Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
500gr Granola Siêu Hạt Vị Truyền Thống, Cacao, Matcha
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
7
Mấy năm sau, đuôi mắt Diệu Nương đã điểm vài nếp nhăn li ti, phấn son cũng không che nổi vẻ mệt mỏi.
Xuân Trú Lâu lại có những cô nương tươi trẻ hơn.
Vì Diệu Nương năm tháng tàn phai nhan sắc, khách phong lưu tao nhã không còn lui tới, thay vào đó là những thợ thuyền, phu khuân vác thô kệch, nồng nặc mùi mồ hôi.
Thậm chí, đến cả ta, nha đầu xấu xí với cái bớt to tướng trên mặt, cũng bị Tú Bà sai đi hầu hạ, chải tóc, vấn khăn cho đầu bài mới của lầu xanh.
Ta đến phòng Diệu Nương lấy chút đồ còn sót lại, nào ngờ cửa phòng bỗng bị một gã say khướt, người nồng nặc mùi rượu xông vào.
Hắn vung nắm đấm to như cái bát, gầm lên:
“Diệu Nương đâu! Gọi Diệu Nương ra đây! Thứ tiện nhân này dám nói không có mặt… xem ra… Ọe! Là khinh thường lão tử rồi!”
Ta giật mình, chưa kịp trốn tránh thì đã bị hắn ôm ghì từ phía sau.
“Diệu Nương, Diệu Nương, lão tử bắt được nàng rồi, để ta hôn hít cho đã!”
Lông đen xồm xoàm trên mu bàn tay hắn, hơi thở nóng hổi, hôi hám phả đến từ phía sau khiến ta buồn nôn.
Trong khoảnh khắc, ta nghĩ ra được vài cách giết hắn mà không gây kinh động đến người khác.
Một tiếng động sột soạt truyền đến từ cửa, ta quay đầu nhìn lại, là Diệu Nương.
Thần sắc nàng phức tạp, có thương hại, có bi ai, có khoái trá, có cả “cuối cùng cũng đến lúc”.
A, nàng hẳn là rất vui sướng.
Vui sướng vì ta sắp nếm trải nỗi thống khổ mà nàng đã chịu đựng bao nhiêu năm qua.
Ta tính toán, phải hướng về phía Diệu Nương mà lộ ra ánh mắt khiêu khích, để nàng tưởng ta cố ý quyến rũ khách của nàng.
Nàng vốn kiêu ngạo, lại tự phụ về nhan sắc, chắc chắn không muốn thua ta, một đứa con gái xấu xí.
Đợi nàng đến giành, ta sẽ thừa cơ thoát thân.
Nhưng ta còn chưa kịp thực hiện, nàng đã xông tới, kéo ta ra.
Nửa nũng nịu, nửa uất ức, nàng nép vào lòng gã đàn ông hôi hám.
“Đồ đáng ghét! Nha đầu xấu xí thế này mà chàng cũng muốn, sau này đừng đến tìm ta nữa. Để người ta biết Diệu Nương ta bị một con bé xấu xí, cái bớt còn to hơn cả mắt cướp mất khách, ta còn mặt mũi nào mà gặp ai nữa?”
Tuy tuổi đã cao, nhưng Diệu Nương vẫn còn phong vận, nào phải thứ xấu xí như ta, cái bớt còn to hơn cả mắt có thể sánh bằng.
Gã say tỉnh táo hơn một chút, thấy Diệu Nương vì hắn mà ghen tuông, đương nhiên rất đắc ý.
Miệng thì dỗ dành, nhưng ánh mắt Diệu Nương lại ra hiệu cho ta mau chóng rời đi.
Ta ôm chặt vạt áo, vội vã rời khỏi căn phòng ấy.
Bỏ lại phía sau tất cả những âm thanh hỗn loạn khiến ta bất an.
8
Từ hôm đó, ta mấy ngày liền không gặp Diệu Nương.
Ta ăn không ngon, ngủ không yên, vừa muốn hỏi nàng tại sao lại làm như vậy, lại vừa cảm thấy hỏi như vậy thật nực cười.
Kỳ thực, ta sống ở Xuân Trú Lâu, có ngày này cũng chẳng có gì lạ. Chỉ là ta ghét bị người khác cưỡng ép.
Lần nữa gặp lại Diệu Nương, nàng mặc y phục tối màu chỉnh tề, không lộ một chút da thịt nào, thẳng đơ bị đám người hầu, tiểu đồng nâng xuống khỏi dây thừng.
Chung quanh, các cô nương hoảng hốt, có người kêu gào “chết người rồi!”, rồi chạy tán loạn như chim vỡ tổ.
Ta bị đám đông xô đẩy, đầu óc rối bời.
Diệu Nương chết rồi sao?
Sao nàng lại chết được?
Theo ta được biết, nàng đã dành dụm được kha khá tiền bạc, thậm chí năm ngoái còn đang tìm người chuộc thân cho mình.
Vì sao nàng lại phải tìm đến cái chết?
Trước mắt ta hiện lên hình ảnh nàng chống nạnh mắng ta, hình ảnh nàng véo tai giáo huấn ta, hình ảnh nàng vừa nhấm nháp hạt dưa vừa nhìn ta lau nhà, hình ảnh nàng đẩy ta ra khỏi gã đàn ông lông lá kia.
Cuối cùng, những hình ảnh sống động của Diệu Nương dần dần biến mất.
Chỉ còn lại một thi thể lạnh lẽo.
Sao nàng có thể cứ thế mà đi, ta ngây người nghĩ.
Ta còn chưa kịp nói với nàng một lời cảm ơn.
9
Ta bỏ tiền mua chút hoa quả chia cho các cô nương, khéo léo hỏi về cái chết của Diệu Nương.
Qua lời kể lộn xộn của họ, ta dần dần ráp nối lại được toàn bộ sự việc.
Thứ tử của dòng chính gia tộc họ Thi, tên Thi Lương.
Thi gia ở Hà Trung vốn cũng là thế gia vọng tộc, nhiều năm trước, trong thời loạn lạc, cả nhà di cư xuống phương Nam.
Thi Lương giữa đường bệnh nặng, bị đích mẫu âm thầm bỏ lại.
Hắn mến mộ tài hoa của Diệu Nương, hứa hẹn sẽ đưa nàng cùng đi xuống Nam, khi đó Diệu Nương sẽ là phu nhân thế gia, được người người kính trọng.
Diệu Nương liền nghĩ, đây là lúc gặp tuyết giữa trời đông, ắt có thể dựa vào ân nghĩa mà sống những ngày tốt lành.
Vài cô nương thân thiết với nàng đều khuyên nàng, môn đăng hộ đối quan trọng, chi bằng an phận tìm một tiểu thương mà gả.
Mang thân phận kỹ nữ mà muốn làm phu nhân thế gia, thật là ảo tưởng hão huyền.
Nhưng Diệu Nương lại cho rằng họ khinh thường mình, sau một hồi cãi vã, nàng càng kiên quyết muốn gả cho Thi Lương.
Kết quả, tiền của lại bị hắn vét sạch, trong đó thậm chí còn có tiền nàng vay mượn của các tỷ muội khác.
Tiền đã vào tay, Thi Lương liền thay đổi sắc mặt, suốt ngày trốn tránh không gặp.
Diệu Nương tìm đến hắn, lại bị hắn quay sang cắn ngược lại, nói nàng là mụ điên, muốn bám vào thế gia mà phát cuồng.
Vừa không trả được nợ, lại mất đi hy vọng chuộc thân, Diệu Nương nhất thời nghĩ quẩn, tìm đến cái chết bằng sợi dây thừng.
Nàng vẫn là cái tính ấy. Ta nghĩ.
Cho nên nàng mới cứu ta.
Tính theo thời gian, hôm đó hẳn
Sản phẩm tiếp thị liên kết tiktok. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Diệu Nương ngu ngốc, cay nghiệt, nóng nảy, hồ đồ.
Ương ngạnh với kẻ yếu, hèn nhát với kẻ mạnh, bị ức hiếp không dám tìm kẻ gây sự, chỉ dám trút giận lên người yếu đuối hơn mình.
Nhưng nàng không đáng chết ở nơi này.
Ta giấu mình bên cửa sổ, cẩn thận quan sát tướng mạo Thi Lương, hắn tuấn tú nho nhã, là tướng mạo của người thông minh.
Hắn chắc chắn đã biết tin Diệu Nương chết, nhưng thần sắc vẫn ung dung tự tại, như chưa từng quen biết một kỹ nữ hết thời.
Sai lầm lớn nhất của Diệu Nương chính là dễ dàng giao hết tiền bạc cho hắn.
Một khi mất đi giá trị lợi dụng, Thi Lương còn lý do gì mà không vứt bỏ nàng?
Tốt lắm. Ta thầm nghĩ.
Tâm tính như thế này, xứng đáng làm phu quân đầu tiên của ta, Tống Thiển.
10
Thi Lương, ngày thường tự xưng là con cháu thế gia, dù có phải móc ruột móc gan cũng phải giữ thể diện.
Tự cao tự đại, nhưng lại tự ti mặc cảm, sợ người khác coi thường.
Háo sắc lại thích làm thơ, nói là ngưỡng mộ tài hoa của Diệu Nương mà đến, muốn xin bản thảo nhưng không được, thỉnh thoảng lại tranh luận với Diệu Nương.
Ngày thường thích tham gia thi hội.
Mong muốn thăng tiến mãnh liệt, nhưng lại quá tự tôn, không chịu xu nịnh lấy lòng.
Mắt cao hơn đầu.
Ta nhớ lại những tin tức dò hỏi được ở Xuân Trú Lâu mấy ngày nay, đặt bút xuống hoàn thành nét cuối cùng trên giấy.
Từ khi trưởng thành, ta vẫn luôn tìm kiếm ứng cử viên cho vị trí phu quân đầu tiên của mình.
Mệnh cách của hắn không thể quá đặc biệt.
Người có mệnh cách như Tề Trường Lan, tuy dễ mượn vận, nhưng lại có nguy cơ bị phản phệ, tốt nhất không nên mạo hiểm khi chưa đến lúc nguy cấp.
Cũng không thể quá cường vận.
Mượn vận từ người cường vận giống như che dù giữa trời bão, chỉ tốn công vô ích, buôn bán lỗ vốn, không đáng.
Xuất thân của hắn không thể quá cao.
Nếu không, gia tộc sẽ không bao giờ chấp nhận một người thê tử xuất thân từ Xuân Trú Lâu.
Nhưng cũng không thể quá thấp.
Quá thấp, sẽ không tiếp cận được tầng lớp cao hơn, ta sẽ bị vây chết ở tầng lớp thấp.
Trên tay hắn phải có tội nghiệt.
Vậy thì dù có bị thương hay chết đi, nghiệp chướng của ta cũng sẽ giảm đến mức tối thiểu.
Hắn phải có nhược điểm để ta nắm thóp.
Như vậy ta mới có chỗ thương lượng.
Thi Lương, vừa hay.
Thêm cả món nợ máu của Diệu Nương, ta còn lý do gì mà không chọn hắn?
“Tống Thiển, thơ mới viết xong chưa?”
“Thưa Yểu Nương, đã viết xong rồi.”
Ta gấp tờ giấy trên cùng lại, nhét vào tay áo. Đưa những tờ giấy còn lại trên bàn cho Yểu Nương.
Ta là nha hoàn của hoa khôi tài nữ Xuân Trú Lâu, hầu hạ ai, người đó chính là tài nữ.
Chẳng mấy chốc, ta sẽ có một phu quân ngốc nghếch.
11
Ngày hôm sau, lấy cớ mua giấy bút cho Yểu Nương, ta đến hiệu sách mà Thi Lương thường lui tới.
Theo lệ thường, khoảng một tuần hương nữa hắn sẽ đến đây.
Ta kiên nhẫn chờ đợi, đúng lúc Thi Lương bước vào cửa, ta nghiêng đầu, để nửa khuôn mặt không tì vết hướng về phía hắn.
Ánh mắt hắn lóe lên vẻ kinh diễm.
Ta vén tóc, cúi đầu, chăm chú đọc sách.
Hắn nồng nhiệt tiến lại gần ta, ta nhíu mày, quay lưng về phía hắn.
Từ hướng của Thi Lương vừa vặn có thể nhìn thấy chiếc cổ trắng ngần của ta.
Hiệu sách rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng hắn nuốt nước bọt.
“Vị nương tử này đang xem Lan Ngữ sao?”
Hắn liếc nhìn cuốn sách, buột miệng ngâm nga vài câu thơ nổi tiếng về hoa lan.
Ban đầu ta tỏ ra lạnh nhạt, nhưng hắn lại nhiệt tình, lại rất biết cách tìm đề tài.
Ta dần dần mềm mỏng giọng điệu, cùng hắn trò chuyện về thơ văn.
“Hôm nay ta nổi hứng, muốn làm một bài phú về hoa lan. Nhưng viết được một nửa thì lại thấy hoang mang.”
“Vì vậy mới đến hiệu sách xem qua lời của bậc tiền bối.”
Ta lấy nửa bài phú về hoa lan từ trong tay áo ra, đưa cho hắn.
Hắn lơ đãng liếc nhìn vài lần, bỗng nhiên trợn tròn mắt.
Càng nhìn xuống phía dưới, hơi thở của hắn càng trở nên dồn dập.
“Đây… đây là do nương tử viết sao?”
“Đúng vậy.” Ta nghiêng đầu, trả lời một cách không hề đề phòng.
“Thuở nhỏ ta có đọc sách đôi chút, viết lách cũng không biết hay dở ra sao. Nay không có ai dạy bảo, chỉ tự mình viết cho vui.”
Vừa nói, toàn bộ dung mạo của ta hoàn toàn lộ ra trước mắt hắn.
Cái bớt to tướng kia đập vào mắt hắn, hắn không khỏi lùi lại một bước, trên mặt hiện lên vẻ chán ghét và kinh ngạc.
Thi Lương mất một lúc lâu mới lấy lại bình tĩnh, gượng cười, lưu luyến trả lại tờ giấy cho ta.
Nhưng lời nói ra lại toàn là những khuyết điểm của nửa bài phú này.
“Dẫn kinh điển tuy là tốt, nhưng những điển cố này quá tầm thường, khó tránh khỏi rơi vào lối mòn…”
“Chỗ ẩn dụ này cũng có chút không thích hợp, đụng chạm đến một vị quý nhân thời tiên hoàng…”
Hắn nói đông nói tây một hồi, cuối cùng mới nghiêm túc nói rằng không đành lòng nhìn mầm non tốt lạc lối.
Hy vọng sau khi ta viết xong nửa sau, sẽ hẹn gặp hắn một lần nữa, hắn cần xem kỹ toàn bộ bài phú mới có thể sửa chữa cho ta.
“Được ạ.” Ta dịu dàng nói, “Ta tên A Thiển. Nếu lang quân muốn tìm ta, cứ đến Xuân Trú Lâu.”
Nói xong, ta cầm sách đi thanh toán, không chút lưu luyến quay người rời đi.
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!