Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Hộp cơm giữ nhiệt LocknLock có quai xách 700ml kèm muỗng gấp gọn
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Ta buông rèm xe xuống. Tiểu Hoàn khẽ vâng một tiếng, đứng dậy đánh xe xuyên qua thảm kịch tang thương ấy.
Mãi cho đến khi vượt qua khu vực hoang tàn loạn lạc, quy mô của một trấn nhỏ mới dần hiện ra trước mắt.
Hồ chưởng quỹ là bạn chí giao của mẫu thân, mở một tửu lâu ở Đào Nguyên Trấn này.
Khi ông ấy nhìn thấy ta, trên gương mặt già nua xẹt qua một tia bi thương sâu sắc.
"Là con gái của Thông Nhi sao... Đã lớn ngần này rồi."
Sau khi ta và Hồ chưởng quỹ trao đổi sơ qua vài câu, ta mới thấu hiểu được nguyên nhân dẫn đến thảm kịch dọc đường đi này.Tân hoàng đăng cơ, sủng hạnh yêu phi, dung túng hoạn quan. Ngoại trừ hoàng thành, khắp thiên hạ đều chìm trong đại tai ương, dân chúng lầm than. Còn ở tòa thành nhỏ nơi biên thùy này, tuy có ruộng đồng lương thực, nhưng lại bị tên ác bá địa phương là Trấn Bắc Khẩu nắm chặt trong tay. Vô số bá tánh nghèo khổ chết đói, hắn lại ngày ngày cùng kẻ khác uống rượu mua vui, mảy may không bận tâm đến sống chết của người đời. Mà trong thiên hạ, những chuyện như thế này nhiều không đếm xuể.
Tiểu Hoàn nghe xong lời của Hồ chưởng quỹ, tức giận đến mức rút đao chém nát giá gỗ trước cửa tiệm.
"Tiểu Hoàn!" Ta gọi hắn đang nổi cơn thịnh nộ lại, ép thấp giọng nói: "Cầm lấy ngân phiếu, đi tìm người, tìm những kẻ có võ nghệ, tìm được bao nhiêu hay bấy nhiêu!"
Chương 12
Trong tửu lâu nhỏ bé, chỉ nội trong một ngày đã tụ tập hơn trăm người, cơ bản đều là nam tử tráng niên, từng người đều đói đến mức hai mắt phát ra ánh sáng xanh.
Tiểu Hoàn một tay cầm đao, một tay chống hông, dáng vẻ vô cùng uy vũ. Những người khác thì trơ mắt nhìn Tiểu Hoàn, trong ánh mắt còn mang theo chút sùng bái.
"Chư vị!" Ta hắng giọng: "Mọi người rõ ràng có thể có cơm ăn! Nhưng tên Trấn Bắc Khẩu kia lại độc chiếm kho lương, không chịu phát lương, đã hại chết bao nhiêu người của Đào Nguyên Trấn rồi!"
Đám đông nín thở ngưng thần, ngẩng đầu nhìn ta đang đứng trên lầu hai.
"Hôm nay, ta chiêu mộ các ngươi đến đây, không vì điều gì khác! Chính là vì đòi lại một cái công đạo cho bá tánh Đào Nguyên Trấn!"
"Xoẹt!"
Tiểu Hoàn vừa rút đao, hàn quang lướt qua ánh mắt của tất cả mọi người.
"Đao trong tay! Đi theo ta! Giết ác bá! Mở kho lương!"
"Đi!"
Đám đông cầm lấy những thứ vừa tầm tay, có cuốc, có búa, thậm chí là cả ghế đẩu. Một đám người khí thế hùng hổ lao ra khỏi tửu lâu, rất nhanh, trên phố truyền đến từng đợt tiếng hô chém giết.
Ước chừng qua nửa canh giờ, Tiểu Hoàn cả người đầy máu trở về tửu lâu, phía sau còn dẫn theo một đám người đang vác bao tải.
"Tiểu thư! Chúng ta cướp được lương thực ra rồi!"
"Thông báo toàn trấn! Phát lương!"
Chương 13
Người xếp hàng nhận lương thực rất đông, ta cùng Lưu Ly và vài người nữa bận rộn suốt cả một ngày, mãi cho đến khi màn đêm buông xuống mới xong việc.
Sau khi rửa mặt chải đầu đơn giản, ta ngồi trong phòng, Tiểu Hoàn và Lưu Ly ngồi đối diện ta, ánh mắt ngưng trọng nhìn ta.
"Tiểu thư, cứ như vậy không phải là cách, hiện tại loạn thế sắp tới, chúng ta bắt buộc phải tổ chức nhân thủ lại để bảo vệ Đào Nguyên T
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Tiểu Hoàn dùng ngữ khí kiên định nói.
"Tiểu Hoàn, đệ nói đúng..."
Ta trầm mặc một lát, lại ngẩng đầu lên:
"Tiểu Hoàn, Lưu Ly, từ nay về sau, chúng ta phải giúp đỡ người dân Đào Nguyên Trấn."
"Được! Nghe theo tiểu thư sắp xếp!"
"Tiểu Hoàn, sau này đệ hãy gọi là Triệu Hoàn đi. Lưu Ly, muội mang họ Thẩm cùng ta, muội có bằng lòng không?"
Hai người nhìn nhau một cái, lại dùng ánh mắt kiên định nhìn ta.
"Bằng lòng!"
Vài tháng tiếp theo, ta đem toàn bộ số bạc chưa tiêu hết lấy ra, mua lương thực, chiêu binh, chế tạo binh khí. Người đến Đào Nguyên Trấn lánh nạn ngày càng nhiều, đội hộ trấn của Đào Nguyên Trấn dần dần biến thành Hộ trấn quân.
Một buổi sáng nọ, ta bị Lưu Ly và Triệu Hoàn đẩy lên đài kịch ở phía nam trấn.
Nhìn hàng vạn người dưới đài, ta nhìn Lưu Ly bên cạnh, cùng với Triệu Hoàn đang khoác áo giáp.
"Nguyện vì Thẩm tiểu thư vào sinh ra tử!"
Đám đông quỳ rạp xuống đất, Lưu Ly cũng khoác một tấm áo choàng lên người ta.
Đào Nguyên Trấn trở thành trung tâm chống lại ách bạo chính của nhà Kỳ, vô số nhân sĩ tài ba mang theo tài nguyên đến nương tựa, rất nhanh đã tụ tập được mười mấy vạn người. Mà động thái này cũng thu hút sự chú ý của hoàng đế nhà Kỳ. Nửa tháng sau, Thảo tặc quân của nhà Kỳ kéo đến.
Nhìn lá cờ lớn màu trắng tung bay dưới bầu trời cát vàng mịt mù, ta biết, người ta sắp phải đối mặt là ai.
Ngụy Minh An, đã lâu không gặp, thù mới hận cũ, chúng ta nên tính toán cho rõ ràng rồi!
Chương 14
Gặp lại Ngụy Minh An, hắn mặc chiến giáp màu xám, trong tay cầm binh khí, cưỡi trên con ngựa cao lớn. Còn ta, đứng trên chiến xa, bên cạnh là Triệu Hoàn cũng mặc bạch giáp, cưỡi bạch mã.
"Thẩm Thiển Nguyệt, ngươi chính là kẻ cầm đầu nghịch tặc!"
Ngụy Minh An giơ trường thương, chĩa thẳng vào ta.
Tâm trạng của ta bình lặng như nước:
"Lấy đâu ra nghịch tặc? Chúng ta chỉ là những kẻ không sống nổi nữa mà thôi! Không giống như các ngươi! Hưởng thụ vinh hoa phú quý!"
Triệu Hoàn giơ trường thương lên, chĩa về phía Ngụy Minh An.
"Tên giặc con họ Ngụy! Ngươi cùng tên Hứa Vấn Xuyên kia bôi nhọ thanh danh của chủ công nhà ta! Hôm nay ta tất phải chém chết ngươi để báo thù cho tiểu thư!"
Sắc mặt Ngụy Minh An khó coi đến mức có chút dọa người. Hắn vạn lần không ngờ tới, thủ lĩnh nghịch tặc trong truyền thuyết lại chính là người thê tử đã mất tích từ lâu của mình, cũng không ngờ tới viên tặc tướng đã chém giết vô số Thảo tặc quân lại chính là đồ đệ cũ của hắn - Tiểu Hoàn.
"Tiểu Hoàn! Ngươi dám ra tay với ta! Ngươi quên mất ai đã dạy võ nghệ cho ngươi rồi sao!"
Giọng hắn khàn đặc:
"Ngươi và Thẩm Thiển Nguyệt nếu bây giờ ngoan ngoãn nhận sai, cùng ta về hoàng thành thỉnh tội, ta sẽ giữ lại cho các ngươi một cái mạng nhỏ!"
"Nếu không!" Ngụy Minh An vung vẩy trường thương: "Đừng trách ta ra tay tuyệt tình!"
"Bớt nói nhảm đi!" Triệu Hoàn vung tay, phu xe liền kéo xe đưa ta lui về phía sau trận tuyến.
"Tiểu Hoàn, Lưu Ly vẫn đang đợi đệ."
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!