Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Bigsize - Nước tẩy trang bí đao Cocoon tẩy sạch makeup & giảm dầu 500ml
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn bóp lấy cổ ta, ép xuống lớp gấm vóc mềm mại.
“Đã đuổi hết đám nam sủng kia đi cũng thôi, vậy mà nàng lại còn dây dưa với cả nữ nhân!”
Giữa ta và Văn Định, quả thực có sự đồng điệu về tâm hồn.
Cũng giống như ta với Liễu Tình, hay thậm chí là Tĩnh Mân.
Nhưng thứ tình cảm ấy cách xa sắc dục vạn dặm.
Ta có thể mường tượng ra nam nhân, nhưng tuyệt đối không dám vọng tưởng đến họ.
Đặc biệt là Văn Định.
Văn Định là để trân trọng, không phải để vấy bẩn.
Nhưng Triệu Hoan thì có thể.
Ta quàng tay ôm lấy cánh tay hắn, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi đang mím chặt.
“Đừng suy nghĩ lung tung nữa, hửm? Ta chỉ sủng ái một mình chàng, được không?”
Cơn thịnh nộ của Triệu Hoan dần tan biến, hóa thành sự dịu dàng.
Hắn thật sự rất dễ hiểu.
Và ta ngày càng dễ dàng khống chế hắn hơn.
Mây mưa qua đi, ta sai Thư Nhàn dâng lên một bát canh tránh thai.
Không ngờ Triệu Hoan bỗng nhiên quay lại.
Hóa ra hắn nhớ tới bức họa nhỏ vẫn còn để ở chỗ ta, liền cố ý quay về xé nát cho hả giận.
Bắt gặp cảnh ta đang uống thuốc, hắn nổi trận lôi đình, lại náo loạn một phen ầm ĩ.
Ta giữ chặt lấy vị Đế quân đang đỏ hoe hốc mắt vì ghen tuông và giận dữ, nhẹ giọng dỗ dành:
“A Hoan, bây giờ ta không thể có con được.”
“Vì sao?! Chúng ta có một đứa con chẳng phải rất tốt hay sao?”
“Chàng chỉ biết có con là tốt, nhưng chàng đã từng nghĩ tới việc, ta có thể sẽ chết hay không?”
Triệu Hoan bỗng chốc ngẩn người.
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng nghiêm nghị:
“Ta thực sự có thể sẽ chết.”
Dù cho mạnh mẽ đến đâu, nữ nhân bước qua cửa sinh tử cũng như bước vào quỷ môn quan, có thể bỏ mạng bất cứ lúc nào.
Mà ta thì vẫn còn đại sự chưa thành.
Nếu ta chết đi, trên đời này không ai có thể thay thế được ta.
Triệu Hoan không thể.
Cô cô càng không thể.
“Ta không khuyên chàng đến chỗ những nữ nhân khác, bởi vì ta cũng nghĩ rằng, con cái của chúng ta, tốt nhất vẫn là do chính ta sinh ra.”
Ta nắm lấy đôi bàn tay hắn, trầm giọng khẩn cầu:
“Nhưng chàng hãy chờ ta thêm vài năm nữa, có được không?”
Triệu Hoan cúi đầu, hôn nhẹ lên cổ tay ta:“Ta chỉ muốn có con cùng nàng. Đừng đưa nữ nhân khác cho ta.”
“Ta biết.”
“Ta cũng chỉ nguyện ý cùng chàng sinh con.”
Những nam sủng trước kia của ta đều dùng loại hương liệu đặc chế.
Cả đời bọn họ, tuyệt nhiên không thể có con nối dõi.
Nếu là kẻ khác, ta há lại chịu để bản thân chịu ủy khuất mà tự mình uống thuốc?
<
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Ta khẽ vén lọn tóc mai tán loạn bên tai hắn ra sau, thấp giọng cười khẽ:
“Còn muốn nữa không?”
“Dù sao thuốc cũng đã uống rồi.”
Triệu Hoan dùng hành động để trả lời ta.
Hắn không thể cầu mong gì hơn thế.
Trên long sàng, hắn quả thực là một tình nhân tuyệt vời.
Ta say mê thân thể nồng nhiệt của hắn.
8.
Dù đã tính toán chu toàn, nhưng người tính không bằng trời tính, chỉ bốn năm sau, ta vẫn mang thai.
Năm ấy, ta vừa tròn hai mươi sáu tuổi.
Không tính là quá sớm, nhưng cũng chẳng phải đã muộn.
Sau bao đêm trằn trọc suy tư, ta quyết định đánh cược một phen.
Trước ngày lâm bồn, ta hạ chỉ triệu Liễu Tình và Tĩnh Mân hồi kinh, Văn Định và Lục muội cũng được lệnh tiến cung.
Trong Tổ miếu u tịch, ta dâng hương khấn nguyện, các nàng túc trực bên cạnh.
“Kết cục tốt đẹp nhất, chính là ta sinh hạ một nữ nhi, mẫu tử bình an.”
“Nếu là nam nhi, vừa lọt lòng… liền phải xử tử.” Ta quay sang dặn dò Văn Định.
Lục muội hít sâu một hơi khí lạnh.
Nàng không giống những người khác.
Sinh trưởng trong chốn khuê phòng êm ấm, các nàng ấy thường giữ được trái tim sắt đá trước thời cuộc.
Nhưng nàng thì không.
“Dù sao cũng là máu mủ ruột rà, tỷ tỷ chẳng lẽ không niệm chút tình mẫu tử nào sao?”
“Dù có nuôi lớn, nó vẫn không thoát khỏi một chữ chết. Sớm hay muộn thì có gì khác biệt? Nuôi nấng rồi mới giết, chi bằng đừng để tình cảm nảy sinh, đỡ thêm đau lòng.”
“Mà đó vẫn chưa phải là tình huống tồi tệ nhất.”
Văn Định bất giác ngẩng phắt đầu dậy:
“Còn có chuyện tồi tệ hơn ư?”
“Nếu ta chết, thì vạn sự giai hưu, thực sự là kết thúc.”
Ta khẽ thở dài một hơi:
“Đến lúc đó, Tĩnh Mân, ngươi sẽ tiến cung, thay ta ngồi vào vị trí này.”
Tĩnh Mân trố mắt kinh ngạc:
“Muội?”
“Hai năm qua, thuế ngân vùng Xuyên Du tăng bảy phần so với năm trước. Ngươi tru di cả tộc Vương gia, chấn nhiếp các thế gia đại tộc. Dù là vị trí gia chủ Tô gia hay ngôi vị Hoàng hậu này, ngươi ngồi vào đều vững vàng hơn bất kỳ kẻ nào khác. Nhưng con đường phía trước của ngươi cũng sẽ chông gai hơn gấp bội. Ngươi có biết mình phải đi đến đâu không?”
Tĩnh Mân quỳ sụp xuống, dập đầu thật mạnh:
“Tĩnh Mân nguyện dốc hết tâm huyết, phò tá gia chủ!”
“Tốt.”
Mẫu thân ta là Trưởng Công Chúa.
Ta là Hoàng hậu.
Còn nữ nhi của ta, con bé nhất định phải trở thành Nữ Đế.
“Nếu ta không để lại nữ nhi… thì ngươi hãy tự mình đoạt lấy giang sơn này.”
“Chuyện đó sẽ không xảy ra.”
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!