Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Mặt nạ ngủ dưỡng ẩm và phục hồi da chuyên sâu belif Multi Vitamin Mask 75ml
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi từng nghĩ Bạch Tuyết là câu chuyện cổ tích dịu dàng nhất.
Cho đến khi chính tay tôi chém nát bảy chú lùn.
01
Cơn chóng mặt quen thuộc ập đến.
Tôi và Thiện Tử bước qua cánh cửa màu xám xịt.
Không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo, đảo lộn.
Cảm giác buồn nôn trào lên, giống hệt như lúc nhìn thấy lõi của một quả dưa hấu bị đập nát bét.
Mở mắt ra, trước mặt là một màn sương mù đặc quánh.
"Đại ca... chúng ta tới đâu rồi?"
Giọng Thiện Tử run lẩy bẩy ngay bên cạnh tôi.
Thằng nhóc này vẫn bám dai như đỉa.
Tôi lờ cậu ta đi, đứng im chờ đợi.
Một giây. Hai giây. Mười giây trôi qua.
Yên tĩnh.
Tuyệt đối yên tĩnh.
Không có giọng nói vô cơ quen thuộc vang lên bên tai.
【Chào mừng người chơi...】
Không hề có. Dòng thông báo rập khuôn đó đã biến mất.
Tôi nhíu mày.
Tầm nhìn trống trơn.
Ngay cả những dòng bình luận ồn ào chói mắt mọi khi cũng lặn mất tăm.
Không có mấy câu xàm xí kiểu 【Á á á em gái số 5 tới rồi!】 hay 【Hóng cảnh máu me!】.
Sạch sẽ đến mức bất thường.
"Đại ca, hệ thống chết lâm sàng rồi à?"
Thiện Tử ôm chặt lấy cánh tay tôi, hàm răng va vào nhau lập cập.
Tôi dứt khoát hất tay cậu ta ra. Rất ghét bị bám dính.
"Chắc nó quên nạp tiền mạng."
Tôi thản nhiên đáp.
Lời thì đùa, nhưng não đang chạy hết công suất.
Phó bản thứ sáu.
Tên phó bản lúc vừa vào đã tự động chạy trong đầu.
"Giấc Mộng Tuyết Trắng".
Lại là một cái tên sặc mùi cổ tích.
Kinh nghiệm xương máu từ các phó bản trước mách bảo tôi một chân lý.
Càng mang mác cổ tích, càng dễ mất mạng.
02
Không thông báo nhiệm vụ.
Không gợi ý cốt truyện.
Không có cả một lời nhắc nhở sinh tồn cơ bản nào.
Hệ thống quăng chúng tôi vào đây rồi đem con bỏ chợ.
Mọi thứ đều phải tự mò mẫm.
"Vậy giờ chúng ta đi đâu? Nhiệm vụ là gì cũng không biết..."
Thiện Tử bắt đầu hoảng loạn, hai chân líu ríu vào nhau.
Thằng nhóc này ăn mặc thì hổ báo, nhưng cái gan còn bé hơn hạt dưa.
Tôi đảo mắt nhìn quanh màn sương xám xịt.
Không gian vặn vẹo từng cơn, lạnh ngắt và nhớp nháp.
Trực giác sinh tồn réo lên liên hồi.
Bàn tay tôi vô thức thò ra sau lưng.
Chạm vào cán dao bổ dưa quen thuộc trong ô chứa đồ.
Cảm giác kim loại lạnh lẽo, thô ráp truyền vào lòng bàn tay.
Rất có cảm giác an toàn.
Tôi rút dao ra, lưỡi đao sáng loáng phản chiếu thứ ánh sáng mờ ảo của nơi này.
"Đi đâu à?"
Tôi lẩm bẩm, mặt không đổi sắc.
"Đi về phía trước. Thấy thứ gì cản đường thì cứ chém trước rồi tính."
Chúng tôi bước xuyên qua bức tường sương mù dày đặc, tiến thẳng vào một khu rừng mục nát.
Dưới chân là lớp lá khô đen ngòm, giẫm lên phát ra thứ âm thanh lép nhép, dính dớp như đang đạp phải một bãi thịt thối rữa.
Tôi ngẩng đầu nhìn những gốc cây cổ thụ khổng lồ mọc san sát nhau.
Chúng hoàn toàn không có lá.
Những cành cây xám xịt, đen ngòm vươn dài ra giữa không trung, xoắn xuýt và gầy guộc.
Nhìn từ góc độ này, chúng giống hệt như hàng vạn bàn tay quỷ khô héo đang vươn những ngón tay gớm ghiếc cào xé lớp sương mù, chực chờ tóm lấy da đầu của những kẻ đi ngang qua.
Bầu trời bị che khuất, chỉ lọt xuống vài tia sáng màu tím bầm nghẹt thở.
"Đại... đại ca, phong thủy chỗ này hình như toang rồi."
Thiện Tử rụt cổ lại, nửa thân người trốn hẳn ra sau lưng tôi, giọng nói run rẩy như sắp khóc đến nơi.
Tôi lạnh nhạt liếc cậu ta một cái.
"Cậu còn biết xem cả phong thủy cơ à? Yên tâm đi, bán kính mười dặm quanh đây chẳng bói ra được cái huyệt tốt nào để chôn cậu đâu."
Thiện Tử nghe xong liền cắn chặt môi, nuốt ngược tiếng nấc vào trong.
03
Tôi thu hồi tầm mắt, sự tập trung dồn cả vào thính giác.
Quá tĩnh lặng.
Không có tiếng gió rít, không có tiếng côn trùng kêu, thậm chí một tiếng quạ quác rùng rợn đặc trưng của phim kinh dị cũng không hề xuất hiện.
Sự tĩnh lặng tuyệt đối đến mức gai người, khiến màng nhĩ tôi bắt đầu ong lên từng chặp.
Kinh nghiệm sinh tồn mách bảo tôi, sự yên tĩnh trong trò chơi này chính là khoảng lặng chết chóc trước khi quái vật lao ra ngoạm lấy đầu bạn.
Tôi siết chặt cán con dao bổ dưa trong tay.
Lưỡi dao lạnh lẽo được tôi nâng lên ngang tầm mắt, lăm lăm chĩa về phía trước trong tư thế phòng ngự tiêu chuẩn.
Bước chân tôi trở nên chậm chạp và vô cùng cẩn trọng.
Tôi cố tình bước vòng qua những khúc rễ cây sần sùi trồi lên khỏi mặt đất, trông chúng phồng rộp lên chẳng khác nào những mạch máu đen ngòm đang đập thình thịch.
"Giấc Mộng Tuyết Trắng."
Tôi nhẩm lại tên của phó bản trong đầu, xâu chuỗi những manh mối ít ỏi.
Bạch Tuyết
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Nếu dựa theo đúng kịch bản cổ tích, đây chắc hẳn là khu rừng nơi gã thợ săn nhận lệnh móc tim công chúa.
Chỉ tiếc là ở đây không có gã thợ săn nào cả.
Chỉ có một cô gái bán dưa hấu không hề có ý định giao nộp mạng sống của mình cho bất kỳ ai.
"Soạt."
Một tiếng động rát tai xé toạc màn sương tĩnh lặng.
Tiếng nhai nuốt nhóp nhép vang lên từ phía sau gốc cây cổ thụ.
Giống như tiếng lợn ăn cám, nhưng thô bỉ và ồn ào hơn gấp trăm lần.
Thiện Tử cứng đờ người, móng tay bấu chặt vào vai tôi.
"Đại... đại ca, tiếng gì vậy?"
Tôi lùi lại nửa bước, hạ trọng tâm.
"Chắc chắn không phải là tiếng hoàng tử nhai kẹo cao su rồi."
04
Một khối thịt khổng lồ lăn ra từ trong bóng tối.
Chính xác là lăn.
Bởi vì nó quá béo, béo đến mức chân tay teo tóp lại, mỡ chảy sệ kéo lê trên mặt đất đen ngòm.
Một khuôn mặt dị dạng nhô ra từ đống thịt bèo nhèo.
Cái miệng rộng ngoác đến tận mang tai, bên trong chi chít những hàm răng vàng khè, nhọn hoắt.
Nước dãi hôi thối nhỏ tong tỏng, ăn mòn lớp lá khô xèo xèo.
Ting!
Hệ thống vốn đang chết lâm sàng đột nhiên nháy bảng đỏ chói mắt.
【Cảnh báo! Phát hiện ảo ảnh tha hóa: Chú lùn Phàm Ăn.】
【Cơn đói của hắn là vĩnh cửu. Hắn muốn ăn thịt bạn!】
【Chạy ngay đi!】
Tôi liếc nhìn dòng thông báo với vẻ mặt vô cảm.
Hệ thống rác rưởi. Lúc cần thì không thấy, lúc thấy thì toàn nói nhảm.
Chú lùn Phàm Ăn ngửa cổ rống lên một tiếng đinh tai nhức óc.
"Đói... ĐÓI QUÁ!"
Cái bụng trương phình của hắn co rút kịch liệt.
Giây tiếp theo, khối thịt ục ịch đó lao về phía chúng tôi với tốc độ đạn bắn.
Quỹ đạo di chuyển thẳng tắp, điên cuồng và thèm khát.
Thiện Tử hét lên như lợn bị chọc tiết.
Cậu ta nhắm tịt mắt, ôm đầu ngồi thụp xuống đất.
Đúng là cái đồ tạ.
Tôi không lùi mà tiến, bàn tay siết chặt cán dao bổ dưa.
Không có kỹ năng dịch chuyển. Không có phép thuật phòng thân.
Tôi chỉ có sức mạnh vật lý thuần túy.
Khoảng cách rút ngắn. Năm mét. Ba mét. Một mét.
Cái mõm hôi rình đớp thẳng vào đầu tôi.
Gió rít bên tai, mang theo mùi tanh tưởi của thịt thối rữa.
Tôi xoay gót chân, gập người một góc chín mươi độ sang trái.
Hàm răng lởm chởm sượt qua sống mũi tôi, cắn cái rầm vào khoảng không.
Khối thịt khổng lồ mất đà, lao sầm vào gốc cây phía sau.
Rầm!
Thân cây rung bần bật, rễ cây đen ngòm nứt toác.
Chú lùn Phàm Ăn gầm gừ, tức giận quay cái đầu dị dạng lại.
Cơn thèm ăn khiến đôi mắt nó đỏ ngầu, lồi cả ra ngoài.
Nó há cái miệng rộng ngoác, định phóng cái lưỡi dài thượt đầy gai nhọn về phía Thiện Tử.
"Thèm ăn à?"
Tôi cười lạnh, giơ cao con dao bổ dưa sáng loáng.
"Để tao đút cho mày ăn dao nhé."
05
Cái lưỡi đầy gai nhọn hoắt phóng ra từ cái miệng hôi thối.
Mục tiêu của nó là Thiện Tử đang ôm đầu run rẩy.
Tôi híp mắt lại.
Ở cái chốn quỷ quái này, không có hệ thống buff bẩn, không có phép thuật phòng thân.
Nhưng không sao.
Tôi có cái đầu lạnh và đôi mắt tinh tường của một kẻ ngày nào cũng phải canh me khách trộm dưa.
Khối thịt khổng lồ kia nhìn có vẻ bất khả chiến bại.
Nhưng thứ gì béo quá cũng có điểm mù. Nhất là đồ giả.
Ánh mắt tôi quét nhanh xuống bên dưới cái bụng phệ đang chảy sệ cọ xát với mặt đất.
Tôi bắt được một tia sáng dị thường.
Một cuống rễ màu xám mờ ảo, cắm ngập vào lớp lá mục đen ngòm.
Nó đập thình thịch, đóng vai trò như một ống truyền dinh dưỡng duy trì cái ảo ảnh gớm ghiếc này.
Cái lưỡi đẫm bãi dãi tanh tưởi lao vụt tới. Nhanh như chớp.
Tôi không lùi, trực tiếp đạp mạnh gót chân phải xuống đất lấy đà.
Cơ thể tôi trượt dài trên mặt đất nhầy nhụa, lách người sát sạt qua đòn tấn công.
Cái lưỡi sượt qua đỉnh đầu tôi.
Vài sợi tóc rụng xuống, chạm vào bãi dãi liền bốc khói xèo xèo.
【Mẹ ơi ngầu bá cháy!】
【Tỷ tỷ bán dưa hấu trượt cỏ kìa, mượt quá!】
Mấy dòng bình luận không biết chui từ đâu ra lại bắt đầu nhảy loạn xạ trước mắt.
Tôi mặt không đổi sắc, phớt lờ tất cả.
Khoảng cách đã được rút ngắn đến mức cực hạn.
Tôi trượt thẳng đến vị trí bên dưới khối mỡ của chú lùn Phàm Ăn.
Mùi thịt thối xộc thẳng vào xoang mũi, cay xè.
Tôi ngửa người, vung tay phải lên.
Toàn bộ lực cơ bắp được rèn luyện từ những ngày tháng bổ hàng ngàn quả dưa hấu dồn cả vào cổ tay.
Không cần ma pháp, chỉ cần động năng thuần túy.
"Phập!"
Con dao bổ dưa cắm ngập vào cuống rễ ảo ảnh.
Tôi nghiến răng, mượn lực xoay người, gạch một đường dứt khoát.
Lưỡi dao sắc lẹm xé toạc lớp năng lượng xám xịt.
Đứt lìa. Gọn hơ.
Chú lùn Phàm Ăn đột ngột khựng lại.
Cái lưỡi đang định cuốn lấy cổ Thiện Tử bất ngờ rũ xuống, nhão nhoét như một sợi bún thiu.
Khối thịt khổng lồ bắt đầu sưng phồng lên một cách mất kiểm soát.
"Tránh ra!"
Tôi hét lớn, đạp mạnh vào rễ cây cổ thụ bên cạnh để lăn vòng ra xa.
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!