Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Set 3 son bóng làm đầy môi Plumping Lip Glow Volumizer 5ml
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
"Anh... anh mà không về nhà thì em sẽ nhảy lầu!"
Trong hành lang khách sạn, Thiệu Thịnh An thẫn thờ nhìn chiếc điện thoại đã bị tắt máy, âm thanh đòi nhảy lầu của vợ dường như vẫn còn vang vọng bên tai.
Chuyện gì thế này? Rõ ràng tối hôm qua trước khi đi ngủ, vợ còn gọi video cho anh. Lúc đó cô vẫn còn cười nói vui vẻ, bảo rằng hôm nay phải đi mua đồ dùng đám cưới cùng bạn, lại còn dặn phải ngủ sớm thì hôm nay mới có tinh thần đi ngắm đồ.
Hai nơi chênh lệch múi giờ, nước A nơi anh đang công tác đã vào giờ làm việc. Vợ anh còn động viên anh cố gắng làm việc, sớm ngày ký được hợp đồng để còn về nhà. Thế nào mà mới có chín tiếng đồng hồ trôi qua, vợ ngủ một giấc dậy liền bắt anh về nhà, còn tuyên bố nếu không về cô sẽ nhảy lầu?
Không hiểu gì cả, Thiệu Thịnh An nghĩ nát óc cũng không ra lý do. Bây giờ làm thế nào để xin nghỉ phép về nhà đây? Anh và cấp trên cùng đến nước A công tác, ngày mai sẽ diễn ra cuộc họp quan trọng nhất.
Nếu cuộc họp diễn ra suôn sẻ thì đơn hàng này sẽ có thể tiến hành, anh sẽ nhận được khoản tiền thưởng ít nhất là 20.000 tệ. Có được khoản tiền này, vợ chồng anh sẽ gom đủ chi phí để thanh toán đợt đầu cho căn nhà trong khu chung cư mà họ đã nhắm trúng từ lâu.
Có nhà rồi, Thanh Thanh sẽ có thể yên tâm mang thai. Cô ấy thích trẻ con như thế, mỗi lần ngắm bọn trẻ con trong khu là ánh mắt lại lấp lánh.
Rừ... rừ... rừ...
Điện thoại rung lên. Anh vừa mở ra xem, sắc mặt lập tức biến đổi. Vừa mới cúp điện thoại chưa được mấy phút mà vợ anh đã gửi đến một đoạn video.
Góc quay cho thấy vợ anh đang đứng bên lan can, nhìn hun hút xuống dưới lầu. Ống kính chuyển từ dưới vực sâu lên đến khuôn mặt của vợ anh. Cô nhìn chằm chằm vào ống kính, đôi mắt sưng đỏ, giọng nói khàn đặc:
"Thiệu Thịnh An, nếu trong vòng 5 phút tới em không nhìn thấy ảnh anh đặt vé máy bay về nhà thì em sẽ nhảy xuống ngay lập tức. Em không muốn sống nữa, anh đừng nghĩ đến chuyện báo cảnh sát. Nếu em nhìn thấy xe cứu hộ, em sẽ nhảy ngay cho anh xem. Anh biết tính em từ trước đến nay không lừa người, em nói được là làm được."
Video kết thúc. Thiệu Thịnh An bủn rủn tay chân, phải cố dựa vào tường mới đứng vững được.
"Thiệu Thịnh An, anh bị sao thế? Không khỏe à?"
Người Cộng Sự đẩy cửa bước ra, lo lắng hỏi: "Sắc mặt anh trông khó coi quá, không sao chứ?"
Trong đầu Thiệu Thịnh An lúc này toàn là hình ảnh khuôn mặt quyết tuyệt của vợ mình. Anh tin nếu mình không làm theo lời cô, cô thật sự sẽ nhảy lầu. Anh đẩy người cộng sự ra, đi được hai bước liền ngã ngồi xuống đất, cũng chẳng buồn đứng dậy nữa.
Ngồi bệt xuống đất, anh bắt đầu đặt vé máy bay. Ngón tay của anh run rẩy đến mức gõ chữ cũng sai liên tục, anh phải hít sâu một hơi để nhập lại.
Nguyệt Thành. Nhà anh ở Hoa Thành, nhưng nước A không có đường bay thẳng đến đó, trước tiên phải bay đến Nguyệt Thành sau đó mới đổi sang phương tiện giao thông khác.
Chuyến bay gần nhất là vào 10 giờ tối giờ địa phương. Anh không ngần ngại đặt vé, thanh toán, chụp ảnh màn hình gửi cho vợ rồi gọi ngay cho cô.
"Thịnh An, sao anh lại mua vé máy bay? Công việc ở đây còn chưa xong mà?" Người cộng sự cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Thiệu Thịnh An không để ý tới cậu ấy, lo lắng chờ điện thoại kết nối. Đầu dây bên kia đang trong cuộc gọi khác. Gọi lại, vẫn đang trong cuộc gọi khác. Mãi đến khi gọi lần thứ ba, điện thoại mới kết nối được.
"Alo! Thanh Thanh, anh đã đặt xong vé máy bay rồi. Vé 10 giờ tối, tính theo giờ trong nước là 1 giờ trưa. Em đã thấy chưa?"
"Thấy rồi. Em phải nhìn thấy hình ảnh anh đang ngồi trên máy bay, nếu không em vẫn sẽ nhảy lầu. Cúp máy đây, em đang bận."
Thiệu Thịnh An chưa kịp hỏi gì thêm thì điện thoại đã ngắt kết nối, nhưng anh vẫn thở phào nhẹ nhõm một hơi. Anh không biết biến cố bất thình lình này rốt cục là chuyện gì, nhưng anh biết nguy cơ tạm thời đã được giải trừ. Kế tiếp, anh chỉ cần mau chóng chạy về nhà là được.
"Thịnh An, anh cũng tự tin thật đấy. Đây là chắc chắn ngày mai có thể ký hợp đồng, buổi tối sẽ về nhà đúng không? Ngay cả một đêm cũng không đợi được sao? Ha, có lòng tin là tốt. Nhìn anh tự tin như vậy tôi cũng không lo lắng nữa. Nhưng mà... có phải anh mua lộn thời gian rồi không? Sao lại là vé máy bay tối nay?"
"Trong nhà có việc gấp, phải về ngay.""Tài liệu là do chúng ta cùng nhau làm, ngày mai việc lên bục trình bày sẽ giao lại cho cậu. Thịnh An, anh đang làm cái gì vậy?"
"Nhà anh có việc gấp gì chứ? Còn việc gì quan trọng hơn đơn hàng này của chúng ta sao?"
"Nhà tôi có việc gấp thật, thật sự không còn cách nào khác. Xin lỗi."
Thiệu Thịnh An vỗ vai người cộng sự, áy náy xin lỗi thêm lần nữa. Người cộng sự vẻ mặt đau khổ:
"Đâu phải anh không biết tôi vừa lên sân khấu là bủn rủn tay chân đâu? Đừng đối xử với tôi như vậy mà. Chúng ta không phải là cộng sự tốt sao? Lên bục trình bày vẫn luôn là công việc của anh,
Sản phẩm tiếp thị liên kết tiktok. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Thiệu Thịnh An đành vào xin nghỉ với sếp. Sếp anh đương nhiên vô cùng tức giận. Vì mối làm ăn này, bọn họ đã phải bỏ ra biết bao nhiêu công sức, lại còn chuẩn bị rất nhiều cho cuộc họp ngày mai. Hôm nay đang là lúc trau chuốt lại những khâu cuối cùng, đảm bảo ngày mai "một kích là trúng".
Nhưng Thiệu Thịnh An nhất quyết muốn đi, ông cũng hết cách:
"Tiểu Thiệu, đây là một dự án rất quan trọng trong lý lịch sự nghiệp của cậu. Cậu đã theo nó từ đầu đến cuối rồi, cậu xác định cứ như vậy bỏ cuộc giữa chừng sao?"
Thiệu Thịnh An áy náy cúi đầu. Anh biết đi nước cờ này thì sự nghiệp của mình ở công ty đại khái là tiêu tùng rồi. Nhưng anh liều sống liều chết làm việc chẳng phải là vì gia đình sao? Vợ anh sắp nhảy lầu đến nơi rồi, anh còn tâm trí nào mà kiếm tiền nữa chứ?
Trở về phòng thu dọn hành lý xong, Thiệu Thịnh An lại tận dụng chút thời gian còn lại để bàn giao công việc với người cộng sự, hướng dẫn cậu ấy cách trình bày nội dung cuộc họp ngày mai.
"Nghe tôi nói năm lần rồi, cậu có thể làm được mà. Nếu đơn hàng này ký kết thành công thì sẽ được 200.000 tiền thưởng. Phần của tôi chắc chắn là mất rồi, có thể sếp sẽ tính gộp vào cho cậu. Nghĩ đến tiền đi, còn căng thẳng nữa không?"
Người cộng sự hít sâu một hơi:
"Nhắc đến tiền là tôi không căng thẳng nữa. Vì tiền, cho dù miệng ngậm thủy tinh tôi cũng sẽ hoàn thành bài thuyết trình."
Câu nói của người cộng sự chọc cho Thiệu Thịnh An phải bật cười:
"Cậu giúp tôi lần này, tôi vô cùng biết ơn. Đợi về nước, tôi sẽ mời cậu ăn cơm."
Sau đó anh bắt taxi đến sân bay. Trên đường đi thì trời đổ mưa, nước mưa đập vào cửa kính khiến cho thành phố phồn hoa nơi đất khách quê người này bị bao trùm trong một màn sương mờ ảo.
Khi đang chờ làm thủ tục ở sân bay, Thiệu Thịnh An gọi điện cho vợ:
"Anh đã đến sân bay rồi. Em vẫn ổn chứ? Vẫn khỏe chứ?"
"Sau khi lên máy bay nhớ gửi ảnh cho em. Em có việc phải đi đây."
Nghĩ ngợi một lát, anh mở danh bạ tìm số của Viên Hiểu Văn, bạn thân của vợ.
"Thanh Thanh không đi dạo phố với cậu à?"
"Ừ, cô ấy nói trong người không khỏe. Cậu nói xem, dạo gần đây có phải cô ấy tâm tình không được tốt lắm không? Hôm nay lúc nói chuyện với cậu, tâm trạng cô ấy thế nào?"
"Tâm tình vẫn tốt. Sao thế được? Vậy cậu đi dạo phố đi. Đợi cậu kết hôn, tôi và Thanh Thanh nhất định sẽ có mặt để chúc mừng."
Sau khi cúp điện thoại, Thiệu Thịnh An càng không nắm được chút manh mối nào. Tại sao vợ anh lại đột nhiên thay đổi cảm xúc thất thường như vậy chứ? Tất cả phải chờ anh về đến nhà mới có thể biết rõ được.
Tại quê nhà Hoa Thành, cách đó hơn 10.000 cây số, Kiều Thanh Thanh lại vừa nhận thêm một lô hàng chuyển phát nhanh nội thành.
"Thật ngại quá, bên ngoài trời mưa rồi. Nhưng trên bưu kiện có giấy chống dầu, sẽ không bị thấm nước đâu, quý khách hãy kiểm tra thử xem."
Nhân viên chuyển phát nhanh giao hàng tận nhà tháo mũ bảo hiểm xuống, lau nước mưa dính trên mặt. Kiều Thanh Thanh sửng sốt:
"Thì ra trời đã bắt đầu mưa rồi à?"
"Vâng, đúng vậy. Nhà cô đang sửa chữa sao? Thế thì thảo nào, âm thanh lớn quá nên không nghe thấy tiếng mưa."
Kiều Thanh Thanh kiểm tra bưu kiện một chút, xác định không có sai sót:
"Cảm ơn anh."
"Vâng, phiền cô cho năm sao và đánh giá tốt nhé."
"Được."
Cửa không đóng, cô đặt bưu kiện vào phòng bếp trước, sau đó đi vào phòng ngủ chính và phòng ngủ phụ. Cả hai phòng đều đang có thợ lắp đặt hệ thống sưởi, tiến độ cũng không tệ lắm.
"Các chú ơi, phiền các chú làm gấp cho cháu với ạ. Buổi trưa để cháu đặt cơm, các chú ăn xong thì nghỉ ngơi một lát rồi làm tiếp nhé. Cháu gửi thêm cho các chú mỗi người 200 tệ, các chú thấy thế nào?"
Chủ thầu mỉm cười nói:
"Được chứ. Sao lại không? Ai cũng muốn kiếm thêm chút đỉnh mà. Cô cứ yên tâm, với tiến độ này thì chiều mai là chúng tôi có thể hoàn thành rồi. Chúng tôi làm việc thì cô cứ tin tưởng, đảm bảo cẩn thận, kỹ lưỡng, đâu sẽ vào đấy cho cô."
Người chủ thầu ngừng một chút rồi nói tiếp:
"Buổi chiều, đồng nghiệp của tôi sẽ đến đo đạc để thi công lớp cách nhiệt trong nhà cho gia đình cô. Việc đó cũng đơn giản thôi, nhiều nhất là hai ngày là có thể làm xong."
Kiều Thanh Thanh gật đầu, sau đó cô trèo lên gác mái rồi đi thẳng lên sân thượng. Nơi này cũng đang có thợ tất bật lắp đặt máy phát điện năng lượng mặt trời.
"Chú ơi, trời mưa thế này có ảnh hưởng gì không ạ?"
"Không sao đâu, vẫn hoạt động tốt cháu nhé."
Sau khi đi kiểm tra hết một vòng, Kiều Thanh Thanh mới an tâm được phần nào. Nước mưa lạnh buốt xối lên đầu, làm cho trái tim đang nóng rực và đập không ngừng trong lồng ngực cô miễn cưỡng bình ổn lại đôi chút.
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!