Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Muối tắm thảo dược cao cấp cho bé Orgakids an toàn cho trẻ sơ sinh, hiệu quả nhanh với rôm sẩy, mẩn ngứa- hộp 350g
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Phụ thân đứa bé tên là Bạch Chi Niên, quả thật người cũng như tên, dung mạo thanh tao nhã nhặn, sắc nhan tựa như đóa hoa dành dành trong gió rét. Chỉ là hắn cũng giống như Thẩm Lương Chu, không thích nói cười. Nghĩ lại thì, mỹ nam tử trên thế gian này đều hỉ nộ bất hình vu sắc như vậy sao.
"Phụ thân!" Ống tay áo xắn lên của Thần Nhi đã ướt sũng quá nửa, "Nước lạnh rồi, mau đi lấy chút nước nóng đến đây."
Nó ngồi xổm trên mặt đất ra sức rửa chân cho ta.
"Nương thân rửa xong thì Thần Nhi rửa, Thần Nhi rửa xong thì phụ thân rửa, rửa thơm tho rồi thì có thể đi ngủ ngoan rồi!"
Phụ thân nó kể từ lúc bước qua cửa đã luôn nắm chặt vạt áo đứng trân trân ngoài bậu cửa. Trưng ra cái dáng vẻ thanh cao dẫu phú quý cũng không tham.
"Phụ thân?!!" Tiếng hét của Thần Nhi sắp lật tung cả nóc nhà.
Phụ thân nó trực tiếp quay ngoắt mặt ra ngoài cửa.
"Được rồi." Ta đưa tay véo nhẹ đôi má phúng phính của đứa trẻ, "Những công việc thô bỉ này cứ giao cho hạ nhân làm là được, từ nay về sau nhiệm vụ của Thần Nhi chính là ủ ấm giường cho nương thân, có được không?"
"Được a!!" Thần Nhi giơ hai tay lên hoan hô.
Ta vịn vào thành giường đứng dậy, không ngờ dưới lòng bàn chân trơn trượt, trọng tâm không vững, liền kêu lên một tiếng rồi ngã nhào ra ngoài.
Từ cửa dường như có một trận cuồng phong lướt tới, đến khi hoàn hồn lại, Bạch Chi Niên đã vững vàng giữ chặt lấy bờ vai ta đứng thẳng tắp.
Lại là một tên chính nhân quân tử, còn biết chút võ công, ải nhân phẩm này xem như đã qua. Ta thầm đắn đo suy nghĩ. Đạn mạc nói, Thẩm Lương Chu đối xử với ta cay nghiệt bạc tình, đều là do ta hay gây chuyện, gieo gió gặt bão. Hiện tại tên Bạch Chi Niên này nếu muốn hầu hạ dạy dỗ cho tốt, nhất định không thể tự ý làm bậy giống như lúc trước nữa. Suy cho cùng hắn cũng là chính nhân quân tử, lần đầu gặp mặt đã bắt lên giường, e là có chút ép buộc người khác thái quá rồi.
"Khụ——" Ta vờ ho khan hai tiếng đầy tính chiến lược.
Đang định bảo hắn đi sang sương phòng phía Tây nghỉ ngơi. Không ngờ tới hắn đã c/ở/i bỏ ngoại bào, c/ở//i luôn cả giày chuẩn bị trèo lên giường.
"Khoan đã——" Giọng nói của ta vô thức cao lên tám quãng.
Bạch Chi Niên nhấc rèm mắt mím môi đáp:
"Trưởng Công Chúa thủ đoạn quả nhiên lợi hại."
"Thần Nhi mỗi đêm đều phải có thần ở bên cạnh mới có thể đi vào giấc ngủ."
Hắn đỏ mặt trừng mắt nhìn ta.
"Thần leo lên giường, chỉ là vì dỗ dành con trai ngủ, tuyệt đối sẽ không vượt quá giới hạn nửa bước, mong rằng Trưởng Công Chúa cũng biết an phận giữ mình một chút thì hơn!"
Ta bị chọc cho tức cười. Từ đầu tới cuối ta đã nói được chữ nào chưa hả!!
"Đi rửa chân đi!" Ta liếc mắt nhìn chậu nước rửa chân đã bị Thần Nhi nghịch cho đục ngầu.
Vốn tưởng rằng hắn sẽ thẹn quá hóa giận, sau đó phất tay áo bỏ đi. Không ngờ hắn lại cực kỳ miễn cưỡng mặc áo bào bên ngoài vào, lặng lẽ ngồi lại bên mép giường, khom người hì hục bắt đầu xoa chân. Rửa chân xong, có lẽ sợ ta nửa đêm thức giấc trượt chân. Hắn lại ngồi xổm xuống mặt đất lau dọn sàn nhà ẩm ướt cho sạch sẽ, lúc này mới quay trở lại mép giường.
Ta quay lưng lại, tiếp tục gây khó dễ cho hắn.
"Giúp ta cởi yếm ra!"
Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Hắn nghiến răng nghiến lợi cất lời: "Nàng đừng có được nước lấn tới!"
Lời còn chưa dứt, hắn vậy mà lại rất nghe lời kéo lỏng sợi dây buộc trên yếm của ta ra.
Đạn mạc bùng nổ tiếng cười.
[Ông bố tảng băng đúng là hết cách rồi, thân thể lúc nào cũng thành thật hơn cái miệng.]
[Hahaha, mau nhìn kìa! Tiểu viên tử đã bắt đầu ngáy khò khò rồi, cái vả mặt này kêu thật đấy!]
[
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Haiz! Thần Nhi vẫn còn đang ngủ giữa hai chúng ta cơ mà. Cách nhau một cái ranh giới Sở hà Hán giới, ai mà có cái khoảng thời gian rảnh rỗi đi rung lắc giường chứ. Tắt nến, ta đắp chăn trở mình đi ngủ.
Chiếc chăn đột nhiên phồng lên thành một cục lớn, trơ mắt nhìn nó từ dưới chân nhúc nhích trườn lên nằm sát bên cạnh ta, mạnh mẽ chen Thần Nhi vào tận sâu bên trong góc tường.
"Thần Nhi lạ giường, thần vẫn luôn ngủ bên tay phải của nó." Hắn thò đầu ra lặng lẽ giải thích.
Ta nhắm mắt giả vờ ngủ. Đã lâu, một đôi tay to lớn nóng hổi cẩn thận dém lại góc chăn cho ta. Ta trở mình đạp chăn ra, một chân vắt lên trên vùng bụng nhỏ săn chắc của hắn. Trên người hắn rất nóng, hệt như một chiếc lò sưởi tay bằng đồng vừa được châm đầy nước. Ôm ngủ thật sự rất ấm áp, mạnh hơn Thẩm Lương Chu nhiều.
Trước khi ý thức trở nên mơ hồ, ta lại nhớ đến Thẩm Lương Chu.
Nay không còn sự bao che của ta, quân cờ này của Thái tử xem như phế bỏ rồi!
Chương 4
Thoải mái ngủ thiếp đi qua một đêm, mặt trời đã lên cao ba sào, cảm giác thân thể chưa từng được thư thái đến vậy. Bên ngoài cửa sổ truyền đến tiếng nô đùa cười nói của Thần Nhi. Đại Phượng đang dùng đầu đội lấy cái mông nhỏ của Thần Nhi dạy nó cách leo cây.
"Con muốn hái quả lê to nhất kia đem tặng cho nương thân."
Ta khoác thêm một chiếc áo ngoài đứng cạnh cửa sổ, thấp thoáng nhớ lại cây lê ở hậu viện này chính là tự tay Phụ hoàng trồng cho ta. Khi đó, tóc người vẫn chưa điểm bạc, đầu óc vẫn còn rất minh mẫn. Người sẽ không vì nghe tin lời sàm tấu mà phớt lờ ta không thèm quan tâm. Trên bờ vai của người, mãi mãi là ngai vàng độc quyền của Trường Ninh Trưởng Công Chúa ta, chưa từng bị lung lay dù chỉ là một chút.
Hài tử của Phụ hoàng có rất nhiều, hoàng huynh hoàng muội gom lại được cả một sọt, nhưng duy chỉ có ta là đắc được thánh sủng nhất. Người nói người thích nhất cái dã tâm mãnh liệt không hề che giấu kia của ta, rất giống với người khi còn trẻ. Ta vốn tưởng bản thân mình thân là Công chúa, sớm muộn gì cũng phải xuất giá, căn bản là sẽ không bị liên lụy vào cuộc chiến tranh đoạt bè đảng của Thái tử.
Mãi cho đến sau này, Cữu cữu lúc đó đang giữ chức Phiêu kỵ Đại tướng quân bị người ta vu oan tự ý lập đàn làm phép yểm bùa trong phủ đệ. Phụ hoàng ngay cả chứng cứ cũng không có, chỉ dựa vào một tờ tấu sớ vạch tội, liền lập tức định tội nhốt Cữu cữu vào ngục giam.
Mẫu hậu bị liên lụy ngồi chung thuyền, từng bước từng bước từ vị trí Hoàng hậu biến thành kẻ bỏ đi ở lãnh cung. Đãi ngộ của ta kể từ đó cũng rớt xuống ngàn trượng, đến việc muốn gặp mặt Phụ hoàng một lần cũng vô cùng khó khăn. Người xung quanh lúc nào cũng oanh oanh yến yến, cách ngự hoa viên nhìn từ xa xăm qua đó. Hoàng huynh thì đứng trước mặt người đọc thuộc thơ, hoàng muội thì tựa vào trong ngực người nghịch nhổ râu.
Những tiếng vui vẻ hoan hô cười đùa đó lọt vào trong tai ta. Chỉ cảm thấy xui xẻo và chướng mắt vô cùng. Trước đây, ta không biết đã phải hối lộ cho bao nhiêu thái giám cung nữ, chỉ để cầu xin được gặp mặt Phụ hoàng một lần. Nhưng bây giờ người lại có thể dung túng ôm những kẻ khác vào trong lòng, lại còn có thể tươi cười vui vẻ đến vậy.
Xem ra bức tường thành vô hình này chỉ cao đối với một mình ta mà thôi. Nếu người đã thích cái dã tâm lang sói đó của ta, vậy ta liền phô diễn cho người xem.
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!