Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Chuột công thái học không dây
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Sau phút chấn động, các nàng đều lo lắng nhìn về phía ta.
Sống mũi cay cay, ta suýt chút nữa đã thất thái mà bật khóc.
Không được, tuyệt đối không thể khóc!
Ta xoay người chạy thẳng về phía nhà bếp lớn, bưng lấy đĩa bánh hoa quế mà mình làm dư ra.
Trực tiếp mang đến giữa đám đông.
Mọi người đang bàn luận về thi từ ca phú.
Sự xuất hiện đột ngột của ta khiến bọn họ ngẩn người.
Cố Thanh Xuyên chậm chạp quay đầu lại, nhìn thấy ta mang trà bánh đến, sắc mặt lập tức trầm xuống.
"Bánh hoa quế, mời chư vị dùng thử."
Ta gượng cười, giả vờ như không nhìn thấy khuôn mặt xám xịt của Cố Thanh Xuyên.
Có người cười nói: "Thật trùng hợp, chúng ta đang khen món bánh này thơm ngọt vừa miệng, thì lại có người mang thêm một đĩa tới."
Cái gì cơ?
Ta ngẩn ra, cúi đầu nhìn xuống.
Đĩa bánh hoa quế đầu tiên mang lên, vậy mà đã bị ăn mất một nửa.
Ngẩng đầu lên, liền chạm phải ánh mắt trong trẻo ôn nhuận của Hứa Vân Tế.
Mang theo ý cười nhàn nhạt cùng sự hòa ái.
Trên tay chàng đang cầm một miếng bánh hoa quế đã bị cắn mất một nửa.
Bàn tay của chàng rất đẹp, trắng trẻo thon dài.
Bất luận là cầm sách hay cầm bánh, dường như đều rất thích hợp, vô cùng thuận mắt.
Trái tim ta không chịu thua kém mà đập rộn lên từng nhịp.
Ta vội vàng đặt đĩa bánh xuống rồi rời đi.
Mãi cho đến khi A Sở kể lại, ta mới biết được.
Ngay lúc ta vừa xoay người đi về phía nhà bếp, Hứa Vân Tế liền cầm bánh hoa quế lên ăn, đồng thời khen ngợi mùi vị rất ngon.
Cố Thanh Xuyên dường như đặc biệt nể mặt chàng.
Nghe vậy, hắn liền đổi giọng nói:
"Đi theo mẫu thân học hỏi đã lâu, cũng nên có chút tiến bộ rồi."
Thế là những người khác mới bắt đầu thưởng thức.
A Sở cười híp mắt nói:
"Vị công tử kia còn nói, chắc chắn là do muội thông tuệ, cho nên mới có thể học được tốt như vậy. Lệnh Thu, muội nói cho tỷ nghe xem, muội và vị công tử này có phải đã quen biết từ trước rồi không? Chàng ấy dường như có ý che chở cho muội đấy."
Trong lòng dâng lên một cỗ ngọt ngào nhàn nhạt.
Hảo cảm đối với Hứa Vân Tế lại tăng thêm vài phần.
Ta đỏ mặt đáp:
"Chàng ấy vốn dĩ là một người tốt, cho dù không quen biết, cũng sẽ không ở sau lưng nói xấu người khác."
Lời tuy nói như vậy.
Nhưng ta lại hy vọng sự thật đúng như lời A Sở nói.
Rằng Hứa Vân Tế là có ý che chở cho ta.
Ta thầm lắc đầu: Đang nghĩ ngợi lung tung cái gì thế này.
Chàng ấy chỉ mới gặp ta có một lần.
Cho đến tận khi khách khứa rời đi, ta đều ở trong viện của phu nhân.
Cùng hai vị cô nương kia hầu hạ phu nhân thêu hoa.
Mẫu thân của Cố Thanh Xuyên, cũng chính là Định Quốc Hầu phu nhân, dưới gối có ba người con trai.
Cố Thanh Xuyên là trưởng tử, còn lại là một cặp song sinh mười bốn tuổi.
Phu nhân không có nữ nhi, nên đặc biệt mong muốn có một mụn con gái.
Chỉ là lúc sinh hạ thai đôi đã làm tổn hại thân thể, không thể tiếp tục sinh nở.
Cho nên bà đặc biệt nhiệt tình trong việc làm mai mối cho các cô nương nhà họ hàng.
Nói đi cũng phải nói lại, A Sở và A Sương đều có chút quan hệ họ hàng với phu nhân.
Nhưng ta có thể bước chân vào Hầu phủ, là bởi vì tiểu di ruột của ta.
Dì ấy vốn là nha hoàn được phu nhân mua về.
Năm đó phu nhân mang thai lần hai, lên miếu trên núi cầu phúc, chẳng may gặp phải sơn tặc.
Tiểu di vì muốn cứu phu nhân, đã đơn thương độc mã dẫn dụ đám sơn tặc đuổi theo hướng khác, phu nhân mới may mắn thoát nạn.
Phu nhân cảm niệm ân cứu mạng, liền nhận tiểu di làm nghĩa muội, đồng thời trả lại khế ước bán thân cho dì ấy.
Phụ thân ta vốn là một tú tài nghèo.
Về sau nhận đ
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Tiểu di thì gả cho một hộ nông dân có chút điền sản, phu thê ân ân ái ái.
Ta dần dần khôn lớn, tiểu di thấy phụ mẫu ta đang sầu não vì chuyện hôn sự của ta, liền nói vài lời với phu nhân.
Phu nhân lập tức vỗ bàn quyết định, để ta vào Hầu phủ, bà sẽ đích thân giúp ta làm mai mối.
Bình tâm mà xét, phu nhân đối xử với ba vị biểu tiểu thư chúng ta đều bình đẳng như nhau.
Hoàn toàn xem như nữ nhi ruột thịt mà nuôi dưỡng.
Có đồ ăn ngon vật lạ gì, phu nhân đều sai người mang đến cho chúng ta đầu tiên.
Cho nên ta cũng rất vui vẻ, dù có việc hay không cũng đến hầu hạ trước mặt phu nhân.
Cả cái Hầu phủ này, ngoại trừ Cố Thanh Xuyên ra, những người khác đều rất tốt.
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền đến.
Cố Thanh Xuyên đến thỉnh an phu nhân, nhân tiện ở lại dùng bữa tối.
Phu nhân liền bảo ba cô nương chúng ta cùng ngồi ăn chung.
Lúc dùng bữa, phu nhân hỏi Cố Thanh Xuyên về hai vị công tử mà A Sở và A Sương vừa ý.
Cố Thanh Xuyên liền nói ra cái nhìn của bản thân về hai vị công tử kia.
Đều là người quang minh chính đại, tướng mạo đường hoàng.
Phu nhân mỉm cười: "Tốt lắm, các con cảm thấy thế nào?"
Lời này là hỏi A Sở và A Sương.
Hai vị cô nương thẹn thùng đến mức mặt đỏ bừng, nhẹ nhàng gật đầu.
Phu nhân chú ý tới ta, đột nhiên hỏi:
"Lệnh Thu, lần trước yến tiệc ở Công chúa phủ con không đi được. Vậy trong số những đồng môn của Thanh Xuyên hôm nay, con có ưng ý ai không?"
Vốn dĩ ta muốn lập tức nói ra cái tên Hứa Vân Tế.
Nhưng Cố Thanh Xuyên lại đang ngồi ngay bên cạnh.
Nếu như hắn biết được tình ý của ta dành cho Hứa Vân Tế, rồi cố tình nhúng tay vào, nói xấu ta thì phải làm sao?
Cho dù Hứa công tử không phải là người dễ dàng nghe lời phiến diện.
Ta cũng phải hành sự cẩn thận.
Thế là ta lắc đầu.
Phu nhân khẽ cười: "Không sao, đợi đến lúc yết bảng, sẽ có vô số người cho con tùy ý chọn lựa."
Ta lén lút liếc nhìn Cố Thanh Xuyên một cái.
Thần sắc hắn vẫn nhạt nhòa.
Chắc hẳn là không biết được những tính toán nhỏ nhặt trong lòng ta.
Lúc mọi người tản đi, quay trở về chỗ ở.
Cố Thanh Xuyên từ phía sau đuổi kịp ta.
Nhìn cái dáng vẻ mặt trầm như nước của hắn kìa.
Kẻ không biết chuyện, khéo lại tưởng người ở sau lưng nói xấu kẻ khác là ta đấy chứ.
"Biểu ca có gì dặn dò sao?"
"Hôm nay rõ ràng là hai vị biểu muội xem mắt, muội xuất hiện làm cái gì?"
Hắn nhíu mày: "Có biết quy củ hay không hả?"
Ta có lòng muốn mỉa mai hắn vài câu, nhưng nghĩ lại tên này chỉ ăn mềm không ăn cứng.
Đầu óc xoay chuyển, ta dùng ánh mắt vô tội nhìn hắn:
"Biểu ca hiểu lầm muội rồi. Muội là nghe biểu ca chê bánh hoa quế của muội làm không ngon. Lo lắng biểu ca ăn vào thật sự sẽ bị đau bụng, cho nên mới vội vàng chạy tới."
Cố Thanh Xuyên há hốc miệng.
Còn chưa kịp nói gì, khuôn mặt đã lập tức đỏ bừng.
"Muội... đều nghe thấy hết rồi sao? Hóa ra muội là vì ta mà đến, là ta đã trách lầm muội."
Chắc là do nói xấu sau lưng người khác bị vạch trần, giọng điệu của hắn trở nên lắp bắp.
Lại còn mang theo vài phần ngượng ngùng vặn vẹo.
Chắc chắn là ta điên rồi.
Một kẻ tự phụ như Cố Thanh Xuyên, làm sao có thể vì chuyện này mà cảm thấy ngượng ngùng cơ chứ.
Khóe môi hắn cực kỳ nhanh chóng nhếch lên một chút.
Sau đó khẽ ho một tiếng:
"Ngày mai có thi hội, hiện trường vô cùng hỗn loạn, muội chớ có rời xa ta quá."
"Vâng."
Vâng cái đầu hắn.
Đi cùng với hắn, thì làm sao ta có thể bắt chuyện với Hứa Vân Tế được chứ.
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!