Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
[COMBO ƯU ĐÃI] 10 Quần Lót Nữ VERA Cotton thoáng khí
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
12
Kẻ hữu tâm gặp người có tình, không mấy ngày sau, Thi Lương đã không nhịn được mà tìm đến ta.
Ta lấy ra vài bài tùy bút trước kia viết cho hắn xem, mắt hắn sáng rực, lại giả vờ do dự hỏi ta:
“Diệu Nương và Yểu Nương đều có danh tài nữ, nếu nàng là nha hoàn của họ, vậy những bài thơ của họ…”
Ta lộ ra vẻ mặt u buồn, cúi đầu nói: “Họ là chủ tử của ta, muốn gì ta nào dám không cho?”
Hắn lập tức tỏ vẻ phẫn nộ.
“Lũ kỹ nữ này, ăn cắp danh tiếng của người khác, thật đáng ghét! Nghe nói Diệu Nương đã chết, chắc hẳn là do ngày thường không tu dưỡng đức hạnh.”
Ta kinh ngạc nhìn hắn, suýt nữa thì vỗ tay tán thưởng cho sự trơ trẽn của hắn.
Miệng lại nói: “Chưa từng có ai nói với nô tỳ những lời như vậy.”
“Họ là hoa khôi tuyệt sắc, ta chỉ là một tỳ nữ xấu xí.”
“Họ nhất định là người tốt, ta nhất định là kẻ lắm lời.”
Nói đến đây, ta ngượng ngùng ngẩng đầu, ánh mắt tràn đầy tình ý, “Lang quân thật sự là tri kỷ của nô tỳ.”
Cái bớt kia quả thực uy lực quá mạnh, hắn không khỏi khó khăn quay mặt đi.
Nhưng tay lại nắm chặt lấy tay ta, “Thiển nương, những năm qua nàng thật không dễ dàng, ta thật sự thương xót nàng.”
13
Không mấy ngày sau, Thi Lương nhờ một bài phú về hoa lan mà nổi tiếng ở thi hội.
Khi mọi người còn đang kinh ngạc bàn tán, hắn lại thừa thắng xông lên, làm liền mấy bài thơ văn hoa mỹ.
Những công tử nhà giàu trước kia khinh thường Thi Lương giờ vây quanh hắn xưng huynh gọi đệ, cầu xin hắn chỉ bảo.
Giờ đây, mực mà Thi lang quân dùng đều là mực khói tùng hai lạng bạc một thỏi.
Khoảng thời gian này, hắn vội vàng đến Xuân Trú Lâu, thường vừa gặp mặt đã hỏi ta có bài viết mới nào không.
Ta uất ức nhìn hắn, “Thi lang nói muốn cưới ta, ta ngày ngày mong nhớ chuyện này, còn thơ văn gì nữa, ta nào còn tâm trí đâu mà nghĩ.”
Sắc mặt hắn cứng đờ, “Không phải ta không muốn, Thiển nương, nàng còn không biết tâm ý của ta sao?”
“Chỉ là giờ ta tay trắng, lấy gì mà cưới nàng?”
“Ta chịu khổ thì thôi, nhưng trong lòng ta, nàng là nữ tử tốt nhất, sao ta có thể dễ dàng để nàng chịu thiệt thòi!”
Nếu là nữ nhân ngốc nghếch, câu tiếp theo nhất định sẽ là tự minh oan: “Ta không sợ khổ, ta xem trọng là con người chàng, chứ không phải tiền tài!”
Sau đó, mất hết mũ giáp, bị nam nhân từng bước ép sát, liên tục nhượng bộ.
Kỳ thực, khi đối mặt với sự nghi ngờ của nam nhân, cách tốt nhất không phải là tự minh oan, mà là ném sự nghi ngờ đó trở lại cho hắn.
Ta cúi đầu che mặt khóc, “Ta biết mà! Chàng ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng nhất định là chê ta! Chàng chê ta dung mạo xấu xí, cho nên mới hết lần này đến lần khác chối từ, căn bản không phải thật lòng muốn cưới ta!”
Hắn bị chọc trúng tim đen, sắc mặt hoảng hốt, “Thiển nương, sao ta lại…”
“Sao lại không.” Ta lau khóe mắt, “Lang quân đừng lấy cớ thoái thác ta, ta ở Xuân Trú Lâu nhiều năm như vậy, chuyện gì mà chưa từng thấy qua!”
“Nói gì mà sợ ta chịu thiệt, đều là lời nói dối! Nam nhân nếu thật lòng yêu thương nữ nhân, một lòng nhiệt huyết dâng trào, hôm nay gặp mặt, hận không thể ngày mai cưới về nhà, nào còn quản nhiều như vậy?”
“Chàng cân nhắc nhiều như vậy, xem ra căn bản không bị tình yêu làm cho mê muội, chàng đừng nói nữa, chàng chính là không yêu ta!”
“Ta… ta không có!”
Hắn cuống quýt như kiến bò chảo nóng, vây quanh ta an ủi hồi lâu, mãi mới nghĩ ra được một lý do mới.
Hắn thở dài nói: “Không phải ta không muốn, mà là gia phong nghiêm khắc.”
“Ta là con cháu thế gia, Thiển nương nàng xuất thân từ Xuân Trú Lâu, nếu ta cưới nàng, ngày sau trở về gia tộc, nhất định sẽ bị tộc trưởng đánh chết.”
“Hay là thế này, Thiển nương, ta trước tiên nạp nàng làm thiếp, rồi cưới thêm một chính thất làm bình phong, vài năm sau lấy cớ nàng ta bệnh chết, ta sẽ nâng nàng lên làm chính thất!”
Ta: “…”
Lời này cũng nói ra được, thật không sợ trời phạt.
Ta thút thít khóc: “Không phải ta không muốn, kỳ thực ta cũng xuất thân từ thế gia. Nếu không thì sao có được nét chữ này, kiến thức này?”
“Trước khi lâm chung, phụ thân từng gọi ta đến bên giường, bắt ta thề, Tống nhị nương tử đời này tuyệt đối không làm thiếp! Nếu trái lời thề này, tổ tiên đời đời dưới suối vàng sẽ không được yên ổn!”
“Ta đã hứa với phụ thân, nếu ta làm thiếp, ngay ngày ký khế ước, ta sẽ đập đầu tự vẫn! Để hắn cưới một bài vị về nhà!”
“Chàng không thể cưới, ta không thể làm thiếp. Xem ra chúng ta đời này có duyên mà không phận.”
“Nếu đã như vậy, sau này chúng ta đừng gặp lại nhau nữa.”
“Thi lang, sau này dù có gả cho ai, trong lòng A Thiển vẫn sẽ nhớ chàng, ngày ngày cầu xin trời cao phù hộ chàng bình an vui vẻ.”
Nói xong, ta lại khóc vài tiếng, che mặt bỏ đi.
14
Sau đó, Thi Lương nhiều lần tìm đến ta, ta đều tránh mặt không gặp.
Hắn lâu rồi không có tác phẩm mới, bên ngoài bắt đầu dấy lên những lời nghi ngờ.
Có người cười nhạo hắn tài năng cạn kiệt, có người lại thấy mấy bài viết kia thanh lệ uyển chuyển, không giống với phong cách trước đây của hắn, nghi ngờ hắn tìm người viết thay.
Hết cách, Thi Lương trực tiếp tìm đến Tú Bà, nói muốn chuộc thân cho ta.
Tú Bà vòi hắn hai mươi lạng bạc, rồi sảng khoái để ta rời đi.
Hắn cầm giấy bán thân đến trước mặt ta, dè dặt nói: “Thiển nương…”
Ta thản nhiên nhìn hắn, “Lang quân cầm giấy bán thân đến, là muốn nạp thiếp sao?”
Hắn nhỏ giọng nói: “Ta đã chuộc thân cho nàng, nàng không cần phải ở lại Xuân Trú Lâu nữa. Chúng ta về nhà bàn bạc được không?”
Ta lấy một cây trâm đồng đặt lên cổ, cười thảm thiết.
“Tuy Thiển nương không thông minh, nhưng cũng biết lễ nghĩa liêm sỉ. Nếu hôm nay ta trái lời thề mà đi theo chàng, còn mặt mũi nào mà gặp phụ thân đã khuất của ta?”
“Nếu hôm nay chàng ép ta, vậy Thiển nương chỉ còn cách lấy máu tươi minh chứng! Để báo với tổ tiên!”
Hắn bị sự kiên quyết của ta dọa sợ, “Thiển nương, không được, không được!”
Thấy hắn
Sản phẩm tiếp thị liên kết TIKTOK. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
“Kỳ thực chuyện này cũng không phải không có cách giải quyết.”
“Thi lang, ta đã thề với phụ thân đời này không làm thiếp, chàng chỉ cần đưa ta đến nha môn làm thủ tục nhập tịch, trên hộ tịch ghi rõ ta là thê tử của chàng. Còn bề ngoài, không có tam môi lục sính, ai mà biết chàng đã cưới vợ?”
“Đợi chàng xuống phía Nam hội hợp với gia tộc, rồi cưới thêm một bình thê xứng đáng, để nàng ta quản lý việc nhà, Thiển nương cũng bằng lòng.”
Thấy ta nhượng bộ như vậy, Thi Lương mới tin chuyện lời thề.
Hắn cảm động nói: “Thiển nương, nàng đối xử với ta như vậy, đời này ta nhất định không phụ nàng.”
Ta nhào vào lòng hắn, “Lang quân, Thiển nương tin chàng!”
15
Đến nha môn hủy giấy bán thân, rồi đăng ký vào hộ tịch nhà họ Thi, ta chính thức trở thành thê tử của Thi Lương.
Ta ngẩng đầu nhìn khí vận trên đầu Thi Lương, khí vận ấy như món ăn ngon thượng hạng, tỏa ra hương thơm quyến rũ.
Thi Lương a Thi Lương, ta bày mưu tính kế bấy nhiêu ngày, cuối cùng chàng cũng rơi vào tay ta, trở thành miếng mỡ béo bở trước miệng ta.
Ban đêm, Thi Lương ấp úng nói chuyện hắn mạo danh thơ văn của ta.
Ta cười xòa, “Chuyện này thì có sao? Trước kia Diệu Nương, Yểu Nương cũng dùng thơ của ta, họ còn đánh ta mắng ta. Chàng là phu quân của ta, sao lại không dùng được?”
Ta nói với hắn, ta không chỉ biết viết, mà còn có thể bắt chước văn phong của người khác.
Thậm chí cả những bài luận về chính sách thời cuộc cũng không thành vấn đề.
“Nếu có công tử nhà giàu muốn tìm người viết thay, ta nhất định có thể đảm nhiệm. Như vậy, cuộc sống gia đình cũng sẽ dễ thở hơn.”
Thi Lương vô cùng cảm động, liên tục khen mình cưới được hiền thê.
Ta từng chút từng chút hấp thụ tinh khí và vận may của hắn, hắn bắt đầu gầy yếu.
Theo thời gian, cái bớt trên mặt ta dần dần nhỏ lại, trở thành một cái bớt duyên ở gò má.
Không làm tổn hại nhan sắc, ngược lại càng thêm vài phần quyến rũ.
Cuối cùng ta cũng thoát khỏi thân phận xấu xí.
Từ đó, khi nhìn ta, Thi Lương không còn vẻ chán ghét, chỉ còn lại si mê.
16
Nhận việc viết thay, cuộc sống gia đình dần dần khấm khá, ta mua cho mình không ít son phấn, trâm cài vàng bạc.
Nhưng mỗi khi ra ngoài nhất định cài trâm gỗ, trên người nhất định mặc y phục tối màu già dặn, nói chưa được ba câu đã phải khen Thi Lương một lần.
Ta ngày ngày dậy sớm nấu cơm, nhà xung quanh đều nhìn thấy khói bếp, nhưng lại cố ý nấu cơm khó nuốt.
Thi Lương ăn vài lần liền không chịu để ta xuống bếp nữa. Thà rằng ra ngoài mua đồ ăn về.
Hàng xóm láng giềng ai cũng khen ta an phận đoan trang, là hiền thê khó tìm, nói Thi Lương có phúc.
Hắn cảm thấy nở mày nở mặt, cũng phụ họa khen ta vài câu.
Công tử nhà giàu nhờ Thi Lương viết thay nghe nói hắn đã cưới vợ, thỉnh thoảng liền đến nhà chơi.
Ta chỉ cười nói dịu dàng với một mình Thi Lương.
Đối với người khác tuy nhìn thì chu đáo lễ phép, nhưng sắc mặt lại lạnh lùng như băng sương.
Không chỉ Thi Lương rất đắc ý, tự mãn, mà ánh mắt những công tử nhà giàu nhìn ta cũng dần dần thay đổi.
Một lần dọn cơm, vị lang quân phong lưu phóng khoáng kia vô tình chạm vào ngón tay ta.
Ta giả vờ hoảng hốt rụt tay lại.
Không mấy ngày sau, họ bắt đầu dẫn Thi Lương vào sòng bạc.
Đây là thủ đoạn cũ rích. Không ít cô nương ở Xuân Trú Lâu đều rơi vào cảnh này.
Một khi vào sòng bạc, sẽ dụ dỗ hắn mắc nợ, để ép hắn đem vợ con đi cầm cố.
17
Mỗi lần Thi Lương ra ngoài đánh bạc, ta đều chuyển một ít tài vận qua cho hắn, để hắn luôn gặp may mắn.
Thi Lương thắng bạc, được mọi người xung quanh tâng bốc, không khỏi lâng lâng.
“Thiển nương, nàng không biết hôm nay ta may mắn cỡ nào đâu! Ra khỏi cửa đã nhặt được tiền đồng, vừa vào bàn là bắt đầu phát tài! Ai theo ta đặt cược cũng đều thắng!”
Ta tràn đầy ngưỡng mộ, “Phu quân thật lợi hại. Ta thật may mắn mới được gả cho chàng!”
Hắn được ta khen ngợi mà cười ha hả, mua về cho ta một đống đồ, hứa hẹn sau này nhất định không để ta chịu khổ.
Ngày hôm sau, hắn lại cầm tiền, vội vàng chạy vào sòng bạc.
Ta dựa vào cửa, nhìn theo bóng lưng hắn cho đến khi không còn nhìn thấy nữa.
Có tiền, Thi Lương bắt đầu ăn diện.
Hắn mặc quần áo lụa là, đội mũ ngọc, trên người có trang sức vàng bạc và mùi phấn son của nữ nhân xa lạ.
Hàng xóm bàn tán xôn xao, nói ta là mệnh vượng phu, sau khi cưới ta, người vốn chẳng ra sao lại đột nhiên phất lên.
Ta nhìn sắc trời, ngồi xếp bằng trong thùng tắm, trước tiên chuyển một ít tài khí, để hắn hôm nay thắng lớn.
Không lâu sau, ta mở mắt ra, nuốt chửng toàn bộ khí vận cả đời của hắn, từ dương thọ, tài vận, thể phách, vận đào hoa!
Một dòng nước ấm chảy vào tứ chi kinh mạch của ta, công pháp truyền thừa của Chưởng Mệnh Nữ ẩn giấu trong huyết mạch bắt đầu thức tỉnh.
Ta mừng rỡ trong lòng: Quả nhiên không sai!
Huyết mạch Thượng Cổ, sao có thể không có truyền thừa?
Ta vận chuyển công pháp, thử dẫn khí nhập thể hết lần này đến lần khác.
Linh khí ít ỏi của phàm trần theo khí vận tiêu hao mà đánh vào các huyệt đạo của ta, vô số tạp chất trào ra khỏi da.
Ta mở mắt, mọi thứ xung quanh như được gỡ bỏ lớp màn che, rõ ràng từng chi tiết.
Rửa sạch bụi bặm tích tụ lâu ngày trong huyết nhục kinh mạch, cánh tay ta trắng nõn như ngọc, ẩn hiện ánh sáng.
Đây không giống dáng vẻ của một người nữ tử vừa mất chồng.
Ta đổ nước bẩn đi, rồi nấu một thùng thuốc.
Sau khi tắm thuốc, toàn thân ta bị nhuộm vàng.
Soi gương, càng thêm tiều tụy.
Ta chôn bã thuốc xuống đất, bắt đầu nhóm lửa nấu cơm từ sớm.
Chờ đợi hồi lâu, cuối cùng cũng có người gõ cửa.
“Tống nương tử có nhà không? Thi lang quân ở sòng bạc thắng lớn, nhất thời vui mừng quá độ mà chết rồi!”
Ta nghe vậy vô cùng kinh hãi, cả người lảo đảo, “Cái gì?!”
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!