Hồ Yêu Truyện

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.

Serum tăng cường collagen, làm mờ dấu hiệu lão hóa, giúp da căng sáng Laneige Bouncy & Firm Serum 30ml

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

22


Cuối cùng ta cũng câu được cá lớn.


Mục Kỳ, nhi tử út của Phụ quốc công.


Phụ quốc công là người kiên định ủng hộ hoàng đế, trưởng nữ là Lệ phi trong hậu cung, dưới trướng có hàng vạn binh mã.


Là kẻ thù chính trị của nhà họ Tề.


Lần này không thể không tặng Tề Trường Lan một món quà lớn rồi. Ta thở dài.


Với thân phận như Mục Kỳ, đương nhiên sẽ không cưới ta.


Ta được hắn nạp vào phủ, trở thành thiếp thất thứ năm của hắn.


Để che giấu chuyện hắn ngang nhiên giẫm chết người giữa đường, nhà họ Lương bị gán tội cấu kết với giặc cỏ, tiêu thụ tài vật phi pháp mà bị tịch biên gia sản, diệt tộc.


Tài sản tích lũy qua nhiều thế hệ cũng bị nhà họ Mục nuốt trọn.


Mục Kỳ tính tình hung bạo, nghe hạ nhân trong phủ bàn tán, từ nhỏ hắn đã dùng thủ đoạn tàn nhẫn giết chết chó mèo.


Lớn lên, hành hạ giết chết nô bộc trong nhà cũng không chỉ một hai lần.


Các thiếp thất của hắn đều rất sợ hắn, chỉ cần hắn trừng mắt, họ nhất định sẽ run lẩy bẩy.


Đêm ta vào phủ, liền hai mắt đẫm lệ quỳ xuống đất, khóc lóc kể lể Lương Mục cố ý dụ dỗ phu quân ta, Thi Lương, sa vào sòng bạc, sau khi hại chết chàng lại cưỡng ép ta.


Ta ánh mắt tha thiết, “Lang quân cứu ta thoát khỏi bể khổ, là bậc hào hiệp hành hiệp trượng nghĩa, cứu khổ cứu nạn, thiếp dù có kết cỏ ngậm vành cũng khó báo đáp đại ân của lang quân.”


Mục Kỳ sững sờ, “Người khác đều sợ hãi ta, chỉ có nàng… lại coi ta là hiệp khách?”


Ta kiên định nhìn hắn, quả quyết nói: “Thiếp không quan tâm người khác nói gì, trong mắt thiếp, lang quân đích thực là anh hùng cái thế, mạnh hơn tên họ Lương kia gấp trăm lần!”


“Hôm nay thiếp may mắn được hầu hạ lang quân, mong chàng thương xót.”


23


Mục Kỳ bị ta dỗ dành đến tâm hoa nộ phóng, liên tiếp mấy ngày đều ngủ lại trong phòng ta.


Ta thừa dịp Mục Kỳ vui vẻ, liền cầu xin hắn, đem thông phòng của Lương Mục là Thảo Nhi cứu ra cho ta làm tỳ nữ.


Thảo Nhi được cứu ra ngày đó, dập đầu không ngừng, toàn thân run rẩy quỳ trước mặt ta.


"Tạ phu nhân cứu mạng, Thảo Nhi không giỏi ăn nói, về sau, phu nhân bảo ta làm gì ta liền làm nấy!"


Ta sờ sờ đầu nàng, bảo người chuẩn bị cơm cho nàng.


Năm xưa nàng có thể vì Lương Mục cho nàng ăn no mà yêu thương Lương Mục.


Ngày nay tự nhiên cũng có thể vì ta cho nàng ăn no mà trung tâm với ta.


Huống chi nàng chủ động cự tuyệt đọc sách biết chữ, tất nhiên là người thủ quy củ.


Người thủ quy củ không làm nên việc lớn, lại rất thích hợp thu nhận làm thuộc hạ.


24


Mục Kỳ từng có một người vợ, năm kia đã qua đời.


Theo tin đồn Thảo Nhi nghe ngóng được, vị phu nhân này lúc mang thai bị Mục Kỳ ngược đãi, khó sinh mà chết.


Nhạc phụ hắn ở vị trí cao, lại không để ý đến việc nữ nhi mình gặp phải, hiện nay vẫn thường xuyên gọi Mục Kỳ ra ngoài uống rượu.


Ta không khỏi nghĩ đến người phụ thân từ ái khoan dung của mình.


Nam nhân, có khi nhỏ mọn không nhìn nổi, có khi lại bác ái đến không thể tưởng tượng nổi.


Người ngoài đều nói Mục Kỳ bạo ngược, nhưng ta lại cảm thấy, hắn không phải trời sinh tàn bạo.


Cố ý làm người khác bị thương, kỳ thực là bởi vì hắn bản tính nhu nhược.


Bởi vì nhu nhược, cho nên không chịu nổi một chút đả kích, một chút việc nhỏ liền có thể kích thích hắn nổi giận gầm lên.


Hắn không thể nào tiêu trừ được sự phiền não do những trắc trở này mang lại, liền chuyển sang phát tiết lên những con mèo con chó con hoặc người hầu yếu đuối.


Biểu hiện công kích, che giậy một cái tôi luôn sống trong bất an cảm, tự ngã phòng bị.


Giống như loài chó, càng là con nhỏ, càng dễ dàng bày ra tư thế công kích đối với người, sủa inh ỏi.


Ta nắm chắc được bản tính của hắn, như huấn luyện chó vậy huấn luyện hắn.


Chỉ cần hắn làm ra hành vi ta mong muốn, ta liền ôm lấy đầu hắn, dùng linh lực an ủi tinh thần bạo động của hắn.


Hắn ở trước mặt ta càng ngày càng thả lỏng, càng ngày càng ỷ lại vào ta, trong lúc nói chuyện tiết lộ cho ta không ít tin tức hữu dụng.


Hắn không biết những tin tức vụn vặt này có ý nghĩa gì, thoạt nghe đều là "nhị thúc tháng mấy kiếm được một khoản tiền lớn, bức tranh cổ cả ngàn lượng bạc mua ngay không cần suy nghĩ" loại lời nói nhàn rỗi vô dụng.


Ta lại có thể xâu chuỗi lại, suy diễn ra tình báo phía sau.


Thí dụ như thân thích Mục gia chiếm đoạt ruộng đất, cấu kết với quan phủ địa phương, tư tàng quặng sắt.


Lại thí dụ như nhị phòng của Phụ quốc công phủ tham ô ở Công bộ, lúc xây đê dùng đồ giả thay thế đồ thật.


Ta đem những tin tức này từng cái ghi lại trên giấy, nhét vào trong tay áo.


Mấy ngày sau, Mục Kỳ dẫn ta ra ngoài dự tiệc.


Ta không phải quý nữ, không thể ngồi bàn nữ khách, chỉ có thể cùng Mục Kỳ ngồi ở phía nam khách.


Trên yến tiệc, một đám thiếu niên quý tộc say sưa, thậm chí có một vị thế tử hầu phủ lên tiếng trêu ghẹo ta.


Chưa đợi Mục Kỳ lên tiếng, liền có người trầm giọng quát bảo: "Còn mong thế tử chú ý ngôn hành."


Là Tề Trường Lan.


Hắn quay đầu lại, ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm vào ta.


Vị thiếu niên tướng quân năm xưa, nay đã là một người nam nhân thành thục.


Mấy năm nay hắn chinh chiến bên ngoài, cả người thô ráp hơn nhiều.


Màu da sậm hơn, khuôn mặt phong thần tuấn lãng trở nên cứng cáp, đôi mắt không còn trong sáng như năm đó nữa, mà sắc bén như chim ưng.


"Ái thiếp của ta, không cần tướng quân để tâm."


Nói xong, Mục Kỳ không vui vẻ ôm ta vào lòng.


Ánh mắt Tề Trường Lan tối sầm lại.


25


Lúc ta ra ngoài thay y phục, có nha hoàn nhét vào tay ta một tờ giấy, hẹn ta đến rừng trúc gặp mặt.


Ta tưởng rằng sẽ là người mình muốn gặp, không ngờ lại là Tề Trường Lan.


Thân hình hắn cao lớn như ngọn núi, khớp xương ngón tay thô to, lòng bàn tay đầy vết chai.


Đôi tay đầy vết chai này giờ phút này lại rất không đứng đắn nắm lấy tay ta.


"A Thiển, những năm nay nàng đi đâu? Vì sao lại cùng tên công tử bột nhà họ Mục kia ở chung một chỗ?"


"Ngươi hỏi ta những điều này, là muốn thế nào?" Ta hỏi, "Muốn cùng ta nối lại tình xưa sao?"


"Ta..." Hắn nhất thời nghẹn lời.

Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!


"Chuyện đã đến thế này, nói gì cũng vô dụng rồi."


Ta nhắm mắt lắc đầu, dùng sức giãy khỏi tay hắn, xoay người bỏ đi.


"Ta đã không còn là Thiển Nương năm đó, ngươi cũng không còn là Tề Trường Lan năm đó."


"Chúng ta... không thể quay lại được nữa."


Hắn vội vàng chắn trước mặt ta.


"Nàng đừng đi!"


"Lúc ta đến Tống gia gặp nàng, nhạc phụ chỉ nói nàng đến biệt trang dưỡng bệnh. Sau đó ta lại hỏi, người trong Tống phủ lại nói nàng bệnh nặng không qua khỏi, đã buông tay nhân gian."


"Nàng đã không chết, vì sao không trở về?"


"A Thiển, những năm nay, ta... ta rất nhớ nàng."


Nhớ ta sao?


Ta sờ sờ bên mặt.


Năm đó hắn chỉ nhìn ta một cái liền lộ ra vẻ mặt khó chịu, giờ đây ta không còn cái bớt, sau khi tu luyện dung mạo càng thêm xuất sắc, hắn lại bắt đầu đối với ta khăng khăng một mực.


Ta ấp ủ một hồi cảm xúc, che mặt khóc nức nở.


"Trường Lan, ta cũng nhớ ngươi..."


"Những năm nay, ta không có lúc nào không nghĩ đến ngươi, ta bị phụ thân ta ném xuống nước, giãy giụa sống sót, bất đắc dĩ phải ủy thân cho hết nam nhân này đến nam nhân khác."


"Nhưng trong lòng ta, chỉ có ngươi mới là phu quân của ta!"


"Giờ này ngươi và công chúa sắp thành thân, ta đã là thiếp của người khác, ta nếu còn chút liêm sỉ, thì nên cách xa ngươi một chút."


"Những gì chúng ta vừa làm đã vượt quá giới hạn, nếu để công chúa biết, nàng ấy kiêu ngạo như vậy, làm sao có thể dung thứ cho chúng ta như thế?"


Hắn đầy mặt đau xót, từ phía sau ôm lấy bờ vai gầy yếu của ta.


"Đừng sợ, công chúa tính tình cương trực, có thể thấu hiểu nỗi khổ của nữ tử. Nàng cả đời long đong, công chúa nhất định có thể thông cảm."


Ta còn chưa kịp nói, liền thấy một tiểu tỳ từ trong rừng trúc bên cạnh đi ra.


"Hay cho Tề Trường Lan ngươi, lại dám ở đây cùng người khác tư hội! Ngươi có xứng với công chúa nhà ta không?"


Phía sau nàng, một nữ tử hồng y tay cầm trường tiên, như một ngọn lửa mạnh mẽ lao đến.


Sắc mặt Tề Trường Lan đột nhiên biến đổi, thất thanh nói: "Công chúa!"


Trưởng công chúa mặt không chút thay đổi, một roi quất xuống bên chân Tề Trường Lan.


"Để nàng ta lại, ngươi cút."


Tề Trường Lan che chở trước mặt ta, "Công chúa minh giám, năm đó bởi vì hôn sự của người và ta, Thiển Nương bị liên lụy, cửu tử nhất sinh mới sống sót."


"Công chúa nếu còn một chút lòng trắc ẩn, thì không nên ra tay với nàng ấy!"


Thật lòng mà nói, lúc hắn chắn trước mặt ta, trông cũng khá giống một nam nhân.


"Tề Trường Lan, trong lòng ngươi, bổn cung chính là loại người tâm ngoan thủ lạt, lạm sát kẻ vô tội như vậy sao?"


Công chúa cười lạnh một tiếng, "Nàng ta là thiếp của Mục gia, ngươi ở đây cùng nàng ta tình chàng ý thiếp, Mục gia không làm gì được ngươi, nhưng giết nàng ta lại dễ như trở bàn tay."


"Ngươi rốt cuộc là đang giúp nàng ta hay là hại nàng ta?"


Tề Trường Lan còn muốn nói gì đó, lại bị công chúa trừng mắt liếc một cái.


"Còn không mau cút? Nếu tên tiểu tử nhà họ Mục kia tìm đến, ta tự có biện pháp ứng phó."


Nghe vậy, Tề Trường Lan nhìn ta, lại nhìn công chúa, do dự một hồi, vẫn xoay người rời đi.


Ta thở dài. May mà không trông cậy vào tên khốn này.


Thấy hắn đi xa, Trưởng công chúa tiến lên vài bước, dùng cán roi nâng cằm ta lên:


"Nhiều năm như vậy rồi, ngươi lại thật sự xuất hiện trước mặt ta."


Tư thế bị ép ngẩng đầu rất không thoải mái, ta thuận tay gạt cán roi ra, mỉm cười với nàng.


"Không sai, chỉ là không biết lời ước định năm xưa của công chúa, giờ này còn tính hay không?"


26


Ta và Trưởng công chúa quen biết nhau ở Xuân Trú Lâu.


Khi đó, bởi vì Diệu Nương vừa mới nhờ vào từ khúc của ta mà có chút danh tiếng, liền có một vị tiểu công tử dung mạo thanh tú, hào phóng vung tiền, chỉ đích danh muốn gặp nàng ta.


Tiểu công tử cho không ít tiền thưởng, sau khi gặp Diệu Nương, chưa nói được mấy câu liền lộ ra vẻ thất vọng.


"Ngươi không phải người đó." Hắn khẳng định chắc chắn nói.


Tên người hầu mặt trắng không râu phía sau công tử cao giọng quát mắng: "Tiểu kỹ nữ, cũng dám lừa gạt chủ nhân của ta?"


Hắn động tác nhanh nhẹn, ba hai cái liền ép Diệu Nương quỳ xuống đất.


Diệu Nương sợ hãi khóc lớn, không ngừng gọi tên ta.


Ta từ trong phòng bước ra, cung kính nói: "Mong quý nhân thứ tội, không dám lừa gạt quý nhân, người mà ngài muốn tìm có lẽ là nô tỳ."


Ta ngẩng đầu nhìn thoáng qua, liền xác định đây không phải công tử gì cả, mà là một nữ tử chính hiệu.


Nữ tử, tuổi này, bên cạnh lại có nội thị.


Vải vóc trên người nhìn thì có vẻ giản dị, thực chất là Thiên Hương Cẩm được tiến cống năm ngoái.


Thân phận người này, ngoài vị Trưởng công chúa cướp phu quân của ta, hại ta bị ném xuống sông ra, không còn ai khác.


Hôm nay nàng ta đến đây, chẳng lẽ là vì ta?


Lòng ta chùng xuống.


Trưởng công chúa phẩy tay, bảo nội thị dẫn Diệu Nương rời đi.


Ta cẩn thận quan sát nàng, thấy nàng không có gì khác lạ đối với cái bớt trên mặt ta, lúc này mới hỏi: "Quý nhân vì sao muốn gặp ta?"


Nàng nghiêm mặt nói: "Tìm kiếm người tài."


"Ta từ trong thơ của ngươi nghe được thanh âm bất bình, vốn tưởng rằng sẽ gặp được một người có chí lớn."


Nàng nhìn thân hình gầy yếu của ta, lắc đầu, đầy mặt thất vọng.


"Đáng tiếc."


"Đáng tiếc cái gì?"


"Đáng tiếc ngươi tuy có tài học, lại không có ngạo cốt. Rõ ràng chỉ dựa vào tài học là đủ để người cầu tài vì ngươi chuộc thân, lại rúc trong thanh lâu này, mặc cho tài hoa bị vùi lấp, thậm chí cam tâm tình nguyện đem thơ từ tặng cho kỹ nữ."


"Xem ra ngươi không phải người ta muốn tìm."


"Hôm nay là ta quấy rầy rồi, cáo từ."


Chỉ vài câu ngắn ngủi, ta liền đoán định, Trưởng công chúa và những gì ta nghĩ trước đó khác xa nhau.


Chuyện hôn sự này, e rằng còn có ẩn tình bên trong.


Thấy nàng đứng dậy muốn đi, ta không nhanh không chậm tung ra mồi nhử.


"Công chúa vì sao cầu hiền? Là vì hoàng gia? Vì Tề gia? Vì Thập tứ hoàng tử? Hay là vì chính mình?"


Nàng kinh ngạc quay đầu lại, "Ngươi nói gì?"

Bình Luận Chapter (0)

Thảo luận về nội dung chương này

Bạn muốn bình luận chapter này?

Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.

Đăng Nhập Ngay
💬

Chưa có bình luận nào

Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!

Về Chúng Tôi

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, Hồ Yêu miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này.

Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ trực tiếp thông qua fanpage chính thức của chúng tôi.

Liên hệ bản quyền
© 2026 Hồ Yêu Truyện. All rights reserved. Website thiết kế bởi HG DIGITAL