Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Mặt nạ ngủ dưỡng ẩm và phục hồi da chuyên sâu belif Multi Vitamin Mask 75ml
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Cô vừa khóc vừa lấy tay đấm thùm thụp vào ngực chồng:
"Anh có phải ngốc hay không? Có phải là đồ ngốc không hả? Anh là đồ ngốc, đồ ngốc!"
Thiệu Thịnh An nắm lấy tay cô, cảm xúc trong lòng cũng bị sự đau khổ của Kiều Thanh Thanh làm cho rung động. Anh trầm giọng nói:
"Nếu những gì em nói là thật... Anh ở Nguyệt Thành, nhìn thấy cả thành phố chìm trong biển nước, biết tin cả nước đều đang hứng chịu thiên tai, mực nước ngày càng dâng cao, anh nhất định sẽ vô cùng lo lắng cho em. Em chỉ có một mình ở nhà, làm sao anh có thể yên tâm mà không quay về với em được?"
Kiều Thanh Thanh òa khóc nức nở. Chờ đến khi cô trút hết những cảm xúc dồn nén, đôi mắt sưng húp đã không thể mở ra được nữa.
"Ngủ đi, ngoan, ngủ đi em."
Thiệu Thịnh An nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống giường, kéo chăn đắp cẩn thận cho vợ.
Anh định đứng dậy rời đi thì phát hiện tay Kiều Thanh Thanh vẫn nắm chặt lấy vạt áo mình, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt đầy bất an. Anh đành ngồi xuống mép giường, lấy điện thoại di động ra nhắn tin cho người cộng sự.
Hai phút sau, người cộng sự gọi lại. Thấy màn hình sáng lên, anh lập tức bắt máy. Không đợi anh kịp mở lời, đầu dây bên kia đã tuôn ra một tràng oán giận như pháo nổ:
"Đàm phán hỏng bét rồi! Ông trời ạ, vị khách hàng 'thượng đế' của tôi, mọi thứ đã bàn bạc xong xuôi, chỉ còn thiếu mỗi bước ký hợp đồng nữa thôi. Kết quả nhận được một cuộc điện thoại xong là gã đó bỏ đi luôn. Bây giờ người đại diện tiếp nhận bên kia hoàn toàn mất liên lạc. Ông chủ đã nhờ các mối quan hệ để hỏi thăm, nghe nói người đại diện đó gặp chuyện không may, có khả năng sẽ bị sa thải. Thất bại rồi, vụ làm ăn này coi như đổ sông đổ bể. Tôi đang không tiện nghe điện thoại, có gì cậu nhắn tin cho tôi đi."
Thiệu Thịnh An nghe xong mà trong lòng chấn động dữ dội. Anh cúp điện thoại, soạn nhanh một tin nhắn gửi đi, rồi sững sờ nhìn chằm chằm vào màn hình, sau đó lại ngước nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trời đang mưa. Cơn mưa bên ngoài kia, liệu có thực sự là sự khởi đầu của thảm họa như lời vợ anh nói không?
Nếu là người khác nói với anh rằng mạt thế sắp đến, Thiệu Thịnh An chắc chắn sẽ chỉ mỉm cười lịch sự, nghe nửa câu cũng chẳng tin.
Nhưng người nói điều này lại là Thanh Thanh. Biểu hiện của cô ấy chân thật đến mức như thể cô đã thực sự sống qua cái thế giới khủng khiếp đó. Khi nhắc đến cái chết của anh, ánh mắt cô chất chứa nỗi thống khổ, đau đớn, sự hoài niệm và cả sự tê dại cùng lúc. Những cảm xúc phức tạp ấy đan xen vào nhau, không thể nào là giả tạo được.
Chợt nhớ tới điều gì đó, anh đưa tay sờ lên mặt giường dưới thân.
Chiếc giường này... cảm giác cũng không thích hợp.
Rốt cuộc nó từ đâu xuất hiện trong nhà vậy? Trong căn hộ này, không gian đủ để đặt chiếc giường lớn thế này chỉ có phòng ngủ chính và phòng ngủ thứ hai. Nhưng phòng ngủ thứ hai đang được thi công lắp đặt hệ thống sưởi ấm sàn nhà. Cho dù trong nhà có phòng thứ ba đi chăng nữa, Thanh Thanh cũng không có khả...Cho dù Thanh Thanh có khả năng đi chăng nữa, thì việc trong vòng năm phút ngắn ngủi có thể đem chiếc giường này ra ngoài mà vẫn còn nguyên vẹn, không chút tổn hao gì là điều không tưởng. Hơn nữa, đây chính là chiếc giường cưới bằng gỗ thật vô cùng nặng mà anh đã tự tay lựa chọn. Lúc ấy, để mang được nó vào phòng, những người thợ còn phải tháo rời ra rồi mới lắp đặt lại tại chỗ.
Nhìn khuôn mặt say ngủ của vợ, anh nhẹ nhàng đưa tay vuốt phẳng đôi lông mày vẫn còn đang nhíu chặt của cô trong giấc mộng, rồi lại cầm điện thoại lên một lần nữa.
Kỳ thật, hiện tại anh vẫn đang ở trong trạng thái bán tín bán nghi. "Tín" là bởi vì sự tín nhiệm tuyệt đối dành cho vợ mình. Còn "Nghi" là bởi một người đang sống ở thời bình yên ổn thật sự rất khó để trong khoảng thời gian ngắn tiếp nhận được thông tin rằng thế giới của mình sắp sửa đối mặt với mạt thế giáng xuống.
Nhưng điều đó hoàn toàn không ảnh hưởng đến cảm xúc và sự tận tâm của anh trong việc chăm sóc vợ.
Anh tính toán một chút, quyết định mua một chiếc thuyền xung phong, lại nhắn cho chủ tiệm thêm chút tiền "bôi trơn" để đảm bảo hàng tốt nhất, có thể di chuyển từ Hoa Thành đến thành phố A, hai người qua lại vẫn đủ dùng. Dù sao thì số tiền thưởng này cộng lại cũng chưa đủ tiền đặt cọc mua nhà ở khu trung tâm, vẫn còn thiếu hơn hai trăm ngàn tệ. Đã thiếu nhiều như vậy, thì tiêu thêm mấy vạn tệ mua đồ cho vợ vui cũng chẳng có gì to tát, sau này kiếm thêm bù vào là được.
Thiệu Thịnh An vốn không hiểu rõ về các loại thuyền xung phong, bèn lên mạng lướt xem suốt nửa tiếng đồng hồ, càng nhìn lại càng thấy thích, cuối cùng chọn trúng một loại ưng ý. Sau khi cùng chủ tiệm tán gẫu, hỏi han gần một tiếng đồng hồ, rốt cuộc anh cũng chốt đơn đặt hàng.
Anh quyết định chờ thuyền xung phong mua về, cuối tuần sau sẽ đưa vợ đi lướt sóng thư giãn bên bờ biển để giải tỏa tâm trạng.
Chờ đến khi Kiều Thanh Thanh đã ngủ say, Thiệu Thịnh An mới cẩn thận cởi áo khoác ngoài, đặt vào trong lòng vợ để cô cảm nhận được hơi ấm và mùi hương que
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Mở tủ lạnh ra, bên trong quả thực đã được lấp đầy bởi các loại trái cây và rau quả tươi ngon. Lại mở ngăn đông lạnh, các loại thịt đông lạnh được xếp chật cứng: gà, vịt, heo, dê, loại nào cũng có. Anh còn thấy cả một hộp bánh bao nhân tôm mà mình thích ăn nhất, bèn lấy ra một hộp để hấp.
Trong quá trình chờ đồ ăn chín, anh tranh thủ đi dạo một vòng quanh nhà để xem xét.
Cửa chống trộm mới đổi chất lượng không tệ. Tiểu khu bên này là khu chung cư cũ, không có ban quản lý tài sản chuyên nghiệp, người lạ nào cũng có thể ra vào tùy tiện, thật sự không an toàn. Nay lắp đến ba lớp cửa cũng tốt, cảm giác an toàn hơn trước rất nhiều.
Hệ thống sưởi sàn cũng rất ổn. Mùa đông ở Hoa Thành luôn có mấy ngày lạnh thấu xương, mẹ vợ năm nào về đây ăn Tết cũng than thở là quá lạnh, năm ngoái bà còn bị khí lạnh làm cho cảm mạo một trận.
Cửa sổ cũng đã được lắp đặt song sắt chống trộm, khoảng cách giữa các nan sắt rất hẹp. Anh ướm thử tay so sánh một chút, chỉ khoảng 2 cm. Rất tốt, rất tốt, cho dù sau này trong nhà có nuôi mèo hay nuôi chó cũng không sợ chúng chui lọt qua khe cửa sổ mà ngã ra ngoài. Trên khung cửa sổ chống trộm còn thiết kế sẵn cửa thoát hiểm, anh thử mở ra đóng vào một lần, hài lòng gật đầu, quả thực rất nên lắp cái này.
Đi dạo một vòng, chợt nhớ tới đống quần áo chưa giặt, Thiệu Thịnh An lại đi xử lý quần áo bẩn. Lúc ra ngoài ban công, anh phát hiện có thêm một bình nước lớn bằng thép không gỉ.
Phơi quần áo xong, linh tính mách bảo anh nên lên gác mái kiểm tra một chút. Gác xép trông vẫn chưa có gì thay đổi lớn. Thanh Thanh từng nói trên gác xép cũng phải lắp đặt hệ thống sưởi, xem ra thợ thuyền vẫn chưa thi công đến khu vực này.
Anh mở cửa bước ra, định lên sân thượng xem có chỗ nào bị đọng nước mưa hay không, kết quả đập vào mắt là hai bình nước khổng lồ nữa. Ngoài ra còn có một thiết bị lớn được phủ vải bạt chống mưa.
Anh xốc tấm vải lên, cẩn thận nghiên cứu một hồi rồi xác định đây là động cơ của hệ thống máy phát điện năng lượng mặt trời. Nhìn quy mô lớn nhỏ cỡ này, chắc chắn không dưới mười vạn tệ thì không thể lắp được.
Có máy phát điện mặt trời cũng tốt, sau đó hòa vào lưới điện sinh hoạt, số dư điện năng không dùng hết có thể bán lại cho nhà nước để kiếm tiền. Máy nước nóng trong nhà cũng có thể được thay thế bằng loại dùng năng lượng mặt trời, giúp tiết kiệm khí đốt tự nhiên.
Trong nhà đã thay đổi rất nhiều, lại còn có thêm rất nhiều đồ vật mới lạ. Thiệu Thịnh An vui vẻ tiếp nhận sự thật này. Anh nghĩ, chịu mua sắm đồ đạc là chuyện tốt, muốn mua đồ chứng tỏ cô ấy vẫn còn hy vọng và muốn sống tốt qua ngày. Chỉ cần chờ nỗi sợ hãi về cái gọi là "mạt thế" trong lòng vợ biến mất thì mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Anh xuống lầu, ăn hết đĩa sủi cảo tôm đã hấp chín, đánh răng rửa mặt sạch sẽ. Thiệu Thịnh An trèo lên giường, ôm lấy vợ rồi cũng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Nửa đêm, một cơn ác mộng làm Kiều Thanh Thanh bừng tỉnh. Nhưng ngay lập tức, cô phát hiện mình đang nằm gọn trong vòng tay vững chãi của chồng. Ngược lại với sự hoảng loạn của cô, đối phương trong vô thức lại siết nhẹ vòng tay, như muốn ép cô tiếp tục ngủ yên.
Ngày hôm sau, hai người bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa dồn dập.
Kiều Thanh Thanh đã ngủ một giấc thật ngon, tinh thần và thể lực đều được phục hồi đáng kể. Cô sờ soạng tìm điện thoại, vừa nhìn màn hình đã thấy 8 giờ 30 phút, bèn vội vàng lay chồng dậy rồi đi rửa mặt.
"Chắc là mấy anh kỹ sư tới đấy."
Thiệu Thịnh An hai mắt díp lại, vẫn chưa mở ra nổi, bộ dạng mê muội ngái ngủ lết vào nhà vệ sinh.
Nhân lúc đó, Kiều Thanh Thanh nhanh chóng thu chiếc giường lớn vào trong không gian.Cô nhanh chóng thay quần áo rồi mới ra mở cửa. Quả nhiên là mấy anh kỹ sư tới lắp đặt hệ thống sưởi ấm. Cô vừa mới mời người vào nhà thì thấy Kiều Tụng Chi cũng đang leo thang bộ lên đến nơi, trên tay bà còn ôm một cái hộp giữ nhiệt.
"Mẹ? Sao mẹ lại đến sớm như vậy?"
Kiều Thanh Thanh vội vàng chạy ra đỡ lấy đồ trên tay bà, áy náy nói: "Con xin lỗi mẹ, con ngủ quên mất. Hiếm khi chủ nhật không phải tăng ca nên con ngủ nướng thêm một chút."
"Mẹ cũng đã bảo là mẹ tự đi xe buýt tới được mà."
Kiều Tụng Chi vừa thở vừa nhìn vào trong nhà, thấy thợ thầy đi lại tấp nập thì nhíu mày: "Vừa rồi mẹ thấy thợ trang trí nội thất đi vào, trong nhà làm cái gì mà cần sửa sang vậy? Còn nữa, mấy cái cửa này của con là chuyện gì thế hả?"
Bà chỉ tay vào cánh cửa ra vào, giọng bắt đầu càm ràm: "Trong nhà loạn thế nào cũng không sao, nhưng cửa nẻo thì không thể để mặt tiền bẩn thỉu như vậy được. Đổi cửa chống trộm mới thì cũng phải xé cái lớp màng dán bảo vệ phía trên đi chứ, để nham nhở như vậy thật không dễ nhìn chút nào."
Ánh mắt bà Kiều dừng lại trên cánh cửa chống trộm dày cộp, rồi lại nhìn xuyên qua đó, thấy phía sau lớp cửa ấy vẫn còn một lớp cửa chống trộm nữa. Bà kinh ngạc thốt lên:
"Con làm cái trò gì đây? Lắp nhiều cửa như vậy để làm gì?"
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!