Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
MẶT NẠ MẮT MULTI (60 miếng)
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Phụ thân ta vì sửa cầu cho dân làng mà chẳng may sảy chân chếc đuối. Sau khi người mất, Kế mẫu đối xử với huynh muội ta vô cùng hà khắc. Người ngoài nhìn vào, ai cũng bảo bà ấy tâm địa độc ác, chẳng thương xót gì con chồng. Mãi đến sau này, khi Huynh trưởng đỗ đạt làm quan lớn, Hoàng thượng ban sắc phong cho bà làm Mệnh phụ phu nhân, hưởng vinh hoa phú quý tột bậc, thế nhân mới bàng hoàng vỡ lẽ: Hóa ra bà ấy chính là người "khẩu xà tâm phật", miệng lưỡi tuy sắc bén như dao nhưng tấm lòng lại mềm như đậu phụ. … Khi Phụ thân ta vừa qua đời, ta và Huynh trưởng thậm chí chẳng dám ăn no. Bởi lẽ mỗi lần ra ngoài, đám thím, bá trong làng cứ hễ gặp là lại dọa dẫm, nhắc nhở chúng ta phải biết nghe lời Kế mẫu. Họ bảo nếu không ngoan, bà ấy sẽ bán chúng ta đi, hoặc bỏ mặc chúng ta chếc đói mà đi tái giá. Lúc ấy, những đứa trẻ côi cút này biết nương tựa vào đâu? Năm ấy, Huynh trưởng Chu Bá Đình mười tuổi, ta lên tám, còn Bảo Sơn - con ruột của Kế mẫu - vừa tròn sáu tuổi. Bữa cơm hôm ấy, ta mới và được nửa bát đã vội buông đũa, rụt rè nhìn Kế mẫu khẽ nói: "Nương, con no rồi, con lên núi kiếm củi đây." Huynh trưởng cũng lập tức đặt bát xuống: "Con ra đồng làm cỏ." Chỉ có đệ đệ Bảo Sơn là vẫn vô tư gặm chiếc bánh bột mì đen nhẻm. Thấy đệ đệ ăn ngon lành, ta lo sốt vó, sợ nó ăn nhiều quá hết sạch cái ăn trong nhà thì Kế mẫu sẽ bán huynh muội ta đi, hoặc bỏ chúng ta mà đi lấy chồng khác mất. Nếu cơ sự ấy xảy ra, ba đứa trẻ chúng ta chỉ còn nước dắt díu nhau đi làm ăn mày mà thôi. Thôi thì, ta đành nhịn đói ăn ít đi một chút để tiết kiệm lương thực cho cả nhà. Kế mẫu sững người một thoáng, đôi mắt sắc lẹm lướt qua ba anh em. Bà quát lớn: "Mấy đứa bay muốn chếc đói hả? Đang yên đang lành lại giở chứng lãng phí lương thực. Da ngứa rồi đúng không? Muốn ăn đòn phải không?" Vừa mắng, bà vừa thô bạo giật lấy bát của ta và Huynh trưởng, xới thêm cơm độn từ trong thùng gỗ vào. Ta lén nhìn, thấy bà cào đáy thùng sột soạt mấy lần mà chẳng ra được bao nhiêu hạt cơm. Nhà họ Chu vốn ít ruộng đất, chỉ trông vào mùa vụ thì không đủ nuôi miệng ăn. Ngày trước khi Phụ thân còn sống, ông là thợ cả trong làng, ai dựng nhà đào giếng ông đều xắn tay giúp đỡ, người ta trả công bằng lương thực. Những lúc nông nhàn, Phụ thân lại vác cung lên núi, da và thịt thú săn được đem đổi lấy tiền. Có khi may mắn săn được thú lớn, cả nhà lại được một bữa cải thiện tươm tất. Khi Phụ thân còn tại thế, nhà ta từng thuộc hàng khá giả nhất nhì trong thôn. Kế mẫu khi ấy dịu dàng, tháo vát lắm, quần áo của mấy anh em lúc nào cũng thơm tho sạch sẽ. Huynh trưởng còn được phụ thân cho theo học ở trường tư. Nào ngờ tai họa ập xuống, Phụ thân đột ngột qua đời. Tiền lo ma chay, áo quan, mời đạo sĩ làm lễ đã ngốn sạch sành sanh vốn liếng. Lại thêm học phí kỳ mùa thu của Huynh trưởng đã đóng trước một khoản, khiến gia cảnh vốn đã sa sút nay càng thêm túng quẫn. Ta len lén nhìn Kế mẫu một cái, rồi cúi gằm mặt và cơm. Kế mẫu gắp một gắp rau dại bỏ vào bát ta. Mớ rau ấy là do ta dẫn Bảo Sơn đi hái về, chỉ mong bà thấy ta còn có ích mà đừng bán ta đi. Đột nhiên, Huynh trưởng lên tiếng, giọng trầm xuống: "Con không muốn đến trường nữa." Nghe câu ấy, lòng ta chùng xuống nặng trĩu. Sinh thời, tâm nguyện lớn nhất của Phụ thân là mong Huynh trưởng dùi mài kinh sử, đỗ đạt làm quan chứ không phải chân lấm tay bùn cả đời như ông. Nhưng giờ cột trụ gia đình đã gãy, cái ăn còn chẳng đủ, lấy đâu tiền nộp cho thầy đồ? Nước mắt ta lã chã rơi vào bát cơm độn. "Ngươi dám bỏ học thử xem? Bà đây đánh gãy chân chó của ngươi!" Kế mẫu nghiến răng ken két, rít lên từng chữ. Từ ngày Phụ thân mất, tâm tính Kế mẫu thay đổi hẳn. Trước kia bà nhu mì là thế, giờ còn hung dữ đáng sợ hơn cả lúc Phụ thân nóng giận. Bà lại bắt đầu chửi rủa, mắng huynh muội ta là lũ độc ác, là gánh nặng nợ đời. Chúng ta chẳng dám ho he nửa lời, chỉ biết cắm cúi lùa cơm thật nhanh vào miệng. Ăn xong, ta đeo chiếc gùi tre lên núi sau nhà kiếm củi. Vừa ra đến ngõ thì gặp Hoàng Thẩm. Bà ấy dúi cho ta mấy củ lạc, tặc lưỡi hỏi: "Mẹ ngươi lại chửi mắng các ngươi đấy phỏng?" Ta khẽ gật đầu. Hoàng Thẩm hừ lạnh một tiếng, lầm bầm: "Đúng là mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời mẹ ghẻ mà thương con chồng." Rồi bà ghé sát tai ta thì thầm: "Nhị Nữu à, đừng có dại mà cãi lại nương ngươi. Bà ta có chửi thì cứ để ngoài tai thôi." Những lời chê bai Kế mẫu cay nghiệt, ta đã nghe đến chai cả tai. Từ lúc bà mối đánh tiếng với Cha, cho đến ngày bà ấy bước chân về làm dâu nhà họ Chu, cả làng này đều nín thở chờ xem màn kịch mẹ ghẻ ngược đãi con chồng. Thế nhưng lạ thay, khi Phụ thân còn sống, Kế mẫu lại chăm sóc chúng ta vô cùng chu đáo. Các cụ cao niên trong làng bảo, đó là vì Phụ thân ta cộc tính, bà ấy sợ bị đòn nên mới phải nhịn nhục. Giờ Phụ thân mất rồi, cái "uy" đè nén bà ấy không còn nữa, nên ngày nào bà cũng trút giận lên đầu chúng ta, tiếng chửi bới vang vọng khắp xóm làng.Thấy họ quả quyết như vậy, ánh mắt của mọi người nhìn ta và huynh trưởng đều tràn ngập vẻ thương hại, tựa như chúng ta là những kẻ đáng thương nhất thế gian. Ta cẩn trọng cất mấy củ lạc vào chiếc túi vải nhỏ đeo trước ngực, rồi cúi đầu tiếp tục đi lên núi. Mùa thu hiu hắt, lá cây rụng đầy, những chiếc lá kim của rừng thông rơi phủ kín mặt đất, đã khô vàng, rất thích hợp để mang về làm mồi
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!