Hồ Yêu Truyện

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.

Nước Giặt OMO Matic Cho Quần Áo Bé Yêu 4,1kg/túi

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn biết rất rõ, việc duy nhất mà hắn có thể làm bây giờ chính là thủ.

 

Tử thủ!

 

Cố thủ cho đến khi nhận được mệnh lệnh truyền đến từ trong cung, cố thủ cho đến khi Chu Mãng tỉnh lại.

 

Chỉ cần người ở bên trong không thể thoát ra ngoài, bất luận đối phương có âm mưu gì cũng tuyệt đối không thể đạt được mục đích.

 

Tĩnh Tâm Hạng triệt để biến thành một tòa tù thành vững chãi hệt như thiết dũng.

 

Mà ngay bên trong tù thành.

 

Trong chủ ốc.

 

Ta và Triệu Tuân lẳng lặng lắng nghe tiếng khải giáp va chạm vào nhau, cùng với tiếng gầm thét khản đặc của phó thống lĩnh vọng vào từ bên ngoài.

 

Trên gương mặt chúng ta không có lấy nửa phần khẩn trương.

 

Triệu Tuân thậm chí còn có nhã hứng đang nâng bút vẽ mi cho ta.

 

Động tác của chàng rất nhẹ, cũng rất vững.

 

"Bên ngoài đã giống như chàng dự liệu, biến thành một tòa tử thành rồi."

 

Ta lên tiếng.

 

"Gã phó thống lĩnh kia ngược lại vẫn còn vài phần đầu óc."

 

Triệu Tuân nhạt nhẽo đánh giá một câu.

 

"Đáng tiếc, hắn đã nghĩ sai rồi."

 

"Chúng ta từ trước đến nay vốn dĩ chưa từng nghĩ đến việc sẽ xông ra ngoài."

 

Chàng thả bút vẽ mi xuống, cực kỳ hài lòng ngắm nghía khuôn mặt ta.

 

"Trăng lên giữa trời, sắp đến giờ Tý rồi."

 

"Đường của chúng ta, ở ngay phía dưới."

 

Chàng nắm lấy tay ta, dắt ta đi về phía trung tâm căn phòng.

 

Đêm nay không có trăng.

 

Nhưng ba vệt sáng kia vẫn đúng giờ xuất hiện trên mặt đất.

 

Không phải là ánh trăng.

 

Mà là do Triệu Tuân không biết từ lúc nào đã gắn ba viên dạ minh châu có khả năng tự phát sáng lên trên những mảnh ngói lợp mái nhà.

 

Ba vệt sáng ôn nhuận chuẩn xác vô cùng chiếu thẳng xuống phần đầu, phần lưng và phần đuôi của tảng đá đệm hình kỳ lân kia.

 

Tam tinh quy vị.

 

Triệu Tuân bước lên trước, giữ chặt lấy tảng đá đệm.

 

Chàng rũ mắt nhìn ta, trong ánh mắt phát ra tia sáng nóng rực chưa từng có.

 

"Thẩm Thanh Từ, nàng sợ không?"

 

Ta lắc đầu, nắm ngược lại tay chàng.

 

"Không sợ."

 

Rắc rắc...

 

Theo sau một tiếng động lanh lảnh của cơ quan chuyển động.

 

Nền gạch ngay dưới chân chúng ta chậm rãi di chuyển dạt sang hai bên.

 

Một cái hang đen ngòm sâu không thấy đáy hiện ra ngay trước mắt chúng ta.

 

Lạnh lẽo, ẩm ướt, mang theo một cỗ khí tức đặc thù của cổ mộ ngàn năm xộc thẳng vào mặt.

 

Long mạch sơ khai.

 

Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay khoảnh khắc chúng ta đang chuẩn bị đi xuống.

 

Một thanh âm lạnh buốt mang theo ý trào phúng đậm đặc lại không chút dấu hiệu nào thình lình vang lên từ phía sau lưng chúng ta.

 

"Hoàng đệ, Hoàng tẩu, đa tạ hai người đã dẫn đường cho ta."

 

Ta và Triệu Tuân bỗng nhiên quay phắt đầu lại.

 

Chỉ thấy một nam tử dung mạo âm chí khoác trên người cẩm bào màu huyền sắc đang đứng trước cửa.

 

Đứng đằng sau hắn là vài tên hắc y ám vệ, khí tức dày đặc âm u.

 

Là Tam Hoàng tử, Triệu Khác.

 

Hắn vậy mà lại thần không biết quỷ không hay ngang nhiên xuất hiện ngay trong tòa tử thành đáng lý ra phải bị trọng binh phong tỏa gắt gao này.Trên gương mặt hắn nở nụ cười cợt nhả như mèo vờn chuột.

 

"Ta đã tìm kiếm lối vào này suốt tròn năm năm trời."

 

"Thật không ngờ, đến cuối cùng, vẫn phải nhờ cậy vào vị Tứ đệ ngốc nghếch này của ta thì mới có thể tìm ra."

 

Chương 16:

 

Sự xuất hiện của Triệu Khác tựa như một thanh phi đao tẩm hàn băng, trong chớp mắt đã đâm thủng toàn bộ kế hoạch của chúng ta.

 

Nụ cười trên gương mặt hắn tự tin mà tàn độc, dường như chúng ta đã trở thành chim trong lồng của hắn.

 

Thân thể Triệu Tuân khẽ động đậy ngay trước mặt ta.

 

Chàng bất động thanh sắc, che chắn ta ở phía sau lưng.

 

Trên gương mặt chàng không còn vẻ điên dại như ngày thường, cũng chẳng còn nét sắc sảo như đêm qua.

 

Mà chỉ còn lại một mảnh hờ hững, trầm tĩnh tựa mặt nước thu.

 

Phảng phất như vị Tam hoàng huynh đang mang theo sự uy hiếp chí mạng ở trước mắt này, cũng chỉ là một hòn đá lăn lóc ven đường.

 

"Tam hoàng huynh."

 

Triệu Tuân nhạt giọng mở miệng, thanh âm bình thản không nghe ra bất kỳ hỉ nộ nào.

 

"Huynh thật là hảo thủ đoạn."

 

"Vậy mà có thể xuyên qua thiên la địa võng do Chu Mãng bày ra, lặng yên không một tiếng động đến được nơi này."

 

Triệu Khác bật cười khẽ, trong tiếng cười ngập tràn vẻ đắc ý.

 

"Tứ đệ, đệ quá coi thường vi huynh rồi."

 

"Chu Mãng chỉ là một con chó của Thái Hậu, hắn có thể canh chừng được đám xuẩn tài bên ngoài kia, nhưng lại chẳng thể quản được người của ta."

 

Hắn vỗ vỗ tay.

 

Một bóng người mà chúng ta quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn, chậm rãi bước ra từ trong đám ám vệ phía sau hắn.

 

Kẻ đó khúm núm cúi người, cười xun xoe nịnh nọt với Triệu Khác.

 

Là Vương Đức Hải.

 

Chính là tên Thái giám quản sự của Tĩnh Tâm Hạng, kẻ đã bị ta dùng một khối nghiên mực và năm trăm lượng ngân phiếu để mua chuộc. 

Bình Luận Chapter (0)

Thảo luận về nội dung chương này

Bạn muốn bình luận chapter này?

Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.

Đăng Nhập Ngay
💬

Chưa có bình luận nào

Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!

Về Chúng Tôi

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, Hồ Yêu miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này.

Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ trực tiếp thông qua fanpage chính thức của chúng tôi.

Liên hệ bản quyền
© 2026 Hồ Yêu Truyện. All rights reserved. Website thiết kế bởi HG DIGITAL