Hồ Yêu Truyện

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.

Nước Giấm Uống Daesang Hương Lựu 900ml

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

Ở phía bên kia, Sở Ngọc Thần thấy đại thế đã mất, liền nhăm nhe muốn lẻn trốn đi. Gã vừa mới bò được hai trượng, đã bị ta bước tới giẫm mạnh một cước lên lưng.

"Huy Nghi! Tha cho ta! Ta biết lỗi rồi! Cầu xin muội hãy tha cho ta đi!"

Ta cười khẩy một tiếng, thẳng tay phế bỏ toàn bộ tu vi của gã. "Tha cho ngươi ư? Lúc ngươi hất đổ bát mì thịt dê của ta, sao ngươi không nghĩ đến chuyện buông tha cho ta?"

Đến lúc này đám đệ tử của Tiên minh mới ào ào xông lên. Trải qua trận chiến này, lớp vỏ bọc ngụy trang của ta triệt để bay màu. Ta chính thức trở thành một huyền thoại trong tu chân giới của cả tam giới. Chẳng còn ai dám gọi ta là đệ nhất nhược kiều nương của trấn Song Phụng nữa. Bọn họ đều nhất tề đổi giọng gọi ta là Thẩm quyền vương, Thẩm tiên tôn. Ngay cả ông chủ tiệm mì cũng tự giác biết đường thêm cho ta gấp đôi ruốc thịt.

Chương 31:

Năm mười chín tuổi, sóng gió ở trấn Song Phụng Tiên hoàn toàn lắng xuống. Ta và Tạ Lan Phanh quyết định rời khỏi nơi mà bọn ta đã ngụy trang ròng rã suốt mười mấy năm trời. Hai chúng ta bắt đầu những tháng ngày du sơn ngoạn thủy, xông pha tam giới.

Trong năm đó, ta và chàng đã đi dạo khắp cõi cửu thiên tứ hải. Ta vẫn còn nhớ như in cái ngày mây cuộn sóng trào ấy, ta đang cưỡi trên lưng tiên hạc. "Không ngờ tam giới lại thú vị đến thế, vui hơn cái trò ngày ngày giả vờ yếu đuối ở trấn Song Phụng Tiên nhiều."

Quanh người Tạ Lan Phanh phủ một tầng ánh sáng ấm áp nhạt màu, chàng tinh tế giúp ta cản đi phần lớn khí lạnh. "Nàng muốn đi đâu, ta sẽ bồi nàng đi đến đó. Cửu thiên tứ hải, đều sẽ bầu bạn cùng nàng."

Lời này, ta nghe vô cùng bùi tai.

Thế là, chúng ta thực sự đã đặt chân đến khắp mọi ngóc ngách của cửu thiên tứ hải trong truyền thuyết. Trên bờ biển Đông Hải, ta dùng Bạch Viên Thông Bối Quyền đấm cho con giao long tinh chuyên tống tiền bá tánh ngư dân một trận tơi bời hoa lá, kêu gào thảm thiết. Đầu rồng cũng bị ta đấm cho lệch cả sang một bên.

Trên hoang mạc Tây Hoang, ta ôm tỳ bà gảy một khúc *Ti Trúc Trấn Hồn Ca*, thành công an ủi siêu độ cho cả một tòa biên thành đang bị ma khí quấy nhiễu. Ngày hôm sau, bách tính mang tặng cho ta tận chín mươi chín cân thịt dê nướng đặc sản địa phương.

Ở chốn rừng thiêng nước độc Nam Cương, Tạ Lan Phanh đã ra tay chạm khắc một bộ tấu chương mới cho môn nghệ thuật rối bóng điêu khắc từ xương Cổ Điêu sắp thất truyền. Tay nghề tinh xảo của chàng khiến cả những lão nghệ nhân tám mươi tuổi cũng phải giơ ngón tay cái thán phục. Hai chúng ta mang theo những môn thủ nghệ của trấn Song Phụng Tiên, tựa như gieo hạt giống, rải khắp mọi nẻo đường đi qua.

Dĩ nhiên, giữa hai ta cũng có những lúc giận dỗi cãi vã. Nguyên nhân bắt nguồn từ việc ta vô tình biết được từ một di tích Cổ Long tộc, rằng thiếu chủ mang huyết mạch Long tộc thuần khiết nhất lại có thể hóa rồng. Khá khen cho tên nhãi này, thế mà giấu ta kỹ gớm cơ!

Thẩm Huy Nghi ta bình sinh hận nhất là bị người khác lừa gạt. Đặc biệt là chuyện hệ

Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

trọng liên quan đến việc hóa thân thành thần thú tiên vật như thế này. Sớm biết vậy ta còn mất công đi cưỡi tiên hạc làm gì cơ chứ, trực tiếp cưỡi chàng là xong rồi!!

Chương 32:

Ta đơn phương tuyên bố chiến tranh lạnh. Kể từ ngày hôm đó, ngày nào ta cũng tự mình đi giành bát mì đầu nồi. Ta cố tình ngồi cách xa chàng đến tám trượng, đến nửa cái liếc mắt cũng không thèm bố thí.

Cho đến một ngày nọ, tại chi nhánh của tiệm mì Phượng Tường, bát mì của ta lại được thêm gấp đôi thịt và vịt quay linh thảo. "Ông chủ, ta đâu có dặn thêm mấy thứ này."

Ông chủ tiệm mì Phượng Tường là người biết chuyện, bèn mỉm cười giải thích: "Thẩm tiểu thư, đây là do Tạ công tử căn dặn từ trước. Cậu ấy bảo cô thích ăn, nên ngày nào cũng dặn giữ lại phần cho cô, còn hào phóng trả trước hẳn một tháng linh thạch nữa cơ."

"Đó cô xem, cậu ấy còn đang đứng ngoài cửa kìa, đã đợi cô ngót nghét nửa tháng rồi đấy."

Lòng ta chợt đánh thót một cái, vội vã quay đầu nhìn xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ. Tạ Lan Phanh đang an tĩnh đứng ngay trước cửa, trong tay vẫn cầm gói ruốc thịt mà ta thích ăn nhất. Ngay khoảnh khắc ấy, bao nhiêu sự kiêu ngạo hờn dỗi trong ta bỗng chốc tan thành mây khói.

Ta chậm rãi bước tới: "Này, vào đây ăn cùng đi."

Đôi mắt chàng lập tức bừng sáng, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười rạng rỡ: "Được."

Bên cạnh những gia vị ngọt ngào chốn khuê phòng ấy, ta và chàng cũng phải trải qua không ít thử thách sinh tử. Đám tàn nghiệt ma tu Huyền Âm vẫn chưa chịu từ bỏ ý định, nhiều lần truy sát bọn ta. Có một lần tại Đoạn Hồn Nhai, bọn chúng bày ra Tuyệt Sát Trận, dồn bọn ta đến đường cùng trên vách núi. Tạ Lan Phanh vì bảo vệ ta, đã bất cẩn trúng phải Diệt Hồn ma độc.

"Huy Nghi, đừng quản ta, nàng mau đi đi." Chàng cố sức đẩy ta ra.

Ta nhìn chàng chằm chằm, không nói hai lời.

Ta dứt khoát ôm chặt lấy chàng, chân đạp lên một mỏm đá nhô ra trên vách núi, cứ thế lấy đà lao thẳng xuống vực sâu. Giây phút tiếp đất, ta xoay người che chở cho chàng gọn gàng trong vòng tay, để lưng mình hung hăng đập mạnh vào tảng đá. Chẳng rõ đã gãy mất bao nhiêu cái xương. Bản thân ta bị ngã đến mức toàn thân bầm dập thê thảm, nhưng lại không để chàng phải chịu lấy dù chỉ là một vết trầy xước nhỏ.

Chương 33:

Để giải trừ tàn dư ma độc trên người Tạ Lan Phanh, ta đơn thương độc mã xông thẳng vào Vạn Ma Cốc. Sau khi đại chiến ba trăm hiệp với Cốc chủ, ta cũng thuận lợi đoạt được giải dược. Tên Cốc chủ đó vốn là một hán tử vạm vỡ cường tráng như gấu. Kết cục lại bị một bài Thông Bối Quyền của ta đấm cho đến hoài nghi nhân sinh. Cuối cùng phải quỳ rạp xuống đất liên tục dập đầu gọi ta là cô nãi nãi.

Khi Tạ Lan Phanh tỉnh lại, chàng đang nằm trong một ngôi miếu hoang. Chàng đờ đẫn nhìn bộ dạng cả người chằng chịt vết thương của ta, cứ thế trực tiếp rơi nước mắt.

"Huy Nghi, xin lỗi nàng, tất cả là tại ta không tốt, hại nàng phải chịu thương tổn thế này." 

Bình Luận Chapter (0)

Thảo luận về nội dung chương này

Bạn muốn bình luận chapter này?

Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.

Đăng Nhập Ngay
💬

Chưa có bình luận nào

Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!

Về Chúng Tôi

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, Hồ Yêu miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này.

Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ trực tiếp thông qua fanpage chính thức của chúng tôi.

Liên hệ bản quyền
© 2026 Hồ Yêu Truyện. All rights reserved. Website thiết kế bởi HG DIGITAL