Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Phấn Phủ Đa Sắc Kiềm Dầu Canmake Marshmallow Finish Powder Abloom – Làn Da Rạng Rỡ, Tự Nhiên
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Mãi cho đến một hôm, con Bò Vàng bỗng dưng dở chứng không nghe lời ta, cứ thế lầm lũi đi thẳng lên núi. Ta tức giận mắng nó, vì trời độ này ngày càng lạnh giá, ta chẳng muốn leo lên núi chịu rét chút nào. Nhưng nó vẫn cứ đi, ta đành dắt tay đệ đệ hối hả đuổi theo sau. Chúng ta đi một đoạn đường rừng khá xa, nó bỗng dừng lại trước cửa một cái hang đá khuất gió. Nó cúi đầu xuống, khịt khịt mũi ra hiệu cho ta nhìn vào bên trong. Ta tò mò ngó vào, trời đất ơi! Trong hang vậy mà có một con lợn rừng đã chếc cứng, to lớn vô cùng! Phát tài rồi! Lần này phát tài to rồi! Ta kích động đến mức mặt đỏ bừng, tim đập thình thịch. Con lợn rừng này dù không mang đi bán lấy tiền, chỉ cần giữ lại xẻ thịt thôi, cả nhà ta cũng đủ lương thực để ăn no suốt cả mùa đông lạnh giá này. Nghĩ đến hương vị béo ngậy của thịt lợn, ta không kìm được mà nuốt nước miếng ừng ực. Ta quay sang, khẽ lay tay đệ đệ hỏi: "Bảo Sơn à, đệ có muốn ăn thịt không?" "Muốn ạ!" Đệ đệ đáp giòn tan, đôi mắt sáng rực lên, bàn tay nhỏ bé còn tủi thân xoa xoa cái bụng xẹp lép: "Nhị tỷ, đệ đói quá...""Về đến nhà rồi, chúng ta sẽ không phải chịu đói nữa." Ta ôm chầm lấy cổ Bò Vàng, hôn chụt một cái thật mạnh lên lớp lông thô ráp của nó. Bò Vàng ơi là Bò Vàng, ông đúng là ngưu tinh hạ phàm, là thần tài của gia đình ta mà! Không biết có phải do ta hoa mắt hay không, nhưng dường như ta thấy ánh mắt của con bò già hơi cong lên, ánh lên nét cười hiền từ. Thế nhưng, niềm vui sướng ngắn ngủi vừa qua đi, nỗi lo âu lại ập tới như thủy triều. Làm cách nào để mang con dã trư khổng lồ này về nhà đây? Đó quả thực là một vấn đề nan giải. Ở chốn rừng núi hoang vu này, ta không thể hét lớn, cũng chẳng dám gọi người đến giúp. Nếu để dân làng nghe thấy, e rằng miếng thịt đến miệng còn bị kẻ khác cướp mất. Trời dần ngả về chiều, bóng tối bắt đầu lan tràn khắp khu rừng. Thỉnh thoảng, tiếng chim đêm kêu lên thê lương, vọng lại giữa không gian tĩnh mịch nghe đến rợn người, cái lạnh cũng theo đó mà thấm vào da thịt. Ta quan sát kỹ lưỡng xung quanh một lượt, cái hang này vốn không phải bẫy rập do thợ săn đặt, mà là một cái hố tự nhiên. Con lợn rừng này có lẽ xui xẻo rơi xuống, không leo lên được nên bị chếc đói. Nhìn xác nó, chắc cũng mới chếc cách đây vài ngày thôi. Nếu bây giờ ta chạy về gọi Kế Mẫu, lỡ như lúc bà chưa tới, con mồi béo bở này đã bị người khác phát hiện và kéo đi mất thì sao? Đấu tranh tư tưởng một hồi lâu, cuối cùng ta cũng hạ quyết tâm. Ta quay sang nhìn Bò Vàng, vỗ vỗ lên đầu nó, trịnh trọng nói: "Bò Vàng à, cả nhà ta có được ăn thịt hay không, tất cả đều trông cậy vào ông canh chừng đấy." Dứt lời, ta tháo sợi dây thừng trên gùi xuống, buộc chặt một đầu vào thân cây cổ thụ gần đó, đeo gùi và dắt liềm bên hông, cẩn thận bám dây trèo xuống đáy hang. Đệ đệ Bảo Sơn nằm rạp trên miệng hang, đôi mắt to tròn đầy vẻ lo lắng nhìn chằm chằm theo ta. Ta ngẩng đầu lên dặn dò: "Đệ đệ ngoan, đừng có lúc lắc động đậy nhé, ngã xuống đây là đau mông lắm đấy." Bảo Sơn vội vàng đưa tay ôm lấy mông mình, mắt chớp chớp liên hồi, gật đầu lia lịa ra chiều đã hiểu. Cũng may là mỗi lần lên núi, ta đều có thói quen mang theo liềm trong gùi. Ta chọn những phần thịt mềm nhất, ngon nhất ở bụng con lợn, dùng liềm xẻ ra rồi bỏ vào gùi. Những chỗ nhiều xương xẩu, ta đành bấm bụng bỏ qua. Ta hì hục làm việc suốt cả buổi, mãi đến khi trời tối đen như mực, cái gùi nhỏ trên lưng mới đầy được hơn một nửa. Nặng quá rồi, sức ta có hạn, không dám tham lam thêm nữa. Ta đeo gùi thịt nặng trĩu lên lưng, nghiến răng dùng hết sức bình sinh bám chặt vào dây leo, chật vật trèo lên miệng hang. Vừa lên tới nơi, ta vội vàng dắt tay đệ đệ và kéo dây cương Bò Vàng, lảo đảo chạy một mạch về hướng nhà. Vì đi quá xa, đường rừng lại tối tăm hiểm trở, đệ đệ vấp ngã mấy lần. Nhưng thằng bé hiểu chuyện vô cùng, tuyệt nhiên không khóc một tiếng, chỉ lồm cồm bò dậy rồi nắm chặt lấy tay ta. Dưới ánh trăng mờ ảo xuyên qua kẽ lá, khuôn mặt nhỏ nhắn của nó lộ ra vẻ nghiêm túc đến lạ thường. Khi vừa xuống đến chân núi, ta bỗng nghe thấy tiếng gọi thất thanh của Kế Mẫu vọng lại từ xa: "Nhị Nữu! Tam Hoa! Bảo Sơn!" Đại ca Chu Bá Đình cũng đang hốt hoảng gọi tên chúng ta. Nghe thấy tiếng người thân, ta mừng rỡ hét lớn đáp lại: "Nương! Ca ca! Chúng con ở đây! Con mệt quá rồi!" Trên lưng ta lúc này đang cõng ít nhất ba mươi cân thịt, đôi chân ta run rẩy, thực sự cần người đến giúp đỡ. Thế nhưng, ai mà ngờ được, ta vừa mới bước thấp bước cao đến gần, cây roi
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!