Hồ Yêu Truyện

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết tiktok. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.

Con lăn massage Gừng Ngải

tiktok

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

18


Người đến báo tang rất thương cảm ta.


Đúng vậy, một nữ nhân cô đơn, không chồng không con, lại có tiền của, chẳng khác nào miếng mỡ béo, mặc người ta xâu xé.


Thế đạo này, ai bảo nữ nhân cũng là một phần của tài sản chứ?


Có nam nhân, nàng là tài sản có chủ.


Mất nam nhân, nàng có thể bị cướp đoạt tùy ý.


Ta nén đau buồn, mặt mày xanh xao đi nhận xác, trên đường ngất đi mấy lần.


Ai cũng khen ta tình thâm nghĩa trọng, người quen biết ta liền kể với người khác đức hạnh của ta tốt đẹp như thế nào, là một nữ tử kính trọng phu quân ra sao.


Còn nói sau khi cưới ta, Thi Lương ngày càng giàu có, có thể thấy ta là người có phúc.


Chỉ là hắn mệnh bạc, rõ ràng gia tộc hiển hách, lại bị bỏ rơi, vừa nhìn đã thấy không giữ được phúc khí.


Cho nên mới không chịu nổi vận may lớn này, rõ ràng kiếm được tiền, lại chết vào lúc giàu sang.


Ta mơ màng tỉnh lại, mọi người đều đến an ủi.


Ta khóc lóc hồi lâu, mới gắng gượng tinh thần, thuê người lo liệu tang sự cho phu quân.


Sau khi nhập quan, đêm canh linh, có người lén lút lẻn vào cái sân nhỏ nhà ta.


Ta đang cúi đầu trước linh đường niệm tên Diệu Nương, quay đầu lại thì thấy một bóng đen.


“Không được kêu!”


Tên kia bịt miệng ta, hung dữ nói: “Kêu nữa là bóp chết ngươi!”


Ta run rẩy toàn thân, không dám nói một lời.


Nhưng trong tay lại lặng lẽ tụ lại một luồng linh lực sẵn sàng xuất chiêu.


Dưới ánh nến leo lắt, ta nhìn rõ mặt hắn.


Dung mạo phong lưu tuấn tú ban ngày, giờ phút này lại giống như sói dữ đáng ghét.


Chính là một trong những công tử nhà giàu ta viết thuê cho, Lương Mục.


Hắn từ từ buông tay, thấy ta chỉ khóc, không có ý định gọi người, liền dịu giọng.


“Tẩu tẩu đừng kêu, ta chỉ là ngưỡng mộ phong thái của tẩu tẩu, không nỡ thấy tẩu tẩu tuổi còn trẻ mà phải chịu cảnh góa bụa.”


Nước mắt ta không ngừng rơi, “Phu quân ta còn đang nằm trên linh đường, chẳng lẽ ngươi không sợ hồn thiêng của chàng về đòi mạng sao?”


Hắn cười lạnh một tiếng.


“Thi Lương là cái thá gì! Ta cho chó gặm xương, chó còn vẫy đuôi với ta.”


“Chỉ biết viết vài bài văn, còn dám lên mặt với ta!”


“Hắn còn sống ta còn không sợ, huống chi là đã chết?”


Ta che miệng khóc, giấu đi vẻ giễu cợt bên khóe môi.


Nam nhân ngày thường thích khoe khoang tình nghĩa anh em, nhưng khi đâm dao vào lưng huynh đệ, lại chưa từng nương tay.


Hắn cúi đầu nhìn ta dưới ánh nến, càng nhìn càng thích thú.


“Tẩu tẩu, nàng không biết đâu, lần đầu tiên ta gặp nàng ở nhà họ Thi, ta đã cảm thấy Thi Lương không xứng với nàng.”


“Ta ngày đêm mong nhớ nàng, vậy mà nàng lại lạnh nhạt với ta, chỉ dịu dàng với tên Thi Lương kia.”


“Tên tiểu nhân đó có đức hạnh gì? Nàng chắc không biết, hắn ở bên ngoài bao dưỡng một cô đào, mua trâm vàng cho nàng ta, lại để nàng cài trâm gỗ. Nam nhân như vậy, cần gì chứ?”


Ta mặt mày đau khổ, “Đều là người ngoài dụ dỗ hắn, hắn đã nói sẽ chung tình với ta…”


Lương Mục hừ lạnh.


“Ta khuyên tẩu tẩu nên theo ta, nếu không, ta sẽ đi báo quan, nói nàng cố ý quyến rũ ta, còn âm thầm hạ độc Thi Lương. Xem nha môn sẽ xử lý thế nào?”


Nói xong, hắn ghé mặt lại gần, muốn hôn ta.


Ta yếu ớt giãy giụa, “Một là tư thông với người khác ngay trên linh đường, hai là gánh tội giết chồng, chàng miệng thì nói yêu ta, nhưng khi nào cho ta đường sống?”


Thấy không thoát được, ta cầu xin: “Nếu chàng thật lòng có ta, hãy đợi Thi Lương an táng xong, đường đường chính chính đến cưới ta.”


Linh lực sau khi dẫn khí nhập thể thật khó khống chế, vừa rồi suýt nữa không kìm được mà đánh bay hắn ra ngoài.


Lương Mục không hề hay biết, cười nói: “Hôm nay nàng để ta vui vẻ, ta nhất định sẽ đường hoàng rước nàng về nhà!”


Ta nhỏ giọng nói: “Thi Lương luôn tự phụ là con cháu thế gia, chàng có muốn biết tại sao hắn lại cưới ta, một người xuất thân không rõ ràng không?”


Động tác của Lương Mục dừng lại.


“Ta là nữ nhi của Tống Du, Thị lang bộ Hộ, năm mười ba tuổi bị người ta bắt cóc, mấy hôm trước mới gửi được tin tức cho phụ thân.”


“Bề ngoài ông ấy sẽ không nhận ta, nhưng nếu ta chết, chàng đoán xem ông ấy có điều tra không?”


“Những chuyện chàng làm, thật sự không để lại dấu vết sao?”


Thấy hắn không nói gì, ta lại đổi giọng: “Nhưng nếu chàng cưới ta, sau này sẽ có Thị lang làm nhạc phụ che chở.”


“Dù nhà họ Lương có muốn mua quan cho chàng, có đường dây vẫn tốt hơn là không có, đúng không?”


Uy hiếp dụ dỗ cùng lúc, cuối cùng cũng khiến Lương Mục động lòng.


Chính thất của con nhà thương nhân không đáng giá, hắn cũng không phải trưởng tử trong nhà.


Vụ làm ăn này, quả thực có lợi.


19


Khác với tiền triều, triều đại này vì chiến loạn mà dân số giảm mạnh, thành thân không bị ràng buộc bởi việc giữ đạo hiếu.


Gả vào nhà họ Lương, ta mới biết, Lương Mục còn có tám tiểu thiếp, bốn thông phòng.


Người nhỏ nhất mới mười ba tuổi.


Cùng tuổi ta khi vào Xuân Trú Lâu.


Tiểu nha đầu đó tên Thảo Nhi, là người chạy nạn từ nơi khác đến, bị bán vào phủ họ Lương.


Nghe nói đầu năm còn bị Lương Mục đá đến sảy thai.


Thế nhưng ánh mắt nàng ta nhìn Lương Mục lại sáng long lanh, rõ ràng là vui mừng và ngưỡng mộ.


Ta hỏi nàng ta: “Ngươi rất thích phu quân sao?”


Nàng ta gật đầu lia lịa.


“Tại sao? Hắn đối xử với ngươi tốt lắm sao?”


Quan thoại của nàng ta không chuẩn, lẫn giọng địa phương nào đó.


“Thiếu gia đối xử tốt với ta. Tuy rằng hắn đánh ta, lần trước đá vào bụng ta đau lắm, nhưng hắn cho ta ăn no.”


“Ở n

Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

hà, a cha cũng đánh ta, còn không cho ta ăn cơm, ta đói đến mức nửa đêm phải uống nước lã.”


“Thiếu gia còn biết nhiều thứ lắm, biết viết chữ, còn biết vẽ nữa! Cẩu Đản ở làng ta, biết viết tên mình, đã được gọi là Văn Khúc Tinh rồi.”


Ta nghĩ đến nét chữ nguệch ngoạc của Lương Mục, không khỏi đỡ trán.


“Ta dạy ngươi đọc chữ, ngươi có học không?”


Nàng ta hoảng sợ lắc đầu.


“Sao ta có thể đọc sách biết chữ? Đó… đó không phải là thứ người như ta nên học!”


Ta thất vọng thở dài, phẩy tay cho nàng ta lui xuống.


Năm đó, tuy phụ thân không cấm ta đọc sách biết chữ, nhưng đích tỷ không thích đọc sách, nên ông cũng không mời phu tử dạy dỗ cho các nữ nhi.


Dù sao ta cũng chỉ là thứ nữ.


Ta mặt dày mày dạn nịnh nọt huynh trưởng, mượn sách vở và bút mực của họ.


Bằng mọi cách lẻn vào thư phòng, chép từng cuốn sách một.


Tâm trạng của ta lúc đó, đại khái là tham lam đi.


Không đủ, không đủ, vẫn còn chưa đủ.


Chính là chữ “không đủ” này, mới khiến ta đến ngày hôm nay vẫn được hưởng lợi.


Ta hai tay trắng bị ném xuống sông, không mang theo tiền bạc, không mang theo quyền thế, nhưng ta có thể mang theo kiến thức.


Người đời đều nói tham lam là xấu, thanh tâm quả dục, tri túc thường lạc* là tốt.

(* Giữ tâm trong sáng, ít ham muốn; biết đủ thì luôn vui vẻ.)


Nhưng ta lại cảm thấy, người biết đủ luôn bị giới hạn trong giếng, người tham lam mới có thể vượt ra khỏi rào cản.


Cái gọi là an phận thủ thường, bất quá chỉ là kỳ vọng của người chăn cừu đối với đàn cừu mà thôi.


Cừu mà thật sự tin vào điều đó, mới là chuyện nực cười nhất trên đời.


20


Từ sau khi hấp thụ toàn bộ khí vận của Thi Lương, ta đã khai mở được một thiên phú mới.


Trước đây ta chỉ có thể hấp thụ khí vận từ phu quân.


Giờ đây đã mở rộng ra toàn bộ gia tộc của phu quân.


Ta thử hấp thụ một lượng lớn vận may của nhà họ Lương, gặp phải lực cản rất lớn.


Vận may như thủy triều, có lên có xuống.


Muốn hấp thụ hoàn toàn khí vận của một người, phải làm vào lúc vận thế của người đó suy yếu, vận may của gia tộc cũng vậy.


Đây chính là thuận theo thế đạo.


Mệnh do trời định, vận do người tạo. Nhất cử nhất động của con người đều ảnh hưởng đến vận thế của chính mình.


Làm việc tổn hại vận may, vận thế của bản thân sẽ suy yếu.


Nếu Thi Lương giữ mình trong sạch, không sa vào bẫy, hắn cũng sẽ không chết nhanh như vậy trong tay ta.


Thành thân được một tháng, Lương Mục liền đưa ta đến phủ Thị lang.


Lão Đinh canh cửa nhìn ta chằm chằm, há hốc mồm như nhìn thấy ma.


Ta mỉm cười, “Lão Đinh, làm phiền ông báo với phụ thân, Thiển nương về thăm người.”


Lão Đinh vội vàng vào trong bẩm báo, không lâu sau liền chạy ra, mồ hôi nhễ nhại, nói lão gia không có nhà, ông không dám tự ý quyết định.


Lương Mục vừa thất vọng vừa phấn chấn.


Thất vọng vì không gặp được, phấn chấn vì hắn thật sự cưới được một tiểu thư khuê các.


Ta cũng rất vui mừng.


Phụ thân ta biết ta còn sống, nhất định sẽ ăn không ngon ngủ không yên, sợ ta hủy hoại danh dự của ông.


Suy đi tính lại, ông ta chỉ có thể ra tay trước, giết ta và cả nhà họ Lương đứng sau ta.


Chuyện vui sướng nhất trên đời là gì?


Chính là dùng dương mưu khiến kẻ thù làm việc cho mình.


21


Tri phủ diệt môn, huyện lệnh phá gia.


Một quan viên có thể giáng đòn trí mạng lên kẻ dưới quyền.


Phụ thân ta thậm chí không cần đích thân ra mặt, chỉ cần ám chỉ một tiếng, sẽ có rất nhiều thuộc hạ thay ông ta lo liệu.


Họ cũng không cần làm quá, chỉ cần lấy danh nghĩa kiểm tra, giữ lại hàng hóa và tiền bạc của nhà họ Lương một thời gian, vòng quay vốn sẽ xuất hiện lỗ hổng.


Trong quá trình này, đám tiểu lại sẽ như ruồi nhặng ngửi thấy mùi máu, bu đến bòn rút từng lớp từng lớp.


Rất nhanh, đám mây khí vận của nhà họ Lương xuất hiện một lỗ hổng, ta xé to lỗ hổng đó hơn nữa, ngày ngày hấp thụ, không ngừng tu luyện.


Theo quá trình tu luyện của ta ngày càng sâu, tốc độ hấp thụ linh khí bằng khí vận cũng dần dần tăng nhanh.


Nhà họ Lương ngày càng khốn đốn, ta lại đột phá Luyện Khí tầng bốn.


Thậm chí có thể sử dụng một chút pháp thuật đơn giản.


Lương Mục đứng ngồi không yên, kéo ta ra ngoài, thẳng tiến đến phủ Thị lang.


Ta biết rõ lần này đi chính là vào hang cọp, phụ thân ta nhất định đã chuẩn bị sẵn sàng, sẽ triệt để trừ khử ta.


Ta ngồi trong xe ngựa không dám dừng lại một khắc nào, điên cuồng dùng linh khí đánh vào các huyệt đạo toàn thân, sau đó dùng khí vận tụ tập linh khí.


Trên không trung, nơi không ai nhìn thấy, đỉnh đầu ta xuất hiện một vòng xoáy khổng lồ, hấp thụ khí vận của nhà họ Lương từ bốn phương tám hướng.


Luyện Khí tầng năm, đã đột phá!


Khí vận trên đầu Lương Mục dần dần mỏng manh, một con ngựa bất kham chạy như bay trên đường xông thẳng tới, một vó đạp lên người Lương Mục vừa bị hất văng ra khỏi xe ngựa!


Xương sườn của hắn lập tức bị dẫm gãy, nằm giữa đường miệng phun máu tươi, nhưng không một ai dám đứng ra bênh vực.


“Phu quân!”


Ta loạng choạng chạy ra khỏi xe ngựa, nhào lên người Lương Mục khóc lóc thảm thiết, thiếu niên âm nhu cưỡi ngựa kia chán nản bĩu môi.


“Chết thì đã chết rồi. Khóc lóc cái gì?”


Ánh mắt hắn nhìn sang ta, linh khí vẫn chưa tiêu tán sau khi đột phá đã hấp dẫn hắn, hắn như bị ma làm, xuống ngựa đi đến trước mặt ta.


“Dung mạo như vậy, lại đi theo một tên bệnh tật yếu đuối, giống như ngọc trai lăn xuống đất cát, thật đáng tiếc.”


“Nếu theo ta, nhất định sẽ để nương tử biết, thế nào mới gọi là nam nhân chân chính!”

Bình Luận Chapter (0)

Thảo luận về nội dung chương này

Bạn muốn bình luận chapter này?

Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.

Đăng Nhập Ngay
💬

Chưa có bình luận nào

Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!

Về Chúng Tôi

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, Hồ Yêu miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này.

Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ trực tiếp thông qua fanpage chính thức của chúng tôi.

Liên hệ bản quyền
© 2026 Hồ Yêu Truyện. All rights reserved. Website thiết kế bởi HG DIGITAL

Chương trình tài trợ liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng từ việc giới thiệu sản phẩm.

4 dây sạc nhanh|Pin dự phòng 20000mAh dung lượng lớn Đèn LED báo phần trăm

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ editor xin chân thành cảm ơn!