi vượt biển bình an, một đời yên ổn. Khi đứng dưới lầu vẫy tay từ biệt, bóng lưng cương nghị ấy bỗng nhiên trùng khớp hoàn toàn với một hình bóng trong ký ức xa xôi. Cuối cùng tôi cũng nhớ ra, tòa soạn báo không phải là nơi đầu tiên tôi và Phó Đông Đình gặp gỡ. Duyên phận đã bắt đầu ngay từ năm đó, khi tôi bỏ trốn khỏi quê nhà. Trên đường chạy trốn, tôi đã liều lĩnh chặn xe của một người thanh niên lạ mặt, nhờ anh ấy đưa tôi đi một đoạn đường. Người thanh niên năm ấy cũng giống như anh của ngày hôm nay, đã ôn tồn nói với tôi rằng: "Nguyễn tiểu thư, núi cao sông dài, xin hãy trân trọng, ngày sau còn gặp lại." 18 Chiến hỏa lan tràn khắp chốn, nhiều xưởng in liên tiếp đóng cửa, tòa soạn báo cũng sắp phải đình bản. Vé tàu đi nước ngoài lúc này thật sự là ngàn vàng khó cầu. Thường Tài Thù dẫn theo Thường Dữ Thành đến tìm tôi, hy vọng tôi có thể cùng cha con họ lên tàu rời đi. Thiệu Vân Anh đứng bên cạnh, không dám tin vào tai mình, ánh mắt nhìn hắn đầy vẻ kinh ngạc và phẫn nộ: "Anh điên rồi sao, Thường Tài Thù? Không phải anh chỉ có ba tấm vé tàu thôi ư? Mang theo con đàn bà đê tiện này thì chúng ta đi kiểu gì?"Thường Tài Thù còn muốn mở miệng phân bua bằng vài câu đạo lý đường hoàng, nhưng Tiểu Thành đã lạnh lùng cắt ngang, chẳng chừa lại chút mặt mũi nào cho cô ta. "Thiệu a di, ba tấm vé này là của người một nhà chúng tôi, vốn dĩ chẳng liên quan gì đến cô cả." Thiệu Vân Anh như phát điên lao tới định giằng co tranh đoạt, nhưng lại bị đẩy ngã sóng soài xuống đất một cách phũ phàng, thảm hại. Thời gian vô cùng cấp bách, chẳng mấy chốc nữa tàu sẽ nhổ neo. Thường Tài Thù vội vàng dúi tấm vé vào tay tôi, rồi quay lưng cắm cúi thu dọn hành lý. Tôi cầm tấm vé, chậm rãi ngồi xổm xuống, cúi người nhìn Thiệu Vân Anh đang khóc lóc thảm thiết dưới đất. "Một cái tát." "Cái gì?" Vẫn còn nợ tôi một cái tát. Mối thù đạo văn tôi đã báo xong rồi. Thiệu Vân Anh của kiếp này danh tiếng đã nát bét, chẳng còn tòa soạn hay nhà xuất bản nào dám nhận bài của cô ta nữa. Giữa lúc sinh tử quan đầu, cô ta lại bị cha con nhà họ Thường ruồng bỏ ngay trước mắt tôi. Tính đi tính lại, ân oán giữa chúng tôi chỉ còn thiếu đúng một cái tát mà cô ta đã đánh tôi lúc Tiểu Thành nằm viện là chưa trả. "Tôi không muốn làm bẩn tay mình. Cô tự tát mình một cái, tôi sẽ tặng tấm vé tàu này cho cô." Thiệu Vân Anh ngỡ tôi đang cố tình sỉ nhục, nhưng thần kinh cô ta lúc này đã căng như dây đàn sắp đứt, dồn đến bờ vực sụp đổ. Gần như trong cơn tuyệt vọng pha lẫn hờn dỗi, cô ta vung tay tự tát mạnh vào mặt mình hai cái. "Được chưa! Cô đã vừa lòng chưa!" Nỗi sợ hãi cái chết đang bao trùm lấy tâm trí cô ta. Vốn là kẻ chưa từng chịu khổ, quen thói làm đóa hoa giao tế, sống ký sinh vào đàn ông, nếu phải ở lại trong những ngày tháng chạy loạn, cô ta căn bản không thể nào sống nổi. Cô ta không ngờ rằng, tôi thực sự giữ lời hứa, ném tấm vé tàu quý hơn vàng ròng đó xuống trước mặt cô ta. Giờ tàu nhổ neo, cha con nhà họ Thường lùng sục khắp các khoang tàu cũng không thấy bóng dáng tôi đâu. Đợi khi con tàu đã rẽ sóng ra khơi, bọn họ mới nhìn thấy tôi đang đứng lẫn trong đám người trên bờ, lặng lẽ dõi theo. Tiểu Thành gào khóc thảm thiết, chới với muốn lao xuống biển tìm mẹ. Thường Tài Thù phải dùng hết sức bình sinh ôm chặt lấy thằng bé, ngăn cản cơn kích động ấy. 19 Tôi gia nhập đoàn những thầy giáo, giáo sư chạy nạn, một đường xuôi về phía Tây, vừa đi vừa tìm hiểu phong tục tập quán, sưu tầm ca dao dân gian. Cũng có những lúc vận may không tốt, gặp phải những đợt oanh tạc dữ dội của máy bay địch. Có một lần, tôi bị thương phải tá túc tại gia đình một người nông dân. Tôi phát hiện ra họ thường nhặt những tờ báo cũ từ trong thành phố về để dán lên trần nhà cho đỡ dột nát. Khói bếp quanh năm hun đen, nhưng lờ mờ vẫn có thể nhận ra vài nét chữ quen thuộc. Những ngày nằm liệt giường dưỡng thương, không thể cử động, tôi cứ thế chằm chằm nhìn lên trần nhà, đánh vần từng chút một những dòng chữ trên các tờ báo ố vàng đó. Không ngờ có ngày, tôi lại thực sự đọc được tờ Lý Giang Nhật Báo ở nơi khỉ ho cò gáy này. Tôi đọc được bài Điển Thê tôi viết về mẹ, thậm chí đọc được cả bài tuyên bố ly hôn của tôi và Thường Tài Thù. Người phụ nữ nông dân ngày thường vốn ít nói, nay nghe thấy tiếng tôi lẩm bẩm đọc thì mắt bỗng sáng lên lấp lánh. "Cô đang đọc mấy tờ giấy đó hả? Nghe hay thật đấy, cô có thể nói cho tôi biết trên
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!