Hồ Yêu Truyện

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.

Dầu Dưỡng Môi Clarins Lip Comfort Oil 7ml

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn dùng vỏ đao, gõ nhẹ cộp cộp lên lưng Triệu Tuân.

 

"Nếu đệ dám để cho người của ta chết một mạng ở cái chỗ này."

 

"Ta lập tức bắt vị Vương phi liễu yếu đào tơ này của đệ bồi táng theo."

 

Hắn quay sang nhìn ta, vươn lưỡi liếm liếm bờ môi, trong ánh mắt tràn ngập sự uy hiếp và dục vọng trần trụi.

 

Ta siết chặt lấy bàn tay Triệu Tuân.

 

Trong lòng bàn tay truyền đến một cỗ lạnh toát. Triệu Tuân lại xoay tay, vỗ nhẹ nhàng lên mu bàn tay ta để trấn an.

 

Chàng quay đầu lại, nhìn thẳng vào Triệu Khác, trên mặt lần đầu tiên, lộ ra một nụ cười hiền hòa ngoan ngoãn.

 

"Tam hoàng huynh, huynh nói đùa rồi."

 

"Huynh và đệ vốn là huynh đệ ruột thịt."

 

"Đệ làm sao có thể hãm hại huynh được chứ?"

 

"Mời đi." Chàng hướng tay về phía sâu bên trong đường hầm, làm ra một tư thế "mời".

 

"Hổ phù, đang nằm ở tận cùng bên trong."

 

"Đệ sẽ dẫn huynh đi lấy."

 

Chương 17:

 

Sự thuận tòng của Triệu Tuân khiến Triệu Khác cảm thấy có chút bất ngờ. Nhưng rất nhanh, hắn đã tự quy kết sự kinh ngạc này thành việc Tứ đệ mình biết thức thời. Trong mắt hắn, Triệu Tuân vốn đã rơi vào bước đường cùng, ngoài việc ngoan ngoãn nghe lời ra thì chẳng còn sự lựa chọn nào khác.

 

"Coi như đệ biết điều."

 

Triệu Khác hừ lạnh một tiếng, dùng ánh mắt ra hiệu cho hai tên ám vệ áp giải chúng ta đi lên phía trước nhất. Chúng ta lập tức trở thành đá dò đường, đồng thời cũng kiêm luôn tấm khiên thịt chắn họa cho hắn.

 

Con đường hầm này rất dài, hơn nữa, còn tĩnh lặng đến mức dị thường. Ngoại trừ tiếng bước chân lạo xạo của nhóm người chúng ta, cùng tiếng củi lửa cháy lách tách trên ngọn đuốc, thì không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào khác. Sự tĩnh mịch đến tột cùng này, ngược lại càng khiến cho lòng người sinh ra cỗ hàn ý lạnh lẽo. Tựa hồ như ở sâu thẳm trong bóng tối vô định kia, đang có vô số cặp mắt âm thầm rình rập, nhòm ngó chúng ta.

 

Đám ám vệ của Triệu Khác hiển nhiên đều là tinh anh xuất chúng. Bọn chúng tay lăm lăm binh khí, một bước đi ba bước ngó, vô cùng cảnh giác quan sát mọi dị động xung quanh.

 

Ta có thể nhận thấy rõ ràng, tên ám vệ đang khống chế ta, các cơ bắp trên cánh tay hắn trước sau vẫn luôn căng cứng.

 

Triệu Tuân thì lại tỏ ra nhẹ nhõm dị thường. Chàng thậm chí còn có tâm tình rảnh rỗi, thản nhiên giải thích ý nghĩa những bức bích họa hai bên cho ta nghe.

 

"Nàng xem bức họa này, nội dung chính là 'Bội thủy nhất chiến'."

 

"Vũ An Vương chỉ dựa vào ba ngàn quân Huyền Giáp Vệ, lại có thể đánh tan mười vạn đại quân địch."

 

"Phó tướng đứng bên cạnh ngài ấy đã thay ngài ấy đỡ một mũi tên chí mạng, đương trường chiến tử."

 

Thanh âm của chàng quanh quẩn dội lại giữa không gian mộ đạo u ám, nghe ra có chút không hợp thời điểm cho lắm.

 

Triệu Khác nhăn đôi lông mày, rõ ràng chẳng có chút hứng thú nào với dăm ba cái chuyện cũ kỹ năm xưa này.

 

"Câm miệng."

 

"Ngoan ngoãn

Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

dẫn đường cho tốt đi."

 

Triệu Tuân lập tức ngậm miệng lại, trên mặt vẫn duy trì biểu tình ôn hòa phục tùng như trước. Chúng ta tiếp tục cất bước đi thẳng. Rất nhanh, con đường hầm đã đi đến điểm tận cùng.

 

Xuất hiện ngay trước mắt chúng ta, là một cánh cổng đá vô cùng khổng lồ.

 

Phía trên phiến đá, chạm khắc hai con trấn mộ thú có khuôn mặt hung tợn đáng sợ. Ngay chính giữa trung tâm của cánh cửa, là một rãnh lõm hình tròn.

 

"Chìa khóa đâu?" Triệu Khác quay sang nhìn Triệu Tuân.

 

Triệu Tuân lắc đầu.

 

"Không có chìa khóa."

 

Chàng giơ ngón tay chỉ vào hàng chữ cổ triện bé xíu không mấy bắt mắt phía trên cánh cổng đá.

 

"'Cửu tử nhất sinh, phương đắc kiến thiên'." Chàng lẩm nhẩm đọc nhỏ.

 

"Ý này là sao?" Triệu Khác mất kiên nhẫn lên tiếng vặn hỏi.

 

"Ý tứ rất rõ ràng, cánh cửa này, bắt buộc phải dùng sinh mạng của chín người thì mới có thể mở ra." Ngữ khí của Triệu Tuân vô cùng lãnh đạm, giống hệt như đang nói chuyện thời tiết hôm nay rất đẹp vậy.

 

Sắc mặt của Triệu Khác và đám ám vệ phía sau hắn lập tức đại biến.

 

Một tên ám vệ nhanh chóng bước lên trước, cẩn thận kiểm tra kỹ lưỡng phiến đá lớn một vòng. Hắn liền phát hiện ra ở ngay sát mép khe cửa, có chín cái lỗ nhỏ ti ti gần như hòa làm một với bức tường đá. Kích thước của những lỗ hổng đó, mỏng manh chỉ bằng cỡ cây kim thêu hoa.

 

"Điện hạ, Tứ Hoàng tử nói không sai."

 

"Đây vốn là một loại cơ quan huyết tế cực kỳ cổ xưa."

 

"Bắt buộc phải dùng máu ở đầu quả tim của người sống sờ sờ, rót đầy vào chín cái khổng động này, thì cổng đá mới có thể mở ra."

 

"Hơn nữa, nhất định phải là máu của chín người khác nhau." Âm thanh của tên ám vệ đó bỗng chốc trở nên khô khốc.

 

Ánh mắt của tất cả mọi người có mặt, đều theo bản năng mà liếc nhìn về phía đồng bọn của chính mình. Bầu không khí trong mộ đạo nháy mắt rơi vào sự ngột ngạt quỷ dị.

 

Đám ám vệ mà Triệu Khác mang theo, tính luôn cả bản thân hắn và tên thái giám Vương Đức Hải, không thừa không thiếu.

 

Vừa vặn đúng mười một người. Nói cách khác, trong đám người bọn họ, nhất định phải có chín kẻ nộp mạng.

 

Sắc mặt Triệu Khác trở nên u ám khó coi đến cực điểm. Hắn ngàn vạn lần không ngờ tới, cửa ải đầu tiên của tòa địa cung này lại có thể âm hiểm độc ác đến vậy. Nơi này không chỉ đang khảo nghiệm độ tàn nhẫn của hắn, mà sâu xa hơn, chính là đang âm mưu chia rẽ lung lạc lòng quân của hắn.

 

"Điện hạ..." Một tên ám vệ không nhịn được mà mở miệng gọi, trong thanh âm chất chứa một tia hoảng sợ.

 

Ánh mắt Triệu Khác trong nháy mắt đã trở nên tàn khốc, vô tình.

 

Hắn đột ngột rút bội đao ra. Tia sáng lạnh lẽo xẹt qua không trung.

 

Tên ám vệ vừa mới mở miệng nói chuyện, vội vã đưa hai tay ôm lấy yết hầu của chính mình, khuôn mặt tràn ngập vẻ khó có thể tin được, chầm chậm ngã gục xuống. Máu tươi, tựa như suối trào tuôn không ngừng.

 

"Ồn ào." Triệu Khác lạnh nhạt nhả ra hai chữ. 

Bình Luận Chapter (0)

Thảo luận về nội dung chương này

Bạn muốn bình luận chapter này?

Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.

Đăng Nhập Ngay
💬

Chưa có bình luận nào

Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!

Về Chúng Tôi

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, Hồ Yêu miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này.

Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ trực tiếp thông qua fanpage chính thức của chúng tôi.

Liên hệ bản quyền
© 2026 Hồ Yêu Truyện. All rights reserved. Website thiết kế bởi HG DIGITAL