Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Nước Giấm Uống Daesang Hương Lựu 900ml
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mắt Vương Gia lập tức trầm xuống, hắn quay sang nhìn ta một cái, môi mấp máy như muốn nói gì đó lại thôi.
Thực ra ta chẳng mấy để tâm. Mang ổn bà tới đây chẳng qua chỉ là để chặn miệng thiên hạ. Ta là đương gia chủ mẫu, cái công phu mặt mũi này, dù không muốn cũng phải làm cho đủ lễ nghĩa. Còn nàng ta có cần hay không, đó là lựa chọn của nàng ta, sống chết tự chịu.
Ta bình thản nói:
"Vương Gia, Trắc Phi đã lo lắng bản vương phi thừa cơ giở trò xấu, vậy thần thiếp xin phép không nán lại lâu, tránh làm kinh động đến nàng."
Nói xong, ta không thèm quay đầu, dứt khoát dẫn theo đám ổn bà và nô bộc rời đi. Đi chuyến này vốn dĩ chỉ vì thân phận Vương Phi, nàng ta thật sự nghĩ ta tình nguyện đứng đó nghe nàng ta gào khóc thảm thiết hay sao? Lần trước nghe tiếng nữ nhân sinh nở đau đớn, ta đã gặp ác mộng suốt cả một tháng trời.
Mãi cho đến trưa ngày hôm sau, hạ nhân mới đến báo tin.
"Bẩm Vương Phi, Ôn Trắc Phi khó sinh. Phủ y và bà đỡ đã dốc hết sức lực, nhưng cuối cùng vẫn không giữ được đứa trẻ."
Ta tùy ý gật đầu, lạnh nhạt đáp: "Đã biết."
Sau đó, ta phân phó quản gia chuẩn bị lễ vật theo đúng quy củ trong phủ, đưa sang một ít đồ bồi bổ để an ủi, coi như trọn vẹn nghĩa vụ.
Bà Vú ghé sát lại tai ta, hạ giọng thì thầm:
"Vương Phi, lão nô đã đích thân đi xem rồi, đứa trẻ không giữ được... là một bé trai."
"Ồ?"
Điều này thật sự nằm ngoài dự liệu của ta. Ánh mắt ta lập tức lạnh xuống, sắc bén ra lệnh:
"Đi tra Phủ Y. Xem thử có kẻ nào dám múa rìu qua mắt thợ, ra tay ngay dưới mí mắt ta hay không."
Chuyện Ôn Trắc Phi khó sinh, mất đi tiểu thế tử nhanh chóng truyền khắp kinh thành. Lúc trước Vương Gia rầm rộ đưa nàng ta về phủ, sủng ái lên tận trời, có không ít kẻ chờ xem ta bị hưu thê, nhưng ta vẫn vững vàng ngồi ở vị trí Vương Phi.
Nay đứa con trai đầu lòng của vương phủ không giữ được, lời đồn đoán càng thêm thêu dệt ác ý. Ai nấy đều chờ xem Vương Gia liệu có lấy cớ này mà hưu ta hay không. Dù sao thì "thiện đố" (ghen tuông) và "hại tử tự" (hại con cái) đều là những đại kỵ trong Thất Xuất chi điều.
Mẫu thân lo lắng cho ta, lấy cớ nhớ con gái, bảo Ca Ca đích thân tới đón ta về nhà mẹ đẻ ít hôm.
Vừa ngồi xuống, Mẫu thân đã vội vàng nắm lấy tay ta, vẻ mặt đầy âu lo, thấp giọng hỏi:
"Con gái, con nói thật cho nương biết, cái thai đó...""Có phải con đã
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Ta không hề giấu giếm, đem đầu đuôi câu chuyện kể rõ tường tận cho Mẫu thân nghe.
"Mẫu thân, người không cần lo lắng. Cho dù Vương Gia thật sự muốn mượn chuyện này để hưu thê, cũng cần phải có nhân chứng vật chứng."
Hắn không tìm được bằng chứng, tự nhiên cũng chẳng thể làm gì được ta.
Mẫu thân nhìn ta, thở dài một tiếng đầy phiền muộn:
"Nhưng con gả vào vương phủ đã gần ba năm rồi. Ba năm không có tin vui, Vương Gia hoàn toàn có thể lấy cớ 'vô tử' này mà hưu bỏ con."
"Con đương nhiên biết rõ. Cho nên suốt ba năm qua, con luôn chuẩn bị sẵn đường lui cho mình."
Ngày đầu tiên gả vào vương phủ, ta từng nghĩ dù phu thê không có tình cảm sâu nặng, chí ít cũng có thể tương kính như tân, sống những ngày tháng yên ổn. Nhưng ngay trong đêm tân hôn, một vị thiếp thất của Vương Gia đột nhiên chuyển dạ.
Nghe nói nàng ta từ nhỏ đã hầu hạ bên cạnh Vương Gia, tình cảm vốn không hề tầm thường. Hạ nhân vội vàng chạy tới bẩm báo:
"Xin Vương Gia qua xem thử."
Vương Gia khi ấy đã uống say, nằm trên giường ngủ li bì, bị đánh thức thì lộ rõ vẻ không kiên nhẫn:
"Nữ nhân nào sinh con mà chẳng như vậy? Chỉ có nàng ta là kiêu kỳ làm bộ làm tịch. Bổn vương cũng chẳng phải đại phu, đi thì có tác dụng gì? Ồn ào làm Bổn vương đau cả đầu."
Hắn phất tay, gắt gỏng:
"Ngươi đi bảo nàng ta nhỏ tiếng lại, nếu không thì dọn sang viện khác mà sinh."
Hạ nhân sợ đến mức vội vàng lui ra ngoài.
Vương Gia xoay người tiếp tục ngủ. Ta nằm bên cạnh, mở mắt trừng trừng nhìn màn giường tối om, nhớ lại những cuốn thoại bản tài tử giai nhân từng đọc, không nhịn được mà nhếch môi cười tự giễu.
Ta từng cho rằng bản thân nhìn người rất chuẩn, chọn được một phu quân chí ít cũng xem như dễ chung sống, không ngờ lại là hạng người bạc tình bạc nghĩa như vậy.
Viện bên cạnh suốt đêm vang lên tiếng khóc lóc thảm thiết, tiếng la hét đau đớn như bị xé xác dày vò không dứt. Ta nằm trên giường nghe rõ mồn một từng tiếng, chỉ cảm thấy da đầu tê dại, tim gan lạnh buốt.
Nàng thông phòng đó khó sinh, cuối cùng một x/á/c hai m/ạng.
Nghe nói chủ viện vẫn còn thắp đèn sáng trưng, bà đỡ run rẩy bước tới bẩm báo. Ta nhìn bà ta, toàn thân dính đầy máu tanh chưa kịp rửa sạch, ngay khoảnh khắc ấy, trong lòng ta đã hạ một quyết định tàn nhẫn: Tuyệt đối không được mang thai.
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!