Website có sử dụng link tiếp thị liên kết TIKTOK. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Má Hồng Dạng Kem Canmake Cream Cheek
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Thác Bạt Luật đến, ta vừa m ộ/c d ụ//c xong.
Cung nhân lập tức biết ý lui ra ngoài, ta ôn thuận tiến lên c ở /i áo bào cho chàng.
Trên người chàng có hương rượu mà ta hằng quen thuộc, đó là tuế cống mà Nam Đường chúng ta vừa tiến cống sang.
Ta... cũng là t/u/ế c/ố//ng, được đưa đến từ ba năm trước.
Năm đó, năm ngàn c//ố/ng n//ữ Nam Đường chúng ta bị đưa vào đại doanh sắt thép của kỵ binh Bắc Lương, để cho quân sĩ của chúng h ư/ở n/g l/ạ//c.
Ta vốn định t//ự t//ậ/n trước khi bị l/ă/n/g n/h ụ//c, nhưng Thác Bạt Luật đã chọn ta.
Chàng mình khoác thiết giáp, bên thái dương tết những bím tóc nhỏ, tóc đuôi ngựa buộc cao, tuấn mỹ vô ngần.
Tuy cũng bằng tuổi ta, nhưng s á//t khí lại nặng hơn tất cả mọi người xung quanh.
Chàng dùng roi ngựa n/â/ng c/ằ//m ta lên, chiếc roi da thô ráp làm c//ằ/m ta đ/a//u.
"Của ta." Chàng nói.
Hai chữ này khiến cho đám quân sĩ Bắc Lương đang tranh giành ta đồng loạt lui xuống, im phăng phắc như ve sầu mùa đông.
Khi đó ta còn chưa biết chàng là Tiểu vương gia của Bắc Lương, cũng không biết chàng chọn ta là vì ... dung mạo ta giống với người trong lòng của chàng.
Nhưng trực giác mách bảo ta rằng chàng có thể đưa ta rời khỏi biển khổ này.
Trong quân trướng đêm đó, ta vụng về lấy l/ò/n/g chàng.
Chàng thì che mắt ta lại, bảo ta gọi chàng là A Luật.
2
Rượu hôm nay chàng uống có tên là Bạch Trực Xuân, nó chứa đựng quá nhiều ký ức của ta, không kìm lòng được, ta nép s/á//t vào chàng.
Chàng cũng không nói nhiều, bế ta lên gi/ư/ờ//n/g s/ậ//p.
Hôm nay ta nghe cung nhân bàn tán, đứa trẻ của người trong lòng chàng ở nơi biên quan xa xôi đã chào đời, lại còn là một cặp long phụng thai.
Nên ta đã liệu trước chàng sẽ đến, chung quy mỗi lần có tin tức của nữ tử kia truyền về, chàng đều sẽ đến chỗ ta.
Chàng coi ta như nữ t/ử đó, trăm phương đoạt lấy, trăm bề nhớ thương.
Ngày thứ hai sau khi tỉnh táo, một bát thuốc tr/á/n//h t/h/a//i, một đạo lệnh c/ấ/m t/ú//c.
Những c//ố/n/g nữ cùng đến với ta khi nhìn thấy những v/ế/t b/ầ//m t//í/m trên người ta luôn lộ vẻ thương x/ó//t: "Nguyệt Nương, muội chịu khổ rồi."
Họ thương ta bị đối xử như vậy, lại càng thương ta là thế thân của nữ t//ử kia.
Ta bảo họ rằng ta chẳng hề khổ.
Nhưng họ lại không tin, nam tử Bắc Lương thân hình cao lớn cư/ờ/n/g t/r/á//ng, lại chẳng biết thương hoa tiếc ngọc như nam t/ử Nam Đường, khiến họ thống k//h/ổ khôn cùng.
Nhưng ta nói lời thật lòng.
Ta không khổ.
Bởi vì, ta cũng coi Thác Bạt Luật ...là thế thân.
Dung mạo chàng giống người trong lòng của ta đến thế, ngay cả tên gọi đọc lên cũng giống nhau.
Ta ở bên chàng, cũng giống như ở bên Thừa Duật của ta vậy.
Thừa Duật của ta ... đã ch ế /c rồi.
3
Ta gặp một giấc mơ, mơ thấy khoảng thời gian cuối cùng được gặp Thừa Duật.
Chàng đ á n h thắng trận trở về từ biên quan, thiếu niên tướng quân cưỡi trên lưng ngựa cao, ý khí phong phát, phóng khoáng ngang tàng.
Nữ tử vì chàng hoan hô, nam tử vì chàng reo hò.
Ta chen chúc trong đám đông dõi mắt nhìn chàng, hai nhà chúng ta là thế giao, ta và chàng thanh mai
Sản phẩm tiếp thị liên kết TIKTOK. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Chàng cũng nhìn thấy ta, nở nụ cười rạng rỡ với ta.
Ban đêm chàng trèo tường đến thăm ta, mang cho ta chiếc r ă /n/g sói của Bắc Lương.
Chàng ô//m ta vào lòng: "Vãn Nhu, đợi ta và phụ huynh đoạt lại Yến Châu, chúng ta sẽ thành th/â/n."
Chàng còn nói, chàng ở biên quan đã gặp một thiếu niên Bắc Lương có dung mạo tương tự như chàng, h/u//ng d//ữ như một con s/ó/i vậy.
R/ă//ng sói này chính là gi/ậ/t từ trên người thiếu niên đó xuống trong lúc đ /á//n/h nhau.
Chàng treo chiếc r /ă/ng s/ó/i lên c//ổ ta, rồi chúng ta cùng nhau uống Bạch Trực Xuân, chàng kể phong quang cõi Bắc, ta bày phong tình đất Nam.
Hương rượu như ngày xuân rơi rụng, vừa ấm áp vừa say lòng.
Cuối cùng... chàng đã h ô//n ta.
Chỉ là chuồn chuồn đạp nước, nhưng lại khiến tim hai đứa đập loạn nhịp không thôi.
Sau đêm đó, chàng bị gán cho tội danh th ô/n//g đ/ị//c/h ph/ả//n qu/ố//c, bị t r e o x/á// c trên tường thành Nam Đường, chẳng rõ đến nay đã có ai l i ệ /m bộ h à//i c/ố//t ấy cho chàng hay chưa.
4
Khi tỉnh lại, trên mặt ta đầm đìa nước mắt.
Thác Bạt Luật vẫn còn ở bên cạnh ta.
Xem ra lần này chàng bị thương rất sâu, trước đây lần nào chàng cũng dậy sớm thượng triều, chưa từng lưu lại như vậy.
Ta dùng ngón tay họa theo đường lông mày, bờ mi của chàng.
Lúc chàng ngủ, càng giống Thừa Duật hơn, yên tĩnh, và còn có chút tính khí trẻ con.
Dưới cằm chàng có một vết s/ẹ//o mờ, Thừa Duật không có.
Thừa Duật của ta thân thủ phi phàm, không ai có thể đả thương được chàng.
Hàng mi của Thác Bạt Luật khẽ động, nhưng vẫn chưa tỉnh, đôi mày nhíu chặt, không biết đang trải qua giấc mộng tr/ầ/m l/u/â/n thế nào.
"Điện hạ, đến giờ dậy rồi." Ta nhỏ giọng gọi chàng.
Nay hoàng đế Bắc Lương lâm bệnh nằm giường, đại bộ phận sự vụ của Bắc Lương đều giao vào tay Thác Bạt Luật, chàng phải đi xử lý triều chính.
Ta không dám lưu chàng lại lâu, đại thần trong triều sớm đã bất mãn với một c/ố/n/g n//ữ Nam Đường như ta, cảm thấy ta bao tàng họa tâm, lúc nào cũng muốn tìm cớ g i ế /c ta, ta không thể để lại nhược điểm cho họ.
Ta tuyệt đối không thể c h ế /c vào lúc này.
Thác Bạt Luật chậm rãi mở mắt, chàng nhìn ta, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.
Ta không phải người trong lòng của chàng, ta chỉ là một cống nữ Nam Đường h/ạ t/i/ệ//n.
May mà chàng không nổi giận, không giống như hồi mới vào cung của chàng, chàng có thể tuyệt t/ì//nh qu/ă/ng ta xuống gi/ư/ờ/ng.
Lúc ta hầu hạ chàng m/ặ//c y phục, cung nhân theo lệ mang canh tr á n /h t h/a /i tới.
Chàng lại đem chén thuốc đổ vào chậu hoa.
Ta có chút kinh ngạc, ta đoán chừng... chàng muốn ta cũng sinh một đứa trẻ, như vậy thì giống như người trong lòng sinh cho chàng vậy.
Nhưng ta cũng không dám chắc, ba năm nay ta chưa từng đoán thấu tâm tư của chàng.
Nhưng nửa tháng tiếp theo, chàng nếu không đến chỗ ta thì lại gọi ta đến tẩm điện của chàng, thuốc t/r/á//n/h t/h//a/i cũng không bắt uống nữa, điều này đã chứng thực cho suy đoán của ta.
Nhưng còn chưa đợi ta mang long thai, người trong lòng của chàng đã trở về.
...
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!