Hồ Yêu Truyện

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.

Son Dưỡng Môi Cho Bé Koai Vitamin E Lip Balm Dưỡng Ẩm Môi Khô Nhạy Cảm Hương Trái Cây 1g

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Phùng Ngọc Nhi đến, ta đang ở trong phòng họa bức chân dung của Thừa Duật.

 

Không hiểu sao, bây giờ mỗi khi nhớ về chàng, dung mạo của chàng không thể lập tức hiện ra trong tâm trí ta nữa.

 

Giống như ta sắp sửa quên lãng chàng rồi vậy.

 

Dưới chân ta vẫn đang mang đôi giày Thác Bạt Luật đưa cho tối qua, tuy không vừa chân nhưng ta không cởi ra.

 

Nhờ đôi giày này, cung nhân đã mang đến cho ta cơm canh nóng hổi, còn được uống cả sữa bò.

 

Phùng Ngọc Nhi đứng bên bàn, hôm nay nàng ta vận một bộ phấn y, kiều diễm hơn không ít.

 

Ta thỉnh an nàng ta.

 

Nàng ta tỉ mỉ đánh giá ta một lượt: "Ngươi quả thực rất giống ta, nhưng ta đã trở về rồi, mà ngươi ở lại đây sẽ chỉ có con đường chết."

 

Nữ tử Bắc Lương quả nhiên hào sảng, nói chuyện không hề vòng vo tam quốc.

 

Ta không nói lời nào.

 

Nàng ta cầm bức họa Thừa Duật của ta lên xem: "Nghe nói cống nữ các ngươi cũng là nữ tử thế gia, ta có thể đưa ngươi về Nam Đường, cho ngươi đoàn tụ với cha mẹ."

 

Ta lắc đầu, lớn tiếng nói: "Ta là người của thái tử, ta thích thái tử điện hạ, ta sẽ không rời đi."

 

Lời vừa dứt, người hầu cận bên cạnh Thác Bạt Luật liền bước vào, nói rằng sứ thần tiễn tuế cống của Nam Đường ngày mai sẽ rời đi, tối nay trong cung lập yến tiệc tiễn chân, bảo ta qua đó hiến vũ.

 

Ta hân hoan nhận lời, mỉm cười nhìn Phùng Ngọc Nhi: "Vương phi cũng thấy rồi đó, điện hạ lúc nào cũng nhớ đến thiếp thân mà."

 

Phùng Ngọc Nhi lạnh lùng liếc ta một cái, phất tay áo rời đi.

 

Ta đương nhiên là muốn đi, nhưng không phải thông qua nàng ta.

 

9

 

Buổi tối, ta đeo mạng che mặt hiến vũ cho sứ thần Nam Đường.

 

Trong tiệc, thần tử Bắc Lương mỗi người ôm một cống nữ Nam Đường trong lòng, ăn nho do đôi tay ngọc ngà của họ bóc vỏ, uống mỹ tửu do họ đút cho.

 

Sứ thần Nam Đường cũng đang cười nói, dáng vẻ vui vẻ đến quên cả lối về.

 

Một khúc múa dứt, ta được Thác Bạt Luật gọi lại gần.

 

Chàng bắt ta cùng với con chó chàng nuôi cùng phủ phục bên cạnh chàng, thỉnh thoảng trêu chó một chút, rồi lại vuốt ve mái tóc của ta.

 

"Thái tử điện hạ nuôi con Thanh Lang này thật tốt quá." Một vị sứ thần Nam Đường say khướt cười nói.

 

Thác Bạt Luật mỉm cười: "Mỹ nhân Nam Đường các người cũng tốt lắm, quả nhiên nơi thủy thổ phì nhiêu nuôi dưỡng ra con người chính là không tệ."

 

Sứ thần nghe lời khen ngợi này thì hết sức vui mừng, chén thù chén tạc, vui vẻ quên trời đất.

 

Ta yên lặng nằm bò trên đất, không nhúc nhích mảy may.

 

"Thái tử điện hạ, dung mạo của ngài thật giống với một vị tiểu tướng quân của Nam Đường chúng thần, nếu không phải ngài ấy đã chết, ngoại thần còn ngỡ ngài chính là ngài ấy cơ đấy." Lại có sứ thần nói.

 

Bàn tay Thác Bạt Luật đang vuốt tóc ta bỗng khựng lại: "Ồ? Là vị tiểu tướng quân nào?"

 

"Bùi Thừa Duật, con trai út của Bùi Phong."

======================================================================

Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

>

Thác Bạt Luật gật đầu: "Là hắn sao, bản vương nhớ Bùi gia bọn họ bị hoàng đế các ngươi xử tử vì tội thông đồng với địch phản quốc đúng không?"

"Đúng... không phải." Sứ thần Nam Đường ấp úng.

Thác Bạt Luật ôm ta vào lòng, ta hiểu ý bưng chén rượu đút cho hắn.

Ta cố gắng để tay không run, nhưng vẫn làm sánh vài giọt ra ngoài.

Hắn nhạt nhẽo liếc ta một cái, không nói gì.

Đợi hắn uống cạn chén rượu, mới vẫy tay với mấy vị sứ thần: "Chư vị đại nhân, bản vương nói cho các ngươi nghe một bí mật."

"Bí mật gì?" Các sứ thần vô cùng tò mò.

Hắn nhếch mép, lười biếng nói: "Bùi gia căn bản không hề qua lại với Bắc Lương ta, đó chẳng qua chỉ là một tin giả do bản vương tung ra, không ngờ hoàng đế các ngươi lại tưởng thật."

Đám sứ thần Nam Đường bỗng chốc im bặt, sau đó lại cười gượng: "Thái tử điện hạ nói đùa rồi, Bùi gia kia rõ ràng là thông đồng với địch, không... ý của ngoại thần là Bùi gia tâm thuật bất chính, điện hạ không cần vì bọn họ mà bào chữa."

Sứ thần vụng về giải thích.

Thác Bạt Luật trào phúng nhìn bọn họ: "Bản vương không nói đùa, hoàng đế các ngươi thà dâng lên trăm vạn tuế ngân cùng những kiều nương như hoa như ngọc này, cũng không nguyện tin tưởng một vị tướng quân trung thành tận tâm."

Thần tử Bắc Lương cũng không kiêng nể gì mà cười rộ lên, thậm chí có kẻ còn ngang nhiên lột áo của cống nữ ngay trước mặt mọi người.

Thác Bạt Luật tiếp tục: "Lần tuế cống sau, Bắc Lương muốn hai trăm vạn tuế ngân, ba mươi vạn thất lụa và một vạn thiếu nữ."

"Chuyện này... chuyện này làm sao gom cho đủ, điện hạ có thể khoan dung một chút được không?" Sứ thần sắc mặt trắng bệch.

"Thiếu một phần, bản vương liền san bằng Nam Đường các ngươi." Thác Bạt Luật không chừa lại chút đường lùi nào.

Sứ thần liên tục bồi tiếu, không dám đắc tội.

Trong đó có một người cứ chằm chằm nhìn ta. Ta biết hắn, hắn là học trò của phụ thân ta, tên là Tề Văn, cũng là một trong những quan viên giám trảm Lâm gia ta.

Ta tuy đã đeo khăn che mặt, nhưng vẫn sợ bị nhận ra, vì thế cố làm ra vẻ e lệ vùi mặt vào ngực Thác Bạt Luật.

Thác Bạt Luật cũng nhận ra điều đó, lạnh lùng hỏi Tề Văn: "Ngươi nhìn cái gì?"

Tề Văn vội đáp: "Ngoại thần thấy nữ tử này có thể được điện hạ yêu thích, đúng là phúc khí kiếp trước nàng ta tu được."

Bàn tay Thác Bạt Luật ái muội đặt bên eo ta: "Trên giường, nàng cũng coi như có chút thú vị, hy vọng cống nữ lần sau đưa tới cũng hiểu chuyện như vậy."

Tề Văn cười bồi rồi lui xuống, ta thoát được một kiếp.

Thác Bạt Luật bế ta ra sau điện, cách những ngoại thần kia một bức rèm châu.

Ta biết hắn muốn làm gì.

Hắn muốn trước mặt sứ thần Nam Đường làm nhục ta.

Giống như cách Bắc Lương đang làm nhục Nam Đường.

Ta theo bản năng nắm chặt rèm châu, không muốn bị hắn đối xử như vậy.

Thần tử Bắc Lương đang cười cợt, sứ thần Nam Đường đang nịnh nọt, cống nữ kiều nhu nằm rạp hầu hạ, âm thanh d/â /m mỹ bao trùm hoàng cung Bắc cảnh này.

Không một ai tới cứu ta.

Bình Luận Chapter (0)

Thảo luận về nội dung chương này

Bạn muốn bình luận chapter này?

Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.

Đăng Nhập Ngay
💬

Chưa có bình luận nào

Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!

Về Chúng Tôi

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, Hồ Yêu miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này.

Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ trực tiếp thông qua fanpage chính thức của chúng tôi.

Liên hệ bản quyền
© 2026 Hồ Yêu Truyện. All rights reserved. Website thiết kế bởi HG DIGITAL