Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Bigsize - Nước tẩy trang bí đao Cocoon tẩy sạch makeup & giảm dầu 500ml
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Trước sự quyết liệt ấy, chuyện phân lại đất đành tạm thời gác lại. Nửa tháng sau đó, huynh trưởng về nhà ngày càng muộn. Trước đây tan học xong, huynh ấy còn tranh thủ về phụ giúp việc nhà, nhưng giờ thường phải đến khi trời tối mịt mới thấy bóng dáng. Hôm ấy, vừa bước qua ngạch cửa, huynh ấy đã thấy Kế Mẫu ngồi nghiêm nghị trên ghế, tay lăm lăm một cây roi tre. "Sao giờ này mới về?" Huynh trưởng thoáng chút bối rối, ánh mắt lảng tránh: "Con bị thầy giữ lại giảng thêm bài." Kế Mẫu nhìn chằm chằm vào huynh ấy, không khí giữa hai người căng thẳng như có dòng nước ngầm đang cuộn chảy dữ dội. Kế Mẫu im lặng, không nói thêm lời nào. Đêm đến, ta rụt rè nói với huynh trưởng: "Ca ca, hôm nay muội và nương nghe Hoàng Thẩm nói huynh giao du với đám lưu manh trên trấn. Người ta bảo ca học hư rồi, ca đừng chơi với bọn họ nữa nhé." Đám du thủ du thực trên trấn toàn những kẻ thất học, lêu lổng, ai cũng chán ghét vì bọn chúng chỉ biết cờ bạc, trộm cắp gà chó, làm ô nhục gia phong. Khi Hoàng Thẩm kể chuyện này, giọng bà vừa có chút khinh miệt, hả hê, lại vừa pha lẫn sự kiêng dè. Bởi lẽ, nếu bị đám lưu manh đó để mắt tới thì chẳng thể yên thân. Bọn chúng là loại "chân đất không sợ đi giày", lại cậy đông hiếp yếu, gia đình thường dân động tay chân thì sao lại được. Huynh trưởng xoay lưng về phía ta, im lặng không đáp, sự trầm mặc ấy khiến lòng ta dấy lên nỗi lo âu thấp thỏm. Hôm sau, cơm trưa chưa xong, ta định dắt đệ đệ Chu Bảo Sơn đi cắt cỏ cho con bò vàng thì Kế Mẫu bỗng bảo: "Lát nữa chúng ta cùng lên trấn đón huynh trưởng con tan học." Ta nghe vậy thì khấp khởi mừng thầm vì được dịp lên trấn chơi, tay liềm cắt cỏ cũng nhanh thoăn thoắt. Nhưng nghĩ đến chuyện huynh trưởng hư hỏng, lại trộm nghĩ Kế Mẫu đời nào rảnh rỗi mà đi đón huynh ấy vì tình thương, ta lại thấy lo lắng vô cùng. Về đến nhà, Kế Mẫu lấy bộ quần áo mới may dịp Tết của ta ra, rồi thay cả đồ mới cho đệ đệ, sau đó dẫn hai chị em lên đường. Kế Mẫu cõng Bảo Sơn trên lưng, ta lầm lũi đi theo sau. Dạo này Kế Mẫu đen đi nhiều, đôi bàn tay cũng trở nên thô ráp sần sùi hơn hẳn. Đến tư thục, học trò đã về hết, nhưng chẳng thấy bóng dáng huynh trưởng đâu. Thầy đồ bước ra, nhìn thấy ba mẹ con liền lắc đầu thở dài: "Trong đám học trò, Chu Bá Đình là đứa thông minh nhất, vốn dĩ là hạt giống tốt, vậy mà dạo này nó thường xuyên trốn học chẳng chịu đến trường." Sắc mặt Kế Mẫu tối sầm lại. Có người mách rằng huynh trưởng đang làm tiểu nhị trong một sòng bạc, chuyên bưng trà rót nước hầu hạ người ta. Khi chúng ta tìm đến sòng bạc, huynh trưởng đang đứng cùng vài gã trông rất bặm trợn ở cửa, dáng vẻ như đang canh gác. Kế Mẫu trao đệ đệ cho ta bế, rồi xắn tay áo hùng hổ xông tới. Huynh trưởng vừa nhác thấy bóng Kế Mẫu thì hoảng hốt thất thần. Kế Mẫu tóm chặt lấy tai huynh ấy, quát lớn: "Nương thắt lưng buộc bụng nuôi ngươi ăn học, ngươi lại đi đàn đúm với đám người không ra gì này sao? Ngươi có xứng đáng với công lao của nương không? Có xứng với vong linh phụ thân ngươi không?" Người đi đường thấy ồn ào đều dừng lại xem náo nhiệt. Mặt huynh trưởng đỏ bừng, vừa thẹn vừa giận, gân cổ cãi lại: "Con không thích học! Con không muốn học nữa! Con muốn kiếm tiền!" Huynh trưởng vùng vẫy kịch liệt, cố thoát khỏi sự khống chế của Kế Mẫu. Ta nhìn thấy Kế Mẫu bị sức vóc của huynh ấy giằng co đến mức lảo đảo, trong lòng sợ hãi tột độ. Ta sợ rằng Kế Mẫu sẽ không đánh lại được huynh trưởng, nếu vậy thì sau này sẽ chẳng còn ai quản thúc được huynh ấy nữa. Kế Mẫu bỗng quay sang ta quát: "Nhị Nữu! Đi tìm cho nương cái roi! Cửa hàng bán đòn gánh bên cạnh có roi tre!" Cầm cây roi trên tay mang tới, ta thoáng chút do dự. Ta vậy mà lại đang tiếp tay cho Kế Mẫu để bà đánh anh ruột mình. Đám đông xung quanh xì xào chỉ trỏ: "Ôi dào, phụ thân nó chếc rồi, giờ dì ghẻ đánh con chồng có khi đánh chếc cũng nên. Đúng là mấy đời bánh đúc có xương..." Kế Mẫu trừng mắt nhìn ta: "Đưa đây!" Ta run rẩy trao cây roi vào tay bà. Kế Mẫu vung tay đánh rất nhanh, rất chuẩn, roi quất vùn vụt, vừa đánh huynh trưởng vừa mắng xối xả: "Cho ngươi học thói hư tật xấu này! Cho ngươi lêu lổng này! Ngươi còn dám nữa không? Còn dám không hả?" Bà đánh dữ dội đến mức những kẻ đứng xem náo nhiệt cũng sợ hãi tản đi hết. Huynh trưởng bắt đầu gào khóc thảm thiết, nhưng tay roi của Kế Mẫu vẫn không hề nương nhẹ. Ta và đệ đệ đều òa khóc, van xin Kế Mẫu dừng tay: "Nương ơi, đừng đánh ca ca nữa! Hu hu hu... xin nương đừng đánh nữa!" Nhưng Kế Mẫu bỏ ngoài tai tất cả, vẫn tiếp tục vung roi.Ta lao tới ôm chặt lấy huynh trưởng, dùng tấm lưng nhỏ bé của mình chắn trước mặt huynh ấy. Cây roi tre quất xuống người ta, đau điếng, đau
Sản phẩm tiếp thị liên kết tiktok. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!