Hồ Yêu Truyện

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.

Serum tăng cường collagen, làm mờ dấu hiệu lão hóa, giúp da căng sáng Laneige Bouncy & Firm Serum 30ml

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

Năm ta cập kê, Tạ gia bỗng gặp đại họa.

Gia sản bị tịch thu, cả nhà l ư u đ à y. Trước lúc ly biệt, lão bộc trung thành liều c/h//ế/t đưa ta chạy trốn, rồi gửi gắm ta cho cháu trai mình ở một ngôi làng nhỏ nơi sơn dã.

Người ấy tên Dư Thập Cửu.

Hắn cao lớn vạm vỡ, quanh năm không lên núi săn thú thì cũng xuống đồng cày cấy. Vừa gặp mặt đã cau mày chê ta yếu ớt, mỏng manh đến mức gió thổi cũng có thể ngã.

Ban ngày, ta hất cằm mắng hắn:

"Đồ điền xá nô! Dù có c/h/ế//t đ/ó/i, ta cũng tuyệt đối không ăn một ngụm canh rau dại của ngươi!"

Đến tối...

Bụng đói cồn cào, ta chỉ dám trốn trong chăn, lén lau nước mắt.

Sáng hôm sau, hắn chẳng nói chẳng rằng cõng ta băng qua mười dặm đường núi, lên trấn mua một túi bánh hạt dẻ.

Vừa nhét bánh vào tay ta, hắn vừa gãi đầu cười ngượng:

"Tiền dành dụm để cưới vợ của ta đều mua hết túi bánh này rồi. Nàng ăn đi... ăn xong thì đừng khóc nữa."

Ta cắn một miếng bánh thơm ngọt, vẫn cứng miệng đáp:

"Chẳng qua chỉ là một túi bánh hạt dẻ thôi! Sau này ta nhất định trả lại cho ngươi!"

Hắn bật cười, cúi đầu nhìn ta.

"Trả?"

"Nàng lấy gì mà trả?"

...

Chương 1

"Không ăn ngô thì ăn canh rau dại. Ta vừa nấu xong, ăn rồi hãy ngủ."

Ta trùm kín chăn, mặc kệ hắn khuyên hết lời.

Canh rau dại?

Một bát nước xanh nhạt đến mức chẳng nhìn thấy nổi một hạt dầu, ngay cả một nhúm muối cũng tiếc không nỡ bỏ.

Ai mà nuốt nổi!

"Không ăn! Ngươi mang đi!"

Bị hắn làm phiền mãi, ta bực tức hất tay.

"Choang!"

Chiếc bát sứ rơi xuống đất, vỡ tan.

Ta giật mình, lén ló nửa khuôn mặt khỏi chăn.

Đập vào mắt là đôi mắt sắc như mắt báo của Dư Thập Cửu.

Dưới chân hắn, những mảnh sứ trắng vương vãi khắp nơi.

Ánh mắt ấy khiến ta run lên theo bản năng, nhưng vẫn cắn răng cứng miệng:

"Chẳng qua chỉ là một cái bát rách! Chờ huynh trưởng ta tìm được ta, nhất định sẽ đền cho ngươi!"

Hắn không nói thêm một lời.

Cũng chẳng ép ta uống canh nữa.

Chỉ lặng lẽ ngồi xuống nhặt từng mảnh sứ vỡ.

Ta núp trong chăn lén nhìn hắn.

Hình như... hắn thật sự giận rồi.

Hừ!

Một tên điền xá nô giận thì giận, chẳng lẽ bản tiểu thư còn phải đi dỗ dành hắn?

Nghĩ vậy, ta càng thấy ấm ức, kéo chăn trùm kín đầu rồi ngủ tiếp.

Chương 2

P

Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

hụ thân ta từng làm Kinh quan trong triều.

Chỉ vì dâng sớ vạch tội đương triều Nhiếp Chính Vương, cả Tạ gia lập tức gặp h/ọ/a d/i/ệ/t môn.

Gia sản bị tịch thu.

Phụ mẫu, huynh trưởng cùng toàn bộ gia nô đều bị phát phối đến biên cương làm khổ dịch.

Chỉ riêng ta...

Theo luật phải bị đưa vào Giáo Phường Ty.

May nhờ lão bộc trung thành liều c/h/ế//t c/ứ/u thoát, lặng lẽ đưa ta về quê cũ rồi giao phó cho cháu trai hắn là Dư Thập Cửu.

Hắn cao lớn như một bức tường.

Mới đầu xuân đã chỉ mặc một chiếc áo vải mỏng, cánh tay rắn chắc còn to hơn cả hai chân ta cộng lại.

Giọng nói vang như chuông đồng.

Ngày ngày hoặc lên núi săn thú, hoặc xuống ruộng cày cấy.

Thô lỗ.

Quá sức thô lỗ.

...

Đêm ấy, ta bị đói đến tỉnh giấc.

Bụng réo liên hồi.

Nhà Dư Thập Cửu nghèo đến mức không nỡ thắp một ngọn đèn dầu, trời vừa tối đã đi ngủ.

Ta mở mắt nhìn xà nhà mục nát loang lổ.

Không khí trong căn nhà gỗ cũ kỹ nồng mùi ẩm mốc.

Giấy dán cửa sổ rách tươm, từng cơn gió lạnh không ngừng luồn vào.

Bên tai còn văng vẳng tiếng hít thở đều đều của một người đàn ông xa lạ.

Mới vài ngày trước thôi...

Ta vẫn là thiên kim phủ Thượng thư, được phụ mẫu và huynh trưởng nâng niu trong lòng bàn tay.

Chiếc giường ta ngủ là giường Thiên Công, phải mất tròn một ngàn ngày mới hoàn thành.

Được chế tác từ gỗ nam, gỗ hồng và gỗ hoàng lê quý hiếm, chạm khắc trăm chim trăm thú tinh xảo.

Phần trong cùng là nơi ta nghỉ ngơi.

Bên ngoài có chỗ cho nha hoàn trực đêm.

Xa hơn nữa là bàn trang điểm.

Nói là một chiếc giường, chi bằng gọi là một gian phòng nhỏ.

Vốn định chờ ngày xuất giá sẽ mang theo làm của hồi môn, cùng phu quân đầu bạc răng long.

Ai ngờ...

Ngày lành đã định.

Hôn kỳ đã chọn.

Chỉ sau một đêm, tất cả đều tan thành mây khói.

Ngay cả chiếc giường ấy cũng bị sung công.

Nhìn căn nhà xiêu vẹo trước mắt, tấm chăn cũ sực mùi ẩm mốc trên người...

Nỗi tủi thân trong lòng cuối cùng cũng vỡ òa.

Ta cuộn mình trong chăn, nghẹn ngào khóc nức nở.

"Hu... hu..."

Tiếng ngáy ngoài gian đã dừng lại từ lúc nào.

Hắn...

Có lẽ đã tỉnh.

Nhưng ta chẳng buồn bận tâm.

Ta ngủ không yên.

Cớ gì một tên điền xá nô như hắn lại được ngủ ngon cơ chứ?

Chương Trước Chương Tiếp

Bình Luận Chapter (0)

Thảo luận về nội dung chương này

Bạn muốn bình luận chapter này?

Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.

Đăng Nhập Ngay
💬

Chưa có bình luận nào

Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!

Về Chúng Tôi

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, Hồ Yêu miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này.

Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ trực tiếp thông qua fanpage chính thức của chúng tôi.

Liên hệ bản quyền
© 2026 Hồ Yêu Truyện. All rights reserved. Website thiết kế bởi HG DIGITAL

Chương trình tài trợ liên kết TIKTOK. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng từ việc giới thiệu sản phẩm.

Dầu gội Nguyên Xuân

TIKTOK

Hồ yêu và đội ngũ editor xin chân thành cảm ơn!