Website có sử dụng link tiếp thị liên kết tiktok. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Má hồng Lemonade căng bóng dạng phấn nước thuần chay Mirror Mirror Blush Cushion 8g
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Để y/ể/m trợ phu quân rút lui, ta bị kẻ t/h/ù của chàng b/ắ//t giữ, chịu đựng đủ mọi c/ự//c h/ì/n/h t/à//n k/h/ố//c. Cho đến tận ba năm sau. Trần Tự theo chân Tân đế đ//á/n/h c/h/i/ế/m Tây Kinh.
Nhìn thấy ta bị nh//é/t th/ả//m h/ạ/i trong một cái vại sành, ánh mắt hắn lộ rõ vẻ chán ghét tột độ: "Ngươi mang cái bộ dạng không ra người không ra ngợm thế này, thà c h ế /c đi cho xong."
M/i/ệ/n/g l/ư//ỡ/i ta cũng từng chịu nh/ụ//c h/ì//n/h, căn bản không thể cất lời, cứ thế bị hắn v u n g một k/i/ế//m đoạt mạng.
Sau khi c h ế c, h ồ n p h á c h ta vất vưởng bám vào thanh kiếm của hắn. Lúc bấy giờ ta mới hay biết, ở kinh thành hắn đã có kiều thê, dưới gối con cái quây quần ấm áp.
Trọng sinh quay về gian nhà tranh tồi tàn của ba năm trước. Trần Tự vừa về quê thăm mẫu thân.
Ta vô cùng chu đáo dâng lên một bát lớn trà an thần: "Phu quân đi đường xa xôi khó tránh khỏi đói khát, chàng dùng chút nước trà đi."
Chương 1
Mùa hạ nắng nóng hầm hập, đường sá bôn ba mệt nhọc. Trần Tự môi miệng k h ô n ứ t.
Hắn nhận lấy bát nước, liền n ớ i l ỏ ng cổ áo, để lộ ra hai vết đỏ chói mắt trên cổ.
Ánh mắt ta khẽ sững lại.
Nhìn hắn ngửa cổ uống cạn sạch bát trà, rồi lại chìa cái bát không ra: "Nước trà pha đường uống không đã khát, đi rót thêm hai bát nữa tới đây."
Ta thu hồi tầm mắt, khẽ gật đầu.
Đi vào bếp đem chút nước trà còn sót lại trong vại sành rót hết ra hai cái bát, cùng bưng qua cho hắn.
Ba bát nước trôi xuống bụng. Trần Tự lúc này mới giải được cơn khát, hắn đứng dậy đi tới ngồi xuống mép giường. Quay đầu lại thấy ta vẫn đứng c h ô n chân tại chỗ.
Hắn nhíu chặt mày: "Ngươi nếu không có việc gì làm thì đi chăm sóc nương đi."
"Ta gấp rút lên đường suốt hai ngày nay, ta ngủ trước đây."
Dược hiệu của trà an thần chắc chắn không thể phát tác nhanh như vậy. Hắn vội vàng đuổi ta đi. Là chê bai ta t h ô b ỉ quê mùa? Hay là đang muốn g i ữ mình t r o n g sạch vì người đàn bà bên ngoài kia?
Thấy ta vẫn đứng im không nhúc nhích. Trần Tự lập tức nổi c á//u: "Cút ra ngoài!"
Chương 2
Sự chán ghét tột độ trong mắt hắn gần như muốn nhìn x/u/y/ê/n th/ấ//u qua người ta. Một cơn đ/a//u n/h/ó/i lạnh lẽo đột ngột dâng lên trong lòng. Ta cảm thấy không còn chốn dung thân.
Rảo bước đi nhanh ra ngoài cửa, tâm trạng vẫn chưa kịp bình phục. Cánh tay đột nhiên bị s/i/ế/t c/h/ặ//t.
Mẹ chồng dùng sức l/ô//i ta đến bên cạnh nhà x//í, sắc mặt bà ta âm trầm như nước đọng.
"Con trai ta vừa mới về đến nhà, thở còn chưa kịp đều hơi, m//à/y đã sấn sổ b/á/m lấy rồi."
"
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Bà ta dùng đầu ngón tay c/h/ọ//c m/ạ//n/h vào mạng sườn ta, nghiến răng nghiến lợi c/h/ử//i r/ủ//a.
Ta không kịp phòng bị. Đ a//u đến mức hít vào một ngụm khí lạnh.
Mẹ chồng ánh mắt k h i n h m/i/ệ//t: "Ta còn chưa dùng bao nhiêu sức, mày bớt giả vờ giả vịt ở đây đi."
Bà ta lại chỉ tay vào chiếc chậu gỗ để bên cạnh: "Nhìn thấy đống y phục kia chưa, trong đó có đồ con trai ta vừa thay ra đấy."
"Lúc mày đi giặt giũ thì cẩn thận cho ta, to gan làm xước một sợi tơ nào, ta sẽ bảo con trai ta đ á//n/h g/ã//y c/h/â//n mày!"
Nói xong, bà ta hung hăng đ ẩ//y ta một cái.
Ta lảo đảo n g /ã nhào về phía chậu gỗ, nở một nụ cười thê lương.
Đây chính là gia đình mà kiếp trước ta đã x//ả t/h/â//n c ứ /u mạng. Thấy ta m o//i hết r u ộ//t g /a//n trao đi một tấm chân tình. Bọn họ lại chỉ chê bai nó không đáng một xu.
...
Sau khi nén lại nỗi đau thương. Ta vẫn như thường lệ bưng chậu gỗ đi ra bờ sông giặt giũ.
Chỉ là hôm nay đi trên đường. Khó tránh khỏi việc chạm mặt vài người hàng xóm láng giềng. Bọn họ lúc nãy nhìn thấy Trần Tự cưỡi ngựa từ bên ngoài trở về. Lúc này liền vội vã đuổi theo bước chân ta để dò hỏi:
"Thập Tứ Nương, nam nhân nhà cô lần này về nhà chắc lại không ở được quá hai ngày đâu nhỉ?"
"Nhìn bộ dạng hắn thế kia, có vẻ như làm quan lớn rồi, giao cho mẹ chồng cô bao nhiêu tiền của phòng thân vậy?"
Lại có mấy phụ nhân thích hóng hớt nhiều chuyện hỏi chen vào: "Trần Tự không có làm bậy bạ gì ở bên ngoài chứ?"
"Ta nghe nói mấy gã đàn ông quanh năm suốt tháng không ở nhà, đa phần đều nuôi nữ nhân khác ở bên ngoài, cô phải trông chừng cho kỹ vào đấy."
Ta mím môi gật đầu.
Bọn họ nói đều đúng cả. Trần Tự không còn là kẻ chân lấm tay bùn nữa. Hắn nay đã là Hiệu úy dưới trướng Ngô Vương, thống lĩnh ba ngàn binh tốt.
Hắn ở bên ngoài quả thực cũng đã có nữ nhân khác. Nữ nhân kia tựa như đám mây cao cao trên chín tầng trời. Là người vợ danh chính ngôn thuận được hắn đối xử dịu dàng, là mẫu thân của các con hắn.
Còn ta chỉ là vũng bùn lầy nhan nhản khắp chốn thôn quê. Là một con a hoàn làm việc vặt được Trần Tự rước về dưới danh nghĩa phu thê. Sống cảnh góa bụa khi chồng còn sờ sờ ra đó, làm những công việc cực nhọc mà chẳng được ai ghi nhận.
Thứ duy nhất có thể lọt vào mắt hắn. Có lẽ chính là việc ta đã thay hắn gánh vác một kiếp nạn thập tử nhất sinh.
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!