Website có sử dụng link tiếp thị liên kết TIKTOK. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Dầu gội Nguyên Xuân
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Ta mắc một căn bệnh kỳ lạ.
Từ nhỏ đến lớn, chỉ có thể nói thật.
...
Trong thọ yến của Thái hậu, Hoàng thượng đột nhiên nổi hứng ban hôn.
Ngài mỉm cười nhìn ta:
"Khương cô nương, trong số các thanh niên tài tuấn hôm nay, nàng vừa ý ai?"
Cả đại điện lập tức yên tĩnh.
Vô số ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía ta.
Ta ngẩng đầu.
Bên trái là Tiêu Cảnh Hành — Tiêu thế tử nổi danh kinh thành, dung mạo tuyệt thế nhưng bệnh t ậ/t q/u/ấ//n t/h//â/n.
Bên phải là Lục Tri Dã — thống lĩnh Cẩm Y Vệ, nổi tiếng mặt lạnh như D i ê /m V/ư/ơ/n/g sống.
Ta vốn định đáp qua loa cho xong.
Nhưng cái miệng c h ế c tiệt này... lại không chịu nghe lời.
Ta thở dài một tiếng.
"Tiêu thế tử quả thực có dung mạo khuynh thành..."
"Chỉ là uống một chén trà cũng phải ho đến ba lần. Nếu gả vào Tiêu phủ, e rằng mỗi ngày ta đều phải canh bên lò thuốc."
Ta vừa d ứ t lời...
Tiêu Cảnh Hành khựng lại.
Nụ cười ôn hòa trên gương mặt trắng như ngọc cũng nhạt đi vài phần.
Ta muốn dừng lại.
Nhưng miệng vẫn tiếp tục.
"Lục thống lĩnh thì t h â n cường t h ể tr á n g..."
"Chỉ tiếc ánh mắt ngài nhìn người cứ như đang t r a kh ả /o p h/ạ//m nhân. Nếu đêm nào cũng ngủ cạnh ngài, chỉ sợ ta ngày nào cũng gặp á//c m ộ n g."
Choang!
Không biết là ai làm rơi chén rượu.
Cả đại điện lặng ngắt như tờ.
Cha ta run tay đến mức rượu trong chén đổ ướt nửa tay áo.
Tiêu Cảnh Hành thong thả đặt chén trà xuống, đôi mắt đen sâu thẳm không còn ý cười.
Lục Tri Dã thì đưa tay đặt lên ch u ô i đ a o bên hông, nhướng mày nhìn ta.
"Khương Vãn Huỳnh."
"Vừa rồi... nàng nói gì?"
Ta hoảng hốt.
Trong lòng gào thét.
Không phải! Ta không có ý đó!
Ta chỉ muốn nói hai người đều là rồng phượng trong nhân gian, ta không dám mơ tưởng trèo cao mà thôi!
Thế nhưng...
Lời vừa ra khỏi miệng lại biến thành:
"Ta nói..."
"Một người trông như bất cứ lúc nào cũng có thể p h /á//t t/a//ng..."
"Một người trông như
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Mẫu thân ta hoảng hốt từ chỗ ngồi lao vút tới, vội vã bịt chặt miệng ta lại. Ta ra sức giãy giụa một phen, miệng lại thốt ra:
"Mẫu thân, chiếc vòng ngọc trên tay người là lén lút lấy từ sính lễ đồ cưới của tỷ tỷ đấy."
Bàn tay mẫu thân lập tức cứng đờ. Hoàng thượng ngồi trên đài cao không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Ta đưa mắt nhìn tất thảy mọi người trong điện đang trân trân nhìn mình chằm chằm, cuối cùng cũng nhớ tới lão đạo sĩ bị ta đá lăn xuống rãnh nước vào tối hôm qua. Lão từng chỉ thẳng mặt ta mà mắng:
"Tiểu cô nương miệng lưỡi quá mức thiếu đòn, ngày mai cho ngươi dẫu là một câu dối trá cũng chẳng thể thốt ra."
Lúc ấy ta còn ngang ngược đáp trả lão một câu:
"Ông nên đi vá cho đủ răng rồi hẵng mở miệng nguyền rủa người khác."
Bây giờ thì ta thực sự hối hận rồi. Ta chỉ hận không thể quỳ rạp xuống đất, giả vờ ngất xỉu cho xong chuyện.
03
Hoàng thượng gõ nhẹ ngón tay lên miệng chén ngọc, cất lời:
"Nếu nhị tiểu thư Khương gia đã thẳng thắn bộc trực như vậy, trẫm sẽ hỏi thêm một câu. Nếu bắt buộc phải chọn giữa Tiêu Cảnh Hành và Lục Tri Dã, nàng sẽ chọn ai?"
Phụ thân ta dùng ánh mắt khẩn thiết cầu xin ta mau chóng ngậm miệng lại. Thật ra ta còn muốn ngậm chặt miệng hơn cả người. Nhưng đôi môi ta lại tự động mở ra:
"Chọn Tiêu Cảnh Hành. Chàng ấy mang bệnh trong người, chạy bộ không nổi. Nếu sau này ta có phạm lỗi, lúc trèo tường bỏ trốn, chàng ấy tuyệt đối không thể đuổi kịp ta."
Chiếc khăn lụa trong tay Tiêu Cảnh Hành thoắt cái đã bị chàng siết chặt đến nhăn nhúm. Lục Tri Dã đứng bên cạnh khẽ bật cười một tiếng. Ta vừa mới thở phào nhẹ nhõm, lại nghe chính miệng mình bổ sung thêm một câu:
"Lục Tri Dã thì thôi đi. Chân ngài ấy dài như vậy, bắt ta về chẳng khác nào túm cổ một con gà."
Nụ cười trên môi Lục Tri Dã lập tức tắt ngấm.
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!