Website có sử dụng link tiếp thị liên kết tiktok. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Con lăn massage Gừng Ngải
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
28
Những mảnh vụn của cõi mộng vỡ nát từ từ lắng xuống, hóa thành từng hạt bụi xám xịt tan biến vào bóng tối hư vô.
Căn phòng gương sụp đổ hoàn toàn, trả lại cho chúng tôi một không gian tĩnh lặng đến rợn người, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc nặng nhọc vang vọng.
Sáu mảnh vỡ linh hồn đại diện cho những dục vọng tăm tối nhất đã bị gọt sạch sẽ bằng bạo lực vật lý.
Tôi chống mũi dao bổ dưa xuống mặt sàn lạnh ngắt, dùng nó làm điểm tựa để giữ cho đôi chân đang run rẩy vì kiệt sức đứng vững.
Máu từ vết cắt trên bắp tay đã ngừng chảy, nhưng cơn đau rát thì vẫn cứ âm ỉ len lỏi dọc theo từng thớ cơ rã rời.
Thiện Tử chống hai tay lên đầu gối, ho sặc sụa tống đống bụi bặm ra khỏi cổ họng, bộ dạng rách rưới thảm hại chẳng khác gì một con chó hoang vừa bị vứt ra từ bãi rác.
Nhưng khi cậu ta ngẩng đầu lên, tôi nhận ra trong đôi mắt vốn luôn cụp xuống vì hèn nhát kia, nay đã nhen nhóm một ngọn lửa kiên quyết đến lạ lùng.
Thằng nhóc trẻ trâu chuyên ăn vạ ngày nào, cuối cùng cũng biết cách cắn răng nắm chặt lấy vũ khí để giành giật mạng sống.
"Đại ca, chúng ta... sắp xong việc chưa?"
Cậu ta thì thào hỏi, âm vực khàn đặc nhưng không còn dính dáng chút nào đến sự hoảng loạn.
"Sắp rồi." Tôi khẽ đáp, ánh mắt lướt qua khoảng không tăm tối vừa bị xé toạc để hướng thẳng về phía trước. "Chỉ còn một lớp vỏ bọc cuối cùng thôi."
Ngay tại nơi lớp sương mù xám đục vừa bị xua tan, một cánh cửa pha lê khổng lồ lừng lững hiện ra, chắn ngang mọi lối thoát.
Nó cao lớn sừng sững, trong suốt nhưng lại toát ra một thứ ánh sáng lạnh lẽo, âm u như bề mặt của một dòng sông đóng băng vạn năm.
Bên trong lớp pha lê dày đặc ấy, tôi có thể lờ mờ nhìn thấy những vệt sương trắng đang xoắn xuýt vào nhau, gào thét câm lặng trong tuyệt vọng.
Đó chính là ranh giới của lồng kính tâm trí, nơi cốt lõi sâu thẳm nhất giam giữ linh hồn thuần khiết của Bạch Tuyết, cũng là sân khấu cuối cùng của mụ Nữ Hoàng Gương Thần.
29
【Mẹ ơi, tự dưng im ắng quá làm mị nổi hết da gà, bão táp sắp tới rồi đúng không?】
【Chị gái bán dưa thở dốc nghe mà xót, đánh liên tục sáu mảnh vỡ không nghỉ giây nào.】
【Trận cuối rồi! Cánh cửa pha lê kia nhìn uy áp kinh khủng khiếp, số 5 nhớ bảo toàn mạng sống nha!】
Tôi hít vào một hơi thật sâu, để không khí buốt giá của lõi tâm trí lấp đầy buồng phổi, xua tan đi sự rã rời đang chực chờ quật ngã ý chí.
Chỉ là một cánh cửa thôi mà, dù có là pha lê bọc kim cương đi chăng nữa, thì cũng không thể cản nổi bước chân của kẻ đang muốn tan ca về nhà đi ngủ.
Tôi thu dao về, dùng ống tay áo cáu bẩn lau đi lớp mồ hôi đang dính bết trên trán.
"Đi thôi."
Tôi lên tiếng, giọng nói trầm ổn, lạnh lùng và không chứa đựng bất kỳ sự khoan nhượng nào.
"Vào trong đó, đập nát cái lồng kính chết tiệt kia, rồi lôi công chúa của mấy người ra ngoài."
Tôi bước tới trước cánh cửa pha lê khổng lồ.
Nắm chặt cán dao bổ dưa, tôi vận toàn bộ sức lực còn lại vào cánh tay phải.
"Mở cửa kiểm tra đồng hồ nước đây."
"Choang!"
Lưỡi thép nện thẳng vào chính giữa bề mặt pha lê.
Cánh cửa nứt toác, vỡ tung thành hàng vạn mảnh sắc lẹm trút xuống như mưa rào.
30
Gió rít gào, cuốn theo mùi oán khí lạnh buốt xộc thẳng vào mặt.
Bên trong lồng kính, một bóng người mặc váy đen tuyền lơ lửng trên không trung.
Mụ ta đội vương miện đúc bằng gai nhọn, khuôn mặt trắng bệch không có ngũ quan, chỉ có một mặt gương phản chiếu.
Dưới chân mụ, một sinh vật dị dạng cuối cùng đang ngồi xổm.
Chú lùn Dối Trá. Hắn không có mắt mũi, cái miệng bị khâu chằng chịt bằng những sợi chỉ máu.
"Nhân loại hèn mọn, dám kinh động đến cõi mộng của ta."
Giọng nói của Nữ Hoàng Gương Thần chồng chéo lên nhau, rít lên như tiếng móng tay cào vào mặt kính.
Mụ giang rộng hai tay.
Lập tức, mặt đất dưới chân tôi và Thiện Tử nứt toác.
Không gian bị xé rách, lật ngược lại.
Lực hấp dẫn biến mất hoàn toàn.
Chúng tôi bị ném lên không trung, rơi vào một khoảng không vô định.
Hàng ngàn tấm gương khổng lồ trồi lên từ bốn phương tám hướng.
Chúng xoay tròn, xếp chồng lên nhau thành một mê cung đa chiều phi logic.
Trên là dưới, trái là phải.
Mọi điểm mù đều bị phản chiếu, mọi ánh sáng đều bị bẻ cong.
"Đại ca! Á á á!"
Tiếng hét của Thiện Tử vang lên rồi lập tức bị vỡ vụn, dội lại từ hàng vạn mặt gương khác nhau.
Sợi dây thừng gai nối giữa chúng tôi căng đứt phựt một cái.
Cậu ta bị một mặt kính lật ngang nuốt chửng.
Tôi mất đà, đập mạnh lưng vào một tấm gương lạnh toát.
Cơn đau chạy dọc sống lưng, nhưng tôi không rên rỉ nửa lời.
【Trời má! Map đấu lật ngược rồi! Nhìn chóng mặt quá!】
【Nữ Hoàng chơi hệ không gian đa chiều, tỷ tỷ bán dưa dùng dao chém kiểu gì đây?】
31
【Xong phim, hai người bị tách ra rồi, thằng số
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Tôi lộn vòng trên không trung, dùng mũi giày đạp mạnh vào một mặt kính để hãm đà rơi.
Xung quanh tôi, vô số cái bóng của Nữ Hoàng Gương Thần bắt đầu hiện ra trong các tấm gương.
Mụ ta cười điên dại.
"Chết chìm trong sự thật dối trá của chính mình đi."
Không gian lại tiếp tục vặn xoắn.
Những lưỡi dao bằng kính sắc lẹm phóng ra từ bốn bề, lao thẳng về phía tôi.
Tôi siết chặt con dao bổ dưa, ánh mắt lạnh tanh.
Không gian đa chiều thì sao?
Lưới rách hay lưới nguyên, thì cứ chặt đứt hết là xong.
Tôi lơ lửng giữa mê cung không trọng lực, mặc cho cơ thể trôi dạt theo quán tính.
Những lưỡi dao bằng kính sắc lẹm xẹt qua sát sạt, cắt đứt vài sợi tóc tơ và vạt áo gió của tôi.
Tôi không thèm chớp mắt.
Bởi vì ngay lúc này, vô số mặt gương xung quanh đồng loạt thay đổi hình ảnh phản chiếu.
"Sợ hãi đi... Tuyệt vọng đi... Đối mặt với cái chết của ngươi đi!"
Giọng nói của Nữ Hoàng Gương Thần chồng chéo lên nhau, dội lại từ hàng vạn góc độ khác nhau.
Âm thanh đó không truyền qua không khí, mà khoan thẳng vào màng nhĩ như những mũi khoan rỉ sét.
Từ bề mặt nhẵn bóng của các tấm gương, những ảo ảnh hắc ám bắt đầu trào ra như bùn đen.
Những thi thể thối rữa, mất đầu, cụt tay chân thò nửa người ra khỏi mặt kính.
Chúng vươn những ngón tay đầy máu tươi, nhớp nháp cào cấu về phía tôi.
Cùng lúc đó, âm thanh đinh tai nhức óc bùng nổ.
Tiếng la hét thảm thiết, tiếng xương cốt bị nhai nát rôm rốp, tiếng móng tay cào vào nắp quan tài.
Giống như có cả một lò mổ vạn người đang hoạt động hết công suất ngay bên trong vỏ não tôi.
Một cái đầu lâu rỉ máu bay vút ra từ tấm gương ngay trước mặt, há ngoác cái miệng không răng định cắn vào cổ tôi.
Tôi bình thản nghiêng đầu sang một bên.
Cái đầu lâu xuyên qua vai tôi, tan biến thành một luồng sương đen lạnh lẽo.
【Trời má! Jump scare thẳng vào mặt! Mị rớt tim ra ngoài rồi!】
【Bà hoàng kia đang spam chiêu ảo ảnh diện rộng kìa! Tỷ tỷ số 5 sao không chớp mắt lấy một cái vậy?】
【Nhạc nền kinh dị cộng thêm buff không trọng lực, ai yếu tim là đăng xuất tại chỗ.】
Tôi xoay nhẹ cổ tay, điều chỉnh lại lực nắm trên cán dao bổ dưa.
Nữ Hoàng Gương Thần đang cố dùng nỗi sợ cái chết để làm suy sụp tinh thần của tôi.
Nhưng mụ ta đã tính sai một điều cơ bản.
32
Tôi là một người bán dưa hấu.
Mỗi ngày tôi đều phải đối mặt với tiếng cãi vã, chửi bới, mặc cả của mấy bà thím hàng thịt ngoài chợ.
Cái thứ âm thanh ồn ào vỡ chợ đó còn tra tấn màng nhĩ khủng khiếp hơn dăm ba tiếng hét giả trân này nhiều.
"Chết đi! Chết đi!"
Nữ Hoàng dường như nhận ra sự dửng dưng của tôi, mụ ta càng trở nên điên cuồng hơn.
Các tấm gương bắt đầu chiếu ra những viễn cảnh về cái chết của chính tôi.
Tề Họa bị băm vằm thành trăm mảnh, Tề Họa chết đuối trong biển máu, Tề Họa bị quái vật nhai nuốt.
Một bàn tay đen ngòm to lớn bất ngờ vươn ra từ mặt gương phía dưới, tóm chặt lấy cổ chân tôi.
Cảm giác lạnh lẽo như băng từ cõi chết truyền thẳng qua lớp vải quần bò.
Nó đang cố lôi tôi vào trong thế giới vặn vẹo sau lớp kính.
Tôi cúi gầm mặt, nhìn cái bóng đen ngòm đang bám lấy chân mình, rồi lại nhìn hình ảnh của mụ Nữ Hoàng phản chiếu mờ ảo phía xa.
"Hiệu ứng CGI tệ quá đấy."
Tôi lạnh nhạt thốt lên một câu, vung chân đạp mạnh gót giày thẳng vào những ngón tay ảo ảnh.
Bàn tay đen ngòm ré lên một tiếng the thé rồi rụt phắt lại vào trong gương.
"Chỉ toàn rác rưởi thị giác và ô nhiễm tiếng ồn."
Tôi lẩm bẩm, mặt không đổi sắc.
Nếu đôi mắt trong cái không gian ma thuật này chỉ dùng để đánh lừa con người, thì tôi không cần dùng đến nó nữa.
Tôi chầm chậm nhắm chặt hai mắt lại.
Màn đêm nhân tạo buông xuống khi tôi nhắm chặt hai mắt.
Tầm nhìn tắt ngấm, đem theo mớ bòng bong đa chiều và mấy cái ảo ảnh rẻ tiền vứt thẳng vào sọt rác.
【Trời má! Số 5 nhắm mắt kìa! Chơi mù luôn hả?】
【Tỷ tỷ bán dưa định dùng tâm nhãn chém boss sao? Ngầu đét!】
Mất đi thị giác, cảm giác lơ lửng giữa môi trường không trọng lực càng trở nên rõ rệt.
Nhưng não bộ của tôi cuối cùng cũng rũ bỏ được thứ ma thuật đánh lừa thị giác lố lăng của mụ Nữ Hoàng.
Quy luật dị thường? Không gian đa chiều?
Chẳng có ý nghĩa gì sất.
Dù mụ ta có bóp méo không gian đến đâu, thì bản chất của việc tấn công vẫn phải tạo ra ma sát.
Vũ khí đâm tới, chắc chắn phải rẽ không khí mà đi.
Tôi hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ sự tập trung vào đôi tai.
Tiếng gào thét ma quái vẫn văng vẳng dội lại từ các mặt gương, ồn ào và lộn xộn.
Tôi tự động lọc bỏ chúng, lọc sạch sành sanh.
Giống hệt như cách tôi lờ đi tiếng chửi đổng của mấy bà thím tranh nhau mua dưa mùng một.
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!