TA PHÒ TÁ HẮN LÊN NGÔI, HẮN LẠI BAN TA DẢI LỤA TRẮNG
Tóm tắt nội dung
Ta là đích nữ phủ Thượng thư.
Nơi cổ có một vết bớt hình hoa đào.
Suốt bao năm, ta luôn dùng phấn son che đi dấu vết ấy.
Trái lại, trưởng tỷ Vệ Khuynh Dung lại thích điểm trên cổ một đóa sen thanh nhã, thường cười bảo rằng hoa sen cao khiết hơn hoa đào.
Năm ấy, trưởng tỷ được ban hôn cho Thái tử.
Còn ta cũng như nguyện gả cho Anh vương Lăng Tư Xuyên.
Khi ấy, ta từng ngây thơ cho rằng, chỉ cần dốc hết tâm huyết giúp hắn đoạt được thiên hạ, ngày sau ta và hắn nhất định sẽ cùng đứng trên đỉnh cao quyền lực.
Vì hắn, ta bày mưu tính kế.
Vì hắn, ta đánh đổi thanh danh.
Vì hắn, ta từng bước đánh mất chính mình.
Từng giọt m á//u, từng phần chân tâm, đều trao hết cho hắn.
Cuối cùng, hắn thật sự đăng cơ xưng đế.
Khoác long bào, ngồi trên ngai vàng chí tôn, hưởng vạn d/â/n q/u/ỳ l/ạ/y.
Mà ta...
Người đã theo hắn vượt qua vô số phong ba sinh t//ử.
Lại chỉ nhận được một phong chiếu thư sắc lạnh, phong làm Hoàng quý phi.
Ngày hắn đăng cơ, ta lau sạch lớp phấn trên cổ.
Vết bớt hoa đào vốn bị che giấu nhiều năm, lần đầu tiên hiện rõ trước mắt hắn.
Khoảnh khắc ấy, sắc mặt Lăng Tư Xuyên bỗng trắng bệch.
Bàn tay đang nắm ngọc tỷ cũng run lên dữ dội.
Hắn nhìn chằm chằm vào ta, ánh mắt như muốn x//é n//á/t d/a t/h/ị/t.
“Vệ Khuynh Vân...”
“Ngươi cũng có vết bớt này?”
Giọng hắn lạnh như băng tuyết.
Từng chữ, từng chữ đ//â/m th//ẳ/ng vào tim ta.
“Nếu năm đó không phải ngươi dùng thủ đoạn đ/o/ạ/t h/ô/n sự của Dung nhi, nàng ấy sao phải vào Đông cung?”
“Nếu không phải vì ngươi, nàng ấy sao có thể c/h/ế//t t/h/ả/m?”
“Những năm qua trẫm vẫn luôn nhẫn nhịn ngươi.”
“Giờ đây ngươi đã có được tất cả những gì mình muốn, cũng nên xuống hoàng t/u/y/ề/n tạ tội với Dung nhi rồi.”
Dứt lời.
Một dải lụa trắng bị n//é/m xuống trước mặt ta.
Giữa đại điện nguy nga, rèm châu khẽ lay động.
Ngoài tiếng gió lạnh lùa qua, không còn bất cứ âm thanh nào.
Ta nhìn dải lụa dưới chân.
Bỗng bật cười.
Cười bản thân ngu muội.
Cười hắn bạc tình.
Cười cho số mệnh trêu ngươi.
Ta dùng cả một đời để giúp hắn bước lên ngai vàng.
Đổi lại chỉ là một câu tạ tội.
Và một dải lụa trắng ban c/h/ế//t.
Cuối cùng, ta s/i/ế/t c/h/ặ//t dải lụa trong tay.
Tự tay q//u/ấ/n lên c//ổ mình.
Khép lại một đời đầy m á/ u, nước mắt và o/á/n h/ậ/n.
NHÂN GIAN CÓ EM
Chưa có mô tả cho nhóm dịch này.
Danh Sách Chapter
Tổng 9 chươngTruyện Cùng Thể Loại & Liên Quan
TIẾNG LÒNG CHỐN THÂM CUNG
HOA VÔ ƯU
TIẾNG LÒNG CHỐN THÂM CUNG
THIÊN ĐỐ HỒNG NHAN
HOA VÔ ƯU
THIÊN ĐỐ HỒNG NHAN
TA Ở CỔ ĐẠI DỰA VÀO XEM THAI MÀ KHIẾN CẢ NHÀ PHÁT ĐIÊN
HOA VÔ ƯU
TA Ở CỔ ĐẠI DỰA VÀO XEM THAI MÀ KHIẾN CẢ NHÀ PHÁT ĐIÊN
TA LỠ TRÊU CHỌC TIỂU DÃ CHỦNG LÃNH CUNG
HOA VÔ ƯU
TA LỠ TRÊU CHỌC TIỂU DÃ CHỦNG LÃNH CUNG
NỮ TƯỚNG HỒI KINH THAY TỶ BÁO THÙ
Cố Nghiên Nhất
NỮ TƯỚNG HỒI KINH THAY TỶ BÁO THÙ
SAU KHI BẮT NẠT HOÀNG TỬ LÃNH CUNG, HẮN ĐĂNG CƠ RỒI
Thất Nguyệt Hải Ngạn
SAU KHI BẮT NẠT HOÀNG TỬ LÃNH CUNG, HẮN ĐĂNG CƠ RỒI
Bình Luận (0)
Cùng thảo luận & chia sẻ cảm nhận về câu chuyện
Bạn muốn để lại cảm nghĩ?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận và bình luận tác phẩm này.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!