Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Son Dưỡng Môi Cho Bé Koai Vitamin E Lip Balm Dưỡng Ẩm Môi Khô Nhạy Cảm Hương Trái Cây 1g
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 1: Màn kịch bên hồ
Tại tiệc mừng công của quân khu, người chồng Binh vương của tôi và vợ mới cưới của anh trai hắn lần lượt rời khỏi bàn tiệc, hai người mãi vẫn chưa thấy quay lại.
Khi tôi đang cùng mẹ chồng đi dạo bên hồ nhân tạo trong doanh trại, trước mắt bỗng nhiên hiện lên những dòng bình luận quái dị:
[Kích thích quá! May mà nam chính lanh trí, kéo chị dâu trốn xuống hồ nhân tạo rồi. Nếu để nữ phụ độc ác và bà mẹ chồng bắt gặp thì cả cái nhà này banh xác.]
[Chị dâu mình hạc xương mai, chắc không nín thở dưới nước được lâu đâu nhỉ.]
Tôi sững sờ đứng chôn chân tại chỗ.
Hóa ra cái gọi là "đi tuần tra" trong miệng Lục Lẫm, chính là ra bờ hồ để tư thông với chị dâu ruột.
Còn tôi, người vợ được hắn cưới hỏi đàng hoàng, lại trở thành "nữ phụ độc ác" trong miệng những dòng bình luận kia?
Tôi lập tức rảo bước về phía bụi lau sậy, nhưng Lý Vĩ - cảnh vệ của Lục Lẫm - ngay lập tức chắn trước mặt, vẻ mặt đầy căng thẳng:
"Cẩm Lạc tỷ, thiết bị dưới nước ở khu vực này chưa được bảo trì, không an toàn đâu, chị đừng đi về phía đó."
Dòng bình luận lại nhảy lên tưng bừng:
[Cậu cảnh vệ này được đấy! Chặn hay lắm!]
[Mau khuyên người đi chỗ khác đi, để nam chính còn đưa chị dâu nhỏ len lén lên bờ.]
Hừ, đừng hòng.
Tôi quay đầu lại, mỉm cười với mẹ chồng:
"Mẹ, cảnh sắc bên hồ đẹp thật đấy. Hay là chúng ta lập một khu nghỉ tạm ở đây, kê hai cái ghế, pha ấm trà rồi ngồi trò chuyện đi ạ."
Tên cảnh vệ Lý Vĩ nghe xong liền ngây người, đám bình luận cũng nổ tung:
[Cô ta sao lại không làm theo kịch bản vậy?!]
[Toang rồi... Thế này là muốn dìm chết đôi uyên ương dưới nước à!]
...
Nhìn những lời bình luận kia, tôi chỉ thấy nực cười. Tôi đường đường là con gái Tư lệnh, là người vợ danh chính ngôn thuận của Lục Lẫm, vậy mà trong câu chuyện của bọn họ, tôi lại là nữ phụ độc ác?
Còn "nữ chính" trong miệng bọn họ, lại là vợ của Lục Uyên - anh trai Lục Lẫm, cũng chính là chị dâu ruột của hắn.
Mẹ chồng tôi vốn dĩ đã không hài lòng về người con dâu cả Hứa Mạn. Bà cho rằng cô ta ỷ vào thân phận phu nhân Thủ trưởng mà phô trương quá mức ở bên ngoài.
Lúc này nghe tôi đề nghị, bà cảm thấy việc ngắm cảnh giải khuây ở đây cũng không tệ, nét u ám trên mặt cũng tan đi đôi chút: "Vẫn là Cẩm Lạc chu đáo."
Cảnh vệ Lý Vĩ cuống lên, liều mạng bước tới can ngăn: "Lục lão phu nhân! Gió bên hồ lớn lắm, muỗi cũng nhiều, hay là mình về nhà khách nghỉ ngơi đi ạ?"
Lời còn chưa dứt, người lính cần vụ bên cạnh mẹ chồng đã trừng mắt nhìn hắn: "Đến lượt cậu sắp xếp sao?"
Lý Vĩ bị chặn họng, không dám ho he thêm tiếng nào.
Tôi giả vờ như không nhìn thấy ánh mắt cầu xin của hắn, quay sang dặn dò trợ lý Tiểu Trần đang đứng bên cạnh: "Tiểu Trần, đi lấy tấm chăn mỏng và bình giữ nhiệt trong xe tôi ra đây, rồi bảo nhà bếp chuẩn bị thêm ít đồ uống nóng nữa."
"Cẩm Lạc đúng là tỉ mỉ." Mẹ chồng gật đầu hài lòng, rồi ra hiệu cho viên sĩ quan phụ tá: "Làm theo lời Tiểu Tô đi, tôi sẽ nghỉ ngơi ở đây một lát."
Đám bình luận lập tức hoảng loạn:
[Bà vợ cả này bị làm sao thế? Kịch bản đâu có viết như vậy!]
[Lại còn chăn mỏng với đồ uống nóng, đây là muốn đánh trường kỳ kháng chiến à! Không ngồi một hai tiếng đồng hồ thì chắc chắn không đi rồi!]
[Đừng hoảng, Lục Lẫm là cao thủ tác chiến dưới nước, nhịn thêm nửa tiếng nữa không thành vấn đề. Đợi mấy bả chán rồi sẽ tự đi thôi.]
Lý Vĩ đứng ngồi không yên, ánh mắt cứ liên tục liếc về phía mặt hồ.
Các chiến sĩ rất nhanh đã mang bàn ghế gấp đến, trải khăn bàn, bày biện tách trà và phích nước nóng.
Chỉ trong vài phút, đài quan sát ven hồ đã được bố trí đâu ra đấy.
Tôi ung dung ngồi xuống cạnh mẹ chồng, đón lấy tách trà nóng từ tay người lính phục vụ.
Bình luận bắt đầu tường thuật trực tiếp tình hình dưới nước:
[Trời đất! Chị dâu nhịn hết nổi rồi, Lục Lẫm đang dùng miệng truyền khí cho cô ấy kìa!]
[Oa! Vận động thân mật dưới nước, lãng mạn quá đi!]
[Lục Lẫm hôn giỏi thật đấy, Hứa Mạn mềm nhũn cả người trong lòng anh ấy rồi! Mau nhìn kìa, mau nhìn kìa!]
Vận động thân mật dưới nước?
Bàn tay đang cầm tách trà của tôi khựng lại.
Từ khi kết hôn, Lục Lẫm luôn tỏ ra dịu dàng ân cần, tôi cứ ngỡ mình đã chọn đúng người.
Giờ nghĩ lại, thật nực cười.
Hắn cưới tôi, chẳng qua là vì sức ảnh hưởng của cha tôi - Tư lệnh Tô Chấn Bang trong quân đội, và vì các mối quan hệ của anh trai tôi ở Tổng bộ, tất cả chỉ để lót đường cho hắn leo cao.
Lục Lẫm của hiện tại chỉ khiến tôi cảm thấy ghê tởm.
Đã thích chia sẻ oxy dưới nước đến thế.
Thì cứ chia sẻ cho đủ đi.
Chương 2: Ép vào đường cùng
Tôi đặt tách trà xuống, ánh mắt quét qua mặt hồ phẳng lặng.
Quay sang mẹ chồng, tôi dùng giọng điệu đầy quan tâm nói:
"Mẹ xem, đám lau sậy ven hồ này mọc lộn xộn quá, ảnh hưởng đến mỹ quan chung của doanh trại, mùa hè lại dễ thành ổ cho muỗi mòng trú ngụ."
"Vừa mới diễn tập xong, thiết bị dưới nước cũng đến lúc phải bảo trì rồi. Hay là bảo đại đội hậu cần cử vài chiến sĩ tới đây, vừa dọn dẹp lau sậy, vừa rà soát các mối nguy hiểm tiềm ẩn luôn ạ?"
Mẹ chồng tôi trước nay luôn coi trọng hình ảnh của quân đội và gia tộc, nghe vậy liền gật đầu tán thành:
"Con nói đúng! Cẩm Lạc suy nghĩ rất chu toàn. Môi trường và an toàn doanh trại đều cực kỳ quan trọng, phải đảm bảo đúng quy định."
Bà lập tức ra hiệu cho sĩ quan phụ tá đi sắp xếp.
Bình luận lại bùng nổ:
[Chết rồi chết rồi! Cử người xuống nước dọn dẹp ư? Mấy cái sào dài ngoằng kia mà chọc vào bụi lau sậy thì kiểu gì chẳng lôi người ra?!]
[Bà vợ cả này ác quá! Chắc chắn là cố ý!]
[Lục Lẫm mau đưa chị dâu di chuyển đi! Còn không đi là lộ tẩy thật đấy!]
Lý Vĩ đứng bên cạnh không thể nhịn được nữa, trán toát mồ hôi hột hét lên:
"Lục lão phu nhân! Trong hồ này..."
Tôi lập tức nhíu mày cắt ngang lời hắn:
"Lý Vĩ, cậu năm lần bảy lượt ngăn cản, rốt cuộc là có ý gì?"
"Chẳng lẽ dưới hồ này thực sự có thứ gì không thể để lộ ra ánh sáng sao?"
Hắn dám nói có không?
Nói ra, chính là xác nhận b
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Lý Vĩ chỉ đành câm nín, sắc mặt trắng bệch.
Mẹ chồng vốn đã không hài lòng với những hành động bất thường của hắn nãy giờ, lúc này lại càng thêm mất kiên nhẫn:
"Đứng sang một bên đi, đừng có cản trở ở đây."
Mấy chiến sĩ bơi lội giỏi nhanh chóng mang theo dụng cụ xuống nước, xuồng cao su cũng được thả xuống hồ.
Họ bắt đầu dọn dẹp đám lau sậy rậm rạp và dùng sào dò tìm để kiểm tra các thiết bị dưới nước.
Bình luận càng lúc càng căng thẳng:
[Mất mạng như chơi! Hứa Mạn sắp không chịu nổi rồi, hình như vừa bị sặc nước!]
[Cái xuồng dọn dẹp đang ở ngay trên đầu họ kìa! Hai người đó giờ không dám nhúc nhích dù chỉ một chút!]
[Trời ơi! Vừa nãy có cái sào dài suýt chọc trúng lưng Hứa Mạn! May mà Lục Lẫm ấn chặt cô ấy xuống kịp!]
Buổi "livestream" bằng chữ này còn chi tiết hơn cả sức tưởng tượng của tôi.
Đúng lúc này, một chiến sĩ đang dọn dẹp bỗng dừng tay, nghi hoặc nhìn về một phía mặt nước:
"Báo cáo! Phía bên kia dưới nước hình như có động tĩnh lạ."
Ánh mắt của tất cả mọi người lập tức đổ dồn về phía đó.
Tôi liền đứng dậy, chỉ tay về phía mặt nước đối diện, cao giọng nói:
"Mẹ! Mẹ nhìn bên kia kìa! Có phải là bia mục tiêu nổi còn sót lại sau diễn tập không? Hình như nó còn đang trôi, có phải chưa thu hồi hết không ạ?"
Bia mục tiêu nổi là dụng cụ thường dùng trong diễn tập, nếu bỏ sót chưa thu hồi thì thuộc về lỗi tắc trách trong khâu hậu cần.
Sự chú ý của mẹ chồng ngay lập tức bị thu hút, bà nhíu mày nhìn theo: "Hửm? Nhìn giống thật đấy. Công tác thu dọn hiện trường làm ăn kiểu gì vậy?"
Đâu phải bia ngắm gì, đó chẳng qua chỉ là cái phao phát quang ban đêm thôi.
Nhưng hiện tại, một "lỗi tắc trách trong công việc" có thể tồn tại rõ ràng quan trọng hơn chút "động tĩnh lạ" mơ hồ kia.
Yên tâm đi, tôi sẽ không để các người "tèo" nhanh thế đâu.
Vở kịch này mới chỉ diễn được một nửa thôi.
Rất nhanh, công việc dọn dẹp của các chiến sĩ tạm thời kết thúc.
Mặt hồ trở lại vẻ yên bình.
Trên mặt Lý Vĩ thoáng qua tia may mắn, tưởng rằng kiếp nạn cuối cùng cũng qua.
Đám bình luận cũng thở phào nhẹ nhõm:
[May quá, đội dọn dẹp rút rồi, tạm thời an toàn.]
[Hình như Lục Lẫm định đưa chị dâu lặn sang phía bên kia để di chuyển, đi mau đi! Không thì chết ngạt mất.]
Muốn đi? Đã hỏi qua tôi chưa?
Tôi nhìn đồng hồ, giọng điệu tự nhiên đề nghị:
"Mẹ, đại ca Lục Uyên nãy giờ bận rộn trong tiệc tối, chắc cũng mệt rồi. Cảnh trí ở đây rất đẹp, tinh thần các chiến sĩ cũng tốt, hay là mời đại ca qua đây nghỉ ngơi một chút, tiện thể kiểm tra thành quả chỉnh trang môi trường luôn ạ?"
Lời này nói trúng ngay tâm ý của mẹ chồng.
Bà luôn hy vọng con trai cả Lục Uyên xây dựng được uy tín trong quân đội, và trước mắt chính là một dịp không tồi.
Bà lập tức ra lệnh cho Lý Vĩ: "Đi, gọi Lục Uyên qua đây một chuyến."
Đám bình luận hoàn toàn tuyệt vọng:
[Không! Mời Thủ trưởng đến làm gì?!]
[Thủ trưởng mà đến thì cả cái khu vực hồ này chắc chắn sẽ bị nâng cấp cảnh giới, hết đường chạy luôn!]
[Toang thật rồi, lần này đúng là cá nằm trong rọ!]
Lý Vĩ nghe thấy lệnh phải đi mời Lục Uyên, chân tay bủn rủn, suýt chút nữa thì ngã quỵ.
Chương 3: Cá nằm trên thớt
Tôi liếc mắt ra hiệu cho Tiểu Trần, rồi bước lên một bước.
"Lý Vĩ, sao mặt cậu trắng bệch thế kia? Có phải gió hồ to quá, bị cảm lạnh rồi không?"
"Đừng có cố quá làm gì. Tiểu Trần, dìu cậu ấy sang phòng nghỉ bên cạnh, trông chừng cẩn thận, đừng để xảy ra chuyện gì."
Tiểu Trần hiểu ý, lập tức gọi hai chiến sĩ tới, gần như là áp giải Lý Vĩ rời khỏi đài quan sát.
Mang tiếng là nghỉ ngơi, thực chất là giam lỏng.
Hắn muốn chạy, hay muốn giở trò gì, cũng không còn cơ hội nữa.
Chẳng bao lâu sau, tiếng động cơ ô tô và tiếng bước chân vang lên từ xa.
Thủ trưởng Lục Uyên đã tới, đội cảnh vệ đi theo nhanh chóng tản ra, rất nhanh đã đưa toàn bộ khu vực bờ hồ vào phạm vi cảnh giới.
Tôi cùng mọi người đứng dậy đón tiếp.
Sự xuất hiện của Lục Uyên đồng nghĩa với việc cấp độ an ninh được nâng lên mức cao nhất.
Anh nghe mẹ chồng trình bày sơ qua về việc chỉnh trang môi trường ven hồ, gật đầu, rồi nhìn sang tôi: "Em dâu có lòng rồi."
Bình luận lúc này đã cuống đến phát điên:
[Lục Lẫm sắp tới giới hạn rồi! Anh ta có nhịn giỏi đến mấy cũng không trụ được lâu thế đâu!]
[Hứa Mạn hình như sắp đi đời rồi, ý thức mơ hồ lắm rồi, toàn dựa vào hơi của Lục Lẫm để cầm cự.]
[Vừa nãy họ suýt lặn được sang bờ bên kia chỗ ít lau sậy, nhưng bên đó toàn là cảnh vệ, đành phải rụt về khu nước sâu, lần này thì hết cửa thật rồi.]
Đang nói chuyện, Lục Uyên nhìn mặt hồ dưới màn đêm, bỗng nhiên nhắc tới: "Lần diễn tập xuyên khu vực này, nội dung thẩm thấu đường thủy là một điểm sáng. Tiếc là hôm nay tiệc mừng công, không thể xem trình diễn trực tiếp được."
Trong giọng nói của anh có chút tiếc nuối.
Thấy vậy, tôi chớp lấy thời cơ mở lời:
"Đại ca, tuy không thể diễn tập lại toàn bộ, nhưng đội người nhái của lữ đoàn ta chính là thương hiệu nòng cốt. Đêm nay cảnh hồ rất đẹp, ánh sáng cũng đủ, hay là để họ thực hiện vài động tác chiến thuật cơ bản? Vừa để góp vui, vừa thể hiện được tinh thần khí thế của lữ đoàn mình."
Lời đề nghị của tôi khiến Lục Uyên hứng thú.
"Ồ? Trình diễn tại chỗ sao? Có kịp chuẩn bị không?"
"Đội người nhái luôn trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu, trang thiết bị đều đầy đủ." Tham mưu tác chiến đứng bên cạnh lập tức trả lời.
Lục Uyên đang cao hứng, liền vỗ tay quyết định: "Được! Vậy bảo họ qua đây, biểu diễn vài động tác chiến thuật cơ bản, chú ý an toàn."
Lý Vĩ bị đưa đến chỗ cách đó không xa, nghe thấy mệnh lệnh này thì tối sầm mặt mũi, gần như liệt tại chỗ.
Bình luận nổ tung chảo:
[Người nhái xuống nước biểu diễn?! Thế thì còn trốn vào mắt!]
[Hứa Mạn sợ đến phát điên rồi, bắt đầu giãy giụa lung tung kìa!]
[Cô ta không nín nổi nữa, muốn ngoi lên! Lục Lẫm sắp không giữ nổi cô ta rồi!]
[Mau nhìn ánh mắt của Lục Lẫm kìa... Đáng sợ quá...]
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!