Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
500gr Granola Siêu Hạt Vị Truyền Thống, Cacao, Matcha
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Vào đúng ngày sinh thần của nữ nhi, nhà mẹ đẻ sai người mang đến từng rương lễ vật.
Kiếp trước năm nào cũng như vậy.
Sinh thần một rương, ăn Tết một rương.
Đến lúc xuất giá, số của cải tích cóp được còn nhiều hơn cả thiên kim tiểu thư nhà quan lại.
Ngoài ra còn có vài gói điểm tâm dễ tiêu hóa.
Công công nhìn thấy, liền ngang nhiên cướp đi một gói ngay trước mặt mọi người:
"Nhiều như vậy, Nhiên nhi chắc chắn ăn không hết."
Ta mang theo nụ cười như có như không nhìn ông ta: "Con bé ăn không hết, chẳng phải vẫn còn nội tôn của người sao?"
Sự ích kỷ của nam nhân Tống gia quả nhiên được lưu truyền từ đời này sang đời khác.
Tống Liên Hỉ vừa nghe xong, liền cho rằng công công đã cướp mất phần của nó.
Một già một trẻ, chỉ vì một gói điểm tâm mà làm ầm ĩ không ngớt trong sân viện.
Ta làm như không nghe thấy, ôm lấy nữ nhi bắt đầu khai tiệc.
Con bé giống ta, rất thích ăn cá.
Đầu thu tháng Tám ăn cá quế, ít xương, thịt lại béo ngậy.
Nhưng không được tham con to, chỉ chọn loại tầm một cân bốn lạng để ăn.
Đem bỏ vào nồi hấp cách thủy, trước khi dọn lên bàn thì rưới thêm chút xì dầu, liền trở thành một món ngon tuyệt hảo.
Nữ nhi thân hình nhỏ bé, vậy mà một hơi ăn hết nửa con cá.
Nhũ mẫu sợ con bé đầy bụng sinh bệnh, liền không gắp cho nữa.
Đúng lúc này, Tống Liên Hỉ khóc lóc chạy tới: "Mẫu thân, nội tổ phụ lấy mất điểm tâm của con rồi."
Ta cố ý tỏ ra kinh ngạc: "Nội tổ phụ của con không phải là người thương con nhất sao?"
Tống Liên Hỉ đang trong cơn tức giận: "Mới không phải! Nội tổ phụ chỉ thương chính bản thân ông ấy thôi!"
Ta vùi đầu vào chiếc cổ thơm mềm của nữ nhi mà cười thầm.
Cười xong, ta buông lời quở trách không nặng không nhẹ: "Không được vô lễ, trưởng bối cũng là người để con khua môi múa mép sao."
Tống Liên Hỉ bĩu môi.
Sau đó, nó không bao giờ sang chỗ công công bà bà nữa.
Bà bà nhớ nội tôn da diết, mãi đến ngày Tết Trung thu mới miễn cưỡng khỏe lại.
Năm người nhà quây quần bên chiếc bàn tròn, cùng nhau ăn bánh thưởng trăng.
Cũng thật không may.
Mây đen dày đặc không lọt nổi một tia sáng trăng, e rằng ngày mai ngày mốt trời sẽ đổ mưa.
Gió lạnh hiu hiu thổi, ánh nến lay động nhạt nhòa.
Công công bà bà đưa bức thư Tống Tri Dũng gửi về cho ta xem.
"Trần thị, con xem thử Đại lang nói gì trong thư?"
Hai người họ tuy không biết chữ, nhưng bên cạnh vẫn có người đọc thư thay.
Ta mỉm cười, mở thư ra lướt nhìn một lượt.
Trên đó viết: Thuở nhỏ nhà nghèo, trời đông giá rét, ngón tay tê cóng không thể co duỗi, nhờ phụ mẫu bưng nước nóng ủ ấm, mới có thể đỗ đạt công danh. Hai lão nhân gia đã vắt kiệt tâm can nuôi ta khôn lớn, Trần thị thân là thê tử của ta, sao có thể bất kính bất hiếu, như vậy còn là người sao?
Ồ, hóa ra là chửi ta.
Ta tiện tay gấp lại, hơ trên ngọn nến đốt cháy rụi.
"Tục ngữ có câu phụ mẫu còn sống thì không đi chơi xa, phu quân thà đi nơi khác chịu khổ chịu nhọc, cũng không chịu ở lại bên cạnh hầu hạ hai vị lão nhân gia, e rằng những lời trong thư đều là dối trá cả thôi."
Bà bà tức giận, ho khan không ngừng.
Công công đập bàn đứng phắt dậy: "Khốn kiếp! Ngươi còn không biết điều như vậy,
Sản phẩm tiếp thị liên kết tiktok. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Ta đáp: "Được thôi, người mau mau gửi tin đi, rồi sớm ngày thu xếp hành lý dọn về quê cũ."
Công công gắt gỏng: "Là Tống gia ta hưu ngươi, dựa vào cái gì mà chúng ta phải dọn ra ngoài?"
Ta nhếch mép: "Người già nên hồ đồ rồi sao? Tòa trạch viện này là của hồi môn của ta mà."
"Tống Tri Dũng năm xưa thi đỗ Cử nhân, bạc kiếm được đều đem đi lo lót cho quan trên cả rồi, nhà ta ngay cả sính lễ cũng chẳng thèm nhận của chàng ta, những năm qua còn bù lỗ cho Tống gia các người hàng vạn lượng bạc, nếu muốn hưu ta, thì hãy đem toàn bộ số tiền đó trả lại đây."
"Ngươi!" Công công nghiến răng nghiến lợi chỉ thẳng mặt ta, thân hình lảo đảo mấy cái.
Chương 15
Yến tiệc thưởng trăng kết thúc trong sự chẳng vui vẻ gì.
Trở về phòng ngồi lên giường sập, ta mở bức thư gửi riêng cho mình ra.
Xem ra còn dày cộm hơn cả kiếp trước cộng lại.
"Gửi hiền thê: Phụ mẫu đột ngột rời xa ta, trong lòng tự nhiên hoảng sợ bất an, mong nàng rộng lòng bao dung."
Hửm?
Ta tiếp tục đọc xuống dưới: "... Huyện Nhật Xuất toàn là điêu dân, vi phu thân là quan phụ mẫu lại chẳng có đất dụng võ, không biết có thể nhờ cậy thê huynh ra tay tương trợ hay không, ngày sau nhất định sẽ hoàn trả gấp mười lần."
A.
Cần tiền thì không có.
Cần người, ta đã sớm đưa đến cho chàng rồi.
Hai người các ngươi đã có tình ý, ta đây cũng sẵn lòng tác thành.
Tống Tri Dũng vừa lên đường không lâu, người của ta đã lập tức đưa Doãn Thủy Tiên đi theo.
Chắc hẳn giờ này ả ta đã đến nơi rồi nhỉ?
Chương 16
Qua Tết Trung thu, liền đến tết Trùng Cửu.
Ta dẫn theo nhi nữ cùng nhau ra ngoại thành, lên núi Bạch Hạc leo cao ngắm cảnh.
Cây cỏ úa vàng, núi sông vẫn y như cũ.
Trong núi có tự miếu, cũng có đạo quán.
Công công bà bà cả hai nơi đều tín ngưỡng.
Nhưng nghe đồn những nhà phú quý thường hay bái Phật, nên bọn họ đã đi đến tự miếu.
Ta cả hai kiếp đều tin vào Đạo giáo, liền hỏi nhi tử muốn đi theo ai.
Nó không cần suy nghĩ liền đáp: "Đương nhiên là phải đến đạo quán rồi, không chừng còn có thể gặp được tiên sinh."
Đạo quán từ trong ra ngoài đều mang vẻ cổ kính mộc mạc, được xây dựng ở lưng chừng núi, chỉ có duy nhất một con đường mòn nhỏ hẹp dẫn lên.
Kiệu của các bậc đạt quan quý nhân không thể lên được, người qua lại đều là bá tánh áo vải.
Ta mặc một thân cẩm y đứng giữa đám đông, liên tục nhận được những ánh mắt tò mò dòm ngó.
"Tiên sinh!"
Tống Liên Hỉ lao đến bên cạnh một nam tử mặc trường bào màu xanh, cúi đầu chắp tay hành lễ.
Nam tử vuốt râu cười cười, xoa đầu nó: "Đi dập đầu vài cái trước Tổ sư gia đi, ngài sẽ phù hộ cho con bình an suôn sẻ."
Ta quyên góp chút tiền nhang đèn, rồi lui ra ngoài chờ đợi.
Nửa canh giờ sau, nhi tử cầm một quẻ xăm đến tìm ta: "Mẫu thân, tiên sinh cho con đấy."
Lời xăm viết: Một cuốc đào đất mong tìm suối, nỗ lực cầu mong ắt dẫn đầu, vô tình chợt gặp được tri kỷ, tương phùng dắt tay lên thanh thiên.
"Thế này là có ý gì?"
Tống Liên Hỉ nhếch khóe miệng, lắc lư cái đầu nói: "Tiên sinh bảo, một viên bình thường tâm sẽ thu về vạn mối lợi."
Ta khẽ buông lỏng tờ quẻ xăm đang nắm chặt trong tay.
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!