Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Son Dưỡng
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Việt Tiêu lẳng lặng lắng nghe, chàng hơi rũ mi mắt xuống, rồi lồng ngực bỗng rung lên từng đợt, trầm thấp bật cười. Tiếng cười của chàng dần dần thoát ra khỏi kẽ răng, càng lúc càng rạng rỡ sảng khoái, cuối cùng chàng nhịn không được bèn vùi mặt lên bả vai ta, ôm bụng cười đến mức không thẳng nổi lưng.
Ta có chút xấu hổ thẹn thùng mà sinh cáu: "Chàng còn cười, chàng mà còn dám cười nữa thì..."
Ta nghẹn họng. Xung quanh dường như chẳng có thứ gì đủ sức đe dọa đến vị Hoàng đế bệ hạ này. Ta xoắn xuýt vắt óc suy nghĩ một vòng, cuối cùng chỉ có thể gượng gạo hăm dọa: "Nếu chàng còn dám cười, thì mâm bánh ngọt ban tối ta cất công làm sẽ không chia cho chàng nếm thử đâu."
Việt Tiêu ho khan một tiếng, cố nuốt nụ cười trở về yết hầu: "Ta lại đâu phải là Phong ca nhi, đâu có hảo ngọt đến mức ấy. Có điều... đây đúng là một lời uy hiếp vô cùng đáng sợ, ta cam đoan sẽ không cười nàng nữa."
"Vân Tự." Chàng lẳng lặng ngước mắt lên, đôi nhãn mâu đen láy như điểm xuyết muôn vàn tinh tú sáng lấp lánh nhìn sâu vào ta.
"Những tâm nguyện đó hoàn toàn không hề xung khắc với nhau. Nàng vĩnh viễn có thể tiếp tục làm nương tử của Việt Tiêu, vị nương tử duy nhất trên đời này của ta."
"Nàng muốn thì cứ thoải mái đi xuống bếp nấu nướng, cứ thả ga quản lý xưởng buôn, từng bước mở rộng quy mô Vân Ký từ tận Vĩnh Châu xa xôi cho đến khắp mọi ngõ ngách của Đế Kinh cũng chẳng sao."
"Ta đây cũng là lần đầu tiên ngồi lên long ỷ làm Hoàng đế, chi bằng phu thê chúng ta cứ thế cùng nhau nương tựa mò mẫm, cùng nhau học hỏi xem làm thế nào để trở thành một cặp Đế Hậu hợp chuẩn được không?"
"Dù sao đi chăng nữa, quản lý một quốc gia ắt hẳn cũng chẳng thể nào hóc búa hơn cái việc nhào bột làm bánh bao nhân trứng hẹ hay gõ bàn tính xem sổ sách của nàng đâu nhỉ."
Đáy lòng ta trong nháy mắt tan chảy ra thành một vũng nước xuân mềm mại.
Ta thuận thế dang tay vòng qua tấm lưng rộng lớn của Việt Tiêu, khép hờ mí mắt khẽ "Ừm" một tiếng thỏa mãn. Lại dùng âm lượng nhỏ như ruồi muỗi bay tít bên tai chàng thì thầm dặm thêm một câu: "Ta chỉ dọa chàng thôi, bánh ngọt làm ra dĩ nhiên vẫn sẽ mang tới cho chàng nếm thử đầu tiên."
Nào có chuyện tuyệt tình không chia cho phu quân cắn một miếng.
Chương 40
Kể từ ngày đó ta liền thuận lý thành chương ở lại trong cung gấm, thế nhưng Việt Tiêu tuyệt nhiên không hề cấm cản hay áp đặt quy củ lên hành tung của ta. Ta mỗi ngày đều có thể xuất cung về phủ vấn an a nương, thậm chí nán lại qua đêm bên ngoài, hoặc mang theo tỳ nữ thảnh thơi dạo bước trên phố thị sầm uất, nhàn nhã đi dạo dò la xem chi nhánh mới của Vân Ký ở Đế Kinh nên chọn mặt bằng ở vị trí đắc địa nào.
Trái lại, Việt Phong và Việt Trừng dạo gần đây lại bù đầu bận rộn đến mức chân không chạm đất.
Việt Phong vừa phải chuyên tâmùi mài kinh sử, lại vừa phải cắp sách theo sau học hỏi cách giải quyết chính vụ, chuẩn bị sẵn sàng cho ngày bước lên triều đình phụ tá san sẻ gánh nặng cùng a huynh.
Trong khi đó, Trừng tỷ nhi lại bị vùi lấp trong mớ bòng bong của một chiến trường khác. Với thân phận cao quý là muội muội ruột thịt duy nhất của đương kim Tân đế, Trừng tỷ nhi dù mới qua cái tuổi lên tám
Sản phẩm tiếp thị liên kết tiktok. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Cho đến một ngày nọ, Việt Trừng mang theo vẻ mặt buồn thiu chán nản chạy tót đến tầm ta. Con bé hùng hục vớ lấy đĩa bánh, nhét đầy một miệng bánh hạnh nhân nhai rôm rốp, mãi sau mới chịu mở miệng rên rỉ: "Tẩu tẩu, ta thật sự rất ghét Đế Kinh."
"Ai to gan lớn mật dám bắt nạt Trừng tỷ nhi của chúng ta vậy?" Ta mỉm cười đưa tay xoa xoa đỉnh đầu mềm mại của con bé. Việt Trừng ỷ lại cọ cọ hai má vào lòng bàn tay ta y hệt một chú cún con làm nũng.
Muội ấy trề môi, ủy khuất ấm ức tố cáo: "Mấy phu nhân thiên kim đó ỷ vào chuyện ta còn nhỏ tuổi, tưởng ta ngây ngốc không hiểu chuyện đời, thế là trong các buổi yến tiệc bọn họ toàn quang minh chính đại đâm chọc bóng gió nói xấu tẩu tẩu. Bọn họ còn mặt dày suốt ngày xum xoe khen ngợi thứ nữ đích nữ nhà nào đó ôn nhu hiền thục hiểu lễ nghĩa, hứa hẹn đem gả vào cung rồi chắc chắn sẽ sống cực kỳ hòa thuận thân thiết với ta. Thế nhưng người ta thích đâu phải chỉ vì cái danh xưng nương tử của a huynh, rõ ràng là ta thật lòng thích Vân Tự tẩu tẩu cơ mà."
Việt Trừng chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh nhìn ta: "Tẩu tẩu, ta thật sự không muốn dính líu đến mấy cái yến tiệc vô bổ tốn thời gian đó nữa. Ta muốn được cắp sách theo các bậc đại nho học hỏi kinh sử điển tịch, muốn ra thao trường rèn luyện kỵ xạ đao kiếm. Ta cũng ôm ấp chí lớn một ngày nào đó được đường đường chính chính khoác áo quan đứng trên triều đường san sẻ gánh nặng giang sơn thay a huynh."
Một tràng bộc bạch kinh thế hãi tục của Việt Trừng khiến ta kinh ngạc đến mức trợn tròn hai mắt. Thế nhưng cẩn thận ngẫm lại, con bé nảy sinh dã tâm to lớn nhường này kể ra cũng là lẽ thường tình.
Vĩnh Châu vốn là vùng biên ải quanh năm đao kiếm, bá tánh nơi đó dân phong bưu hãn, cô nương thân nữ nhi đứng ra cáng đáng sản nghiệp làm chủ gia đình trải dài đếm không xuể. Lại cộng thêm nếp sống tự do phóng khoáng của Việt gia từ trước đến nay chưa từng cấm đoán muội ấy thử sức với bất cứ chuyện gì, tư duy của Việt Trừng tự nhiên sẽ chẳng bao giờ tồn tại cái đạo lý rập khuôn rào cản bề bậc nam tử làm được thì nữ nhân phải cam bái hạ phong.
Nghĩ thông suốt điểm này, ta bật cười khẽ đưa ngón tay trỏ nhẹ nhàng điểm lên chóp mũi tinh xảo của con bé: "Tẩu tẩu dĩ nhiên giơ hai tay ủng hộ muội. Thế nhưng muội phải tự thân xuất mã đi thưa chuyện với a huynh của muội trước, tẩu tẩu từ phía sau nhất định sẽ tiếp ứng trợ uy cho muội. Có điều, con đường văn ôn võ luyện này vô cùng gian khổ nếm mật nằm gai, muội thật sự có đủ dũng khí kiên trì đến cùng hay không?"
Việt Trừng kích động như giã tỏi gật đầu lia lịa, khóe môi ta cũng vô thức cong lên thành một nụ cười rạng rỡ.
Trừng tỷ nhi đã có bản lĩnh dũng cảm phá vỡ định kiến bó hẹp sau bức tường khuê các, nguyện ý giong buồm vươn ra khám phá biển trời bao la rộng lớn mà ta đã từng chiêm ngưỡng qua, đây chắc chắn là một khởi đầu tuyệt vời vô cùng.
Trước hết phải mài giũa nên hình hài của chính bản thân mình, sau đó mới có tư cách đứng ngẩng cao đầu làm người rực rỡ.
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!