Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Nước Giấm Uống Daesang Hương Lựu 900ml
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Đại tỷ của ta là bệnh mỹ nhân tài nữ danh chấn kinh thành, còn ta là muội muội song sinh của tỷ ấy, một kẻ chỉ biết cắm đầu vào ăn.
Những hộp bánh ngọt danh giá do đám tài tử gửi tặng xếp dài từ thành đông sang thành tây, đại tỷ chê ngọt, chỉ vung tay lên: "Cẩn Nhi, thay tỷ tỷ giải quyết hết đống này đi."
Thế là đại tỷ ngồi trong thư phòng lo nước thương dân, còn ta ở ngoài viện ăn đến mức mỡ màng bóng nhẫy cả miệng.
Tiện tỳ hầu hạ bên người lại chê bai ta không làm nên trò trống gì, dám xúi giục ta h /ạ đ/ộ//c đại tỷ để đ/o/ạt quyền thượng vị.
Lời này d//ọ/a ta sợ đến mức miếng bánh hoa quế vừa nuốt xuống suýt nữa ng/h//ẹ/n c h ế c.
"Người đâu, l/ô//i con đ/i/ê//u nô rắp tâm đ ộ//c h/ạ//i chủ t//ử này ra đ á//n/h g/ậ//y rồi b á//n đi cho ta!"
Thật là nực cười, đại tỷ của ta mà ngã bệnh, thì ai sẽ là người cung cấp đống mỹ thực miễn phí này cho ta cơ chứ?
Ta cứ thế canh giữ bên cạnh đại tỷ, ôm khư khư hộp điểm tâm của mình, ngày tháng trôi qua vô cùng sung sướng mãn nguyện.
Cho đến ngày hôm đó, ta lỡ mắt nhận nhầm vị Lãnh diện Ngự sử đến phủ tra án thành tên tài t//ử mới tới đưa đồ ăn.
Tiêu đời rồi, gây họa lớn rồi. Đại tỷ c/ứ//u m/ạ//n/g, muội muội vô dụng xin được vớt vát a!
Chương 1
Sau khi ăn no uống say, ta thuận tay nhét luôn nửa miếng bánh hoa quế ăn dở vào miệng Bùi Chiêu.
Y theo bản năng nhai hai cái, sắc mặt lập tức đen sầm lại.
Đại tỷ đứng nấp sau tấm bình phong không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Khắp chốn kinh thành này có ai mà không biết Bùi Chiêu bình sinh ghét nhất hai thứ: đồ ngọt và kẻ không hiểu quy củ.
Ta đây lại phạm phải cả hai điều cấm kỵ ấy, hơn nữa còn là tự mình tìm đường c h ế c.
Giờ phút này, Bùi Chiêu đang đứng sừng sững giữa hoa sảnh, bộ quan phục màu huyền ủi phẳng phiu không một nếp gấp, càng tôn lên dáng vẻ oai phong lẫm liệt của y.
Khuôn mặt tuấn mỹ nhưng lạnh lùng như băng sương của y lúc này càng lúc càng đen kịt.
Ta trơ mắt nhìn y /ế/t h/ầ//u của y l/ă//n l/ộ//n, rốt cuộc y cũng chịu nuốt nửa miếng bánh hoa quế kia xuống bụng.
"Thẩm nhị cô nương,"
Bùi Chiêu nghiến răng nghiến lợi, giọng nói như thể r/ặ/n ra từ kẽ răng: "Bản quan hôm nay đến đây là để tra án."
Ta rụt cổ lại, thuận tay quệt đi chút vụn bánh còn dính trên khóe miệng, ngoan ngoãn lùi sang đứng một bên.
"Ta thấy Bùi đại nhân sắc mặt hồng hào, còn tưởng ngài... là kẻ mồi chài do tiệm bánh mới mở ở phố đông thuê tới chứ,"
Ta nhỏ giọng lầm bầm: "Miếng bánh hoa quế đó quả thực rất ngọt mà."
Th/ẩ/m D/u vịn tay thị nữ, chậm rãi từ sau tấm bình phong bước ra.
Tỷ ấy khoác trên mình bộ y phục dệt từ gấm vóc trắng muốt, sắc mặt tuy có chút tái nhợt vì bệnh tật, nhưng đuôi lông mày khóe mắt đều ngậm ý cười, cả người toát lên vẻ thanh tao tựa như một đóa bạch ngọc lan đang lặng lẽ bung nở.
"Xin Bùi đại nhân lượng thứ, xá muội bản tính ngoan cố bướng bỉnh, đều là do ta chiều chuộng sinh hư."
Thẩm Du khẽ cúi người hành lễ. Sắc mặt Bùi Chiêu ngay khoảnh khắc nhìn thấy Th/ẩ/m D//u cũng đã dịu đi đôi chút, y đưa tay lên đỡ hờ.
"Thẩm đại cô nương không cần đa lễ, bản quan đến đây chỉ để xác minh lại một cuốn hồ sơ do lệnh tôn lúc sinh tiền để lại mà thôi."
Y đưa tay phủi phủi ống tay áo, tựa hồ muốn xua tan đi mùi vị ngọt ngấy vừa rồi.
Ta tựa người vào góc bàn, ánh mắt đầy xót xa nhìn hộp bánh hoa quế giờ chỉ còn lại một nửa.
Sớm biết y là Ngự sử, ta đã tự mình nhét hết vào miệng cho xong, thật là lãng phí của trời.
Sau khi hai người họ bàn bạc xong xuôi, Bùi Chiêu liền xoay người rời đi.
Lúc rời bước, ánh mắt y chợt lướt qua người ta trong một cái chớp mắt.
Ánh mắt ấy sâu thẳm mà lạnh nhạt, lại xen lẫn một tia dò xét.
Ta vô cùng phóng khoáng mà đáp lại y bằng một nụ cười nịnh nọt.
Hàng chân mày của Bùi Chiêu càng nhíu chặt hơn, y dứt khoát quay lưng sải bước rời đi.
Y vừa mới đi khỏi, cô biểu muội họ xa đang sống nương nhờ ở Thẩm phủ chúng ta là Lâm Nhu Nhi liền từ cửa hông rụt rè bước vào.
Trong tay ả vò chặt chiếc khăn tay, hốc mắt đỏ hoe, bày ra bộ dáng liễu yếu đào tơ gió thổi là bay.
"Đại biểu tỷ, Nhị biểu tỷ hôm nay thật sự là quá mức hồ đồ rồi,"
Lâm Nhu Nhi vừa mở miệng, chất giọng đã mang theo tiếng nức nở: "Đó chính là Bùi đại nhân, tuổi còn trẻ mà đã nắm quyền cai quản Ngự sử đài, trong kinh thành nà
Sản phẩm tiếp thị liên kết TIKTOK. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
"Nhị biểu tỷ lại dám ch/à đ//ạ/p ngài ấy như vậy, lỡ như làm liên lụy đến thanh danh của Thẩm gia chúng ta thì phải làm sao đây?"
Ả vừa nói, vừa dùng đuôi mắt liếc xéo ta.
Ta thản nhiên cầm lên một miếng bánh nướng nhân táo tào, c/ắ/n một miếng, lớp vỏ ngoài giòn rụm, nhân bên trong lại mềm dẻo ngọt ngào.
"Lâm biểu muội,"
Ta vừa nhai điểm tâm, vừa chậm rãi cất lời: "Ta ch/à đ/ạ//p y, y cũng có b/ắ//t ta nh/ố//t vào đ/ạ/i l/a//o đâu."
"Muội ở đây khóc lóc om sòm, người biết chuyện thì tưởng muội quan tâm đến Thẩm gia. Kẻ không biết, lại tưởng Bùi đại nhân là phu quân chưa qua cửa của muội, nên muội mới ở đây khóc than ấm ức thay cho y đấy."
"Tỷ... Tỷ nói bậy bạ gì đó!"
Gương mặt Lâm Nhu Nhi đỏ bừng lên, chiếc khăn trong tay bị ả xoắn đến mức nhăn nhúm.
"Nếu ta nói bậy, thì muội gấp gáp cái gì?"
Ta nhét nốt nửa miếng bánh nướng nhân táo tào còn lại vào miệng, vỗ vỗ tay cho sạch vụn bánh:
"Thẩm gia cung phụng muội ăn, cung phụng muội mặc, ngay cả cây trâm bộ diêu bằng vàng cắm trên đầu muội kia, cũng là do đại tỷ của ta tháng trước ban thưởng cho muội."
"Muội không biết bênh vực tỷ muội trong nhà, ngược lại còn đi kêu oan thay cho một kẻ ngoại nhân."
"Sao hả, bưng bát lên ăn cơm, đặt bát xuống ch/ử//i đổng, đây chính là quy củ của Lâm gia các người sao?"
"Đại biểu tỷ, tỷ xem Nhị biểu tỷ tỷ ấy..."
Lâm Nhu Nhi cãi không lại ta, liền xoay người đi lôi kéo ống tay áo của Th/ẩ/m D//u.
Th/ẩ/m D//u bưng chén trà lên, thong thả nhấp một ngụm, ngay cả mí mắt cũng lười nâng lên.
"Cẩn Nhi nói không sai,"
Giọng nói của T/h/ẩ/m D//u tuy ôn hòa, nhưng lại mang theo hàn ý không thể chối cãi:
"Nhu Nhi, nếu muội cảm thấy quy củ của Thẩm gia không tốt, muội hoàn toàn có thể dọn về Lâm gia."
"Cái thân thể ốm yếu này của ta, chịu không nổi việc có người ở bên tai khóc lóc nỉ non đâu."
Tiếng khóc của Lâm Nhu Nhi bỗng chốc im bặt.
Ả tái mét cả mặt, nắm chặt chiếc khăn tay, xám xịt lùi bước lui ra ngoài.
Ta sáp lại gần T/h/ẩ/m D//u, nịnh nọt b/ó//p b/ó//p/ vai cho tỷ ấy.
"Đại tỷ, vẫn là tỷ thương ta nhất."
Th/ẩ/m D//u đưa tay véo má ta, nở nụ cười có chút bất đắc dĩ.
"Muội đó, suốt ngày chỉ biết ăn, sớm muộn gì cũng vì cái miệng mà rước họa vào thân."
"Tên Bùi Chiêu kia là kẻ trong mắt không dung được hạt cát nào đâu, sau này muội liệu mà tránh xa y ra một chút."
Ta gật đầu lia lịa: "Yên tâm đi đại tỷ, mỹ sắc làm lỡ dở con người, ta hiểu mà. Có thời gian rảnh rỗi đó, ta thà đi ăn thêm hai bát cháo đậu đỏ chẳng phải tốt hơn sao?"
Thế nhưng ta lại không ngờ rằng, có những phiền phức, không phải ta muốn trốn là có thể trốn thoát được.
Chương 2
Lâm Nhu Nhi đụng phải vách đá chỗ Th/ẩ/m D//u, mới ngoan ngoãn an phận được vài ngày.
Nhưng ta thừa biết, với loại người tâm cơ thâm trầm như ả, tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy.
Ba ngày sau, Ninh Quốc công phủ tổ chức tiệc ngắm hoa mai.
Đại tỷ th/â/n t/h/ể có chút không khỏe, vốn dĩ không muốn đi, nhưng Ninh Quốc công phu nhân lại có giao tình cũ với mẫu thân ta, từ chối không được, nên đành phái ta dẫn theo Lâm Nhu Nhi cùng đi tham dự cho có lệ.
Trước lúc khởi hành, Thẩm Du kéo tay ta ân cần dặn dò.
"Muội nhớ ăn ít đồ tươi sống lạnh lẽo thôi, và tránh xa những kẻ kỳ quái ra một chút."
"Nếu như phải chịu ủy khuất, cứ việc gọi xe ngựa quay về ngay, trời có sập xuống cũng đã có đại tỷ chống đỡ cho muội."
Ta vỗ n/g/ự//c đảm bảo: "Đại tỷ, tỷ cứ yên tâm, ta chỉ đi ăn chực một bữa thôi mà."
Đến Ninh Quốc công phủ, quả nhiên là vô cùng náo nhiệt, khắp nơi đều là các thiên kim thế gia đang khoe sắc đua hương.
Ta tìm một tòa lương đình hẻo lánh, ở đây có bày sẵn vài đĩa bánh như ý vừa mới ra lò cùng một ấm trà sữa bò nóng hổi.
Ta đang ăn uống vô cùng vui vẻ, thì Lâm Nhu Nhi không biết từ xó xỉnh nào chui ra, bên cạnh ả còn dẫn theo vài vị quý nữ ngày thường hay giao hảo.
Kẻ dẫn đầu trong số đó, chính là thiên kim của Thái bộc tự khanh, Từ Uyển.
Từ Uyển trời sinh đã mang nét mặt có phần c/a/y n/g/h/i/ệ/t, lúc này ả đang dùng ánh mắt chán ghét nhìn chằm chằm vào miếng bánh như ý trên tay ta.
"Ây dô, ta còn tưởng là kẻ nào đang ở đây làm trò mất mặt xấu hổ, hóa ra là Nhị cô nương của Thẩm gia,"
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!