Hồ Yêu Truyện

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.

Sữa Tắm PURITÉ Hoa Anh Đào/Hoa Hồng/Hoa Oải Hương/Hoa Mẫu Đơn/Tinh Dầu Thơm

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

"Dừng tay!"


Ta quát lớn một tiếng, tựa như sấm sét giữa trời quang. Tất cả mọi người trong doanh trướng đều bị ta dọa cho giật mình, quay đầu lại nhìn ta.


Thân hình đồ sộ của ta chặn kín toàn bộ cửa trướng, bóng đen bao trùm lấy bọn chúng. Trên mặt ta không có lấy một tia biểu cảm, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như băng tuyết bên ngoài.


"Lâm... Lâm béo? Ngươi tới đây làm gì?" Vương Ma Tử có chút chột dạ.


"Ta tới tìm hắn chẻ củi cho ta." Ta tùy miệng bịa ra một cái cớ, đi thẳng tới bên cạnh Tiêu Triệt, đỡ hắn đứng dậy.


Bàn tay ta chạm vào cánh tay hắn, có thể cảm nhận rõ ràng hắn đang run rẩy. Không biết là do lạnh, hay là do tức giận.


"Hắn là tạp dịch của ta." Ta nhìn Vương Ma Tử, cố ý nhấn mạnh hai chữ "của ta". "Sau này, không có sự cho phép của ta, kẻ nào động vào hắn một cái thử xem?"


Giọng nói của ta không lớn, nhưng ý vị đe dọa bao hàm trong đó, khiến tất cả những kẻ có mặt đều nghe hiểu. Sắc mặt Vương Ma Tử biến đổi liên tục. Hắn đánh không lại ta, càng không dám đắc tội với một trong những quản sự hỏa phòng đang nắm giữ miếng cơm manh áo của bọn hắn.


"Coi như ngươi lợi hại!" Hắn gắt một ngụm, mang theo thủ hạ xám xịt rời đi.


Trong doanh trướng chỉ còn lại ta và Tiêu Triệt. Ta cúi đầu nhìn mu bàn tay bị dẫm đến xanh tím của hắn, lại nhìn lướt qua cuốn binh thư được hắn coi như trân bảo ôm chặt trong ngực. Ta không nói gì thêm, chỉ đem củ khoai lang vẫn còn ấm nóng trong người nhét vào tay hắn.


"Ăn đi."


Hắn nhận lấy củ khoai, xúc cảm ấm áp khiến những ngón tay lạnh lẽo của hắn có lại được một tia tri giác. Hắn cúi đầu, mái tóc dài lòa xòa che khuất biểu cảm của hắn. Trôi qua rất lâu, ngay lúc ta nghĩ hắn sẽ không lên tiếng, hắn lại dùng một chất giọng gần như nỉ non mà mở lời.


"Bọn họ đều nói, ta là một tên phế vật, là một gánh nặng, là một tội nhân không đáng được sống."


Chương 11


Trong giọng nói của hắn mang theo một tia run rẩy khó mà nhận ra.


"Bọn họ nói như vậy, thì liền đúng sao?" Ta hỏi ngược lại.


Hắn mãnh liệt ngẩng đầu lên, trong đáy mắt hằn đầy tơ máu, tựa như một con thú non bị ép đến bước đường cùng.


"Ta..." Hắn hé miệng, lại không thể nói nên lời.


"Tiêu Triệt." Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, gọi tên hắn. "Người khác nhìn ngươi ra sao, không quan trọng. Quan trọng là, bản thân ngươi nhìn nhận chính mình thế nào."


"Ngươi là muốn làm một vũng bùn loãng mặc người chà đạp cả đời, hay là muốn làm một thanh lợi nhẫn có thể rạch phá bóng tối, tự ngươi chọn đi."


Nói xong, ta xoay người rời đi. Ngay khi bước đến cửa trướng, phía sau lưng bỗng truyền đến thanh âm nghẹn ngào mang theo tiếng khóc kìm nén của hắn.


"Đa tạ."


Bước chân ta hơi khựng lại, không hề quay đầu.


Sản phẩm tiếp thị liên kết tiktok. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.

tiktok

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

(0, 0, 0);">"Sau này, ngươi chuyển đến chỗ ta mà ở."


Ta ném lại một câu, bóng dáng khuất dần vào trong bão tuyết. Đêm đó, Tiêu Triệt dọn vào phòng tạp vật của ta. Ta nhường giường cho hắn, bản thân thì trải chiếu dưới đất ngủ bên cạnh bếp lò.


Phòng tạp vật rất nhỏ, khoảng cách giữa chúng ta bất quá cũng chỉ vài bước chân. Khi đêm khuya thanh vắng, ta có thể nghe thấy tiếng hắn lật mở những trang sách. Cùng với tiếng ho khan dù đã cố hết sức đè nén nhưng vẫn nghe rõ mồn một của hắn. Giữa chúng ta, vẫn như cũ không có quá nhiều lời nói. Thế nhưng có một số thứ, đã trở nên không còn giống trước nữa.


Chương 12


Hắn bắt đầu chủ động nói chuyện với ta. Mặc dù chỉ là vài câu ngắn ngủi đại loại như "Nước sôi rồi", "Củi chẻ xong rồi".


Hắn sẽ ở lúc ta nấu cơm, lặng lẽ giúp ta nhóm lửa, thêm củi. Hắn sẽ đem phần khẩu phần ăn ít ỏi đến đáng thương mà hắn nhận được, chia một nửa cho ta. Cho dù mỗi lần như vậy đều bị ta lườm cho một cái thu về, sau đó lấy cả vốn lẫn lời mà nhét lại cho hắn nhiều hơn.


[Hệ thống nhắc nhở: Mục tiêu Tiêu Triệt, độ hảo cảm đối với ký chủ +20. Độ hảo cảm hiện tại: 40 (Tín nhiệm).]


Ta nằm bên cạnh bếp lò ấm áp, lắng nghe tiếng nhắc nhở của hệ thống văng vẳng bên tai, khóe miệng câu lên một nụ cười khó lòng phát giác. Nhi tử, rốt cuộc cũng bắt đầu hiểu chuyện rồi.


Chớp mắt một cái, xuân về hoa nở. Mùa xuân ở Bắc Cảnh tuy đến muộn, nhưng suy cho cùng thì vẫn đến. Băng tuyết tan chảy, thảo mộc hồi sinh. Kéo theo đó, bầu không khí ngột ngạt trong quân doanh cũng trở nên hoạt bát hơn không ít.


Lương thảo tiếp tế của triều đình cuối cùng cũng được đưa tới, bữa ăn được cải thiện vô cùng to lớn. Mà Tiêu Triệt, dưới sự bồi bổ của ta, tình trạng sức khỏe cũng tốt lên rất nhiều.


Hắn không còn là thiếu niên gầy gò gió thổi qua là ngã như trước nữa. Dù rằng thân hình vẫn còn đơn bạc, nhưng giữa hàng lông mày đã hiện hữu vài phần anh khí, ánh mắt cũng trở nên trầm tĩnh và sắc bén hơn. Ban ngày hắn vẫn như cũ là một tên tạp dịch không chút thu hút nhất, làm những công việc mệt mỏi nhất.


Nhưng đến buổi tối, ở trong phòng tạp vật của ta. Hắn sẽ thắp lên một ngọn đèn dầu nho nhỏ, thức trắng đêm để nghiên cứu cuốn binh thư cũ nát kia, đồng thời không ngừng suy diễn lặp đi lặp lại. Ta không bao giờ làm phiền hắn, chỉ lặng lẽ chuẩn bị sẵn bữa ăn khuya và trà nóng cho hắn.


Ta biết, hắn đang chờ đợi một cơ hội. Một cơ hội có thể giúp hắn giãy thoát khỏi vũng bùn lầy, thấy lại ánh mặt trời.


Chương 13


Rất nhanh, cơ hội đã đến. Bộ lạc Man tộc ở phương Bắc nhân lúc tiết xuân ấm áp, bắt đầu tấp nập quấy nhiễu biên cảnh, đốt phá cướp bóc. Một trận xung đột quy mô lớn, chỉ mành treo chuông.


Bầu không khí trong quân doanh lập tức trở nên căng thẳng. Đại tướng quân triệu tập toàn bộ Giáo úy, Đô úy nghị sự, thương thảo đối sách.


Hôm đó, ta vừa vặn mang canh nhân sâm đã hầm xong tới cho Tướng quân, ở bên ngoài trướng liền nghe thấy bọn họ đang tranh luận kịch liệt. Phái chủ chiến và phái chủ thủ mỗi bên giữ một ý kiến, không ai thuyết phục được ai.


Ta bưng canh sâm tiến vào, khóe mắt liếc thấy bản đồ quân sự được treo trên vách tường. Phía trên chi chít những ký hiệu đánh dấu bố trí binh lực cùng địa hình địa thế của cả địch và ta.




Bình Luận Chapter (0)

Thảo luận về nội dung chương này

Bạn muốn bình luận chapter này?

Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.

Đăng Nhập Ngay
💬

Chưa có bình luận nào

Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!

Về Chúng Tôi

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, Hồ Yêu miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này.

Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ trực tiếp thông qua fanpage chính thức của chúng tôi.

Liên hệ bản quyền
© 2026 Hồ Yêu Truyện. All rights reserved. Website thiết kế bởi HG DIGITAL

Chương trình tài trợ liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng từ việc giới thiệu sản phẩm.

Sữa Tắm PURITÉ Hoa Anh Đào/Hoa Hồng/Hoa Oải Hương/Hoa Mẫu Đơn/Tinh Dầu Thơm

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ editor xin chân thành cảm ơn!