Hồ Yêu Truyện

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.

Phấn Phủ Đa Sắc Kiềm Dầu Canmake Marshmallow Finish Powder Abloom – Làn Da Rạng Rỡ, Tự Nhiên

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

22

Tên đỏ lòm—chú lùn Phẫn Nộ—gầm lên rồi lao vút tới.

Tốc độ của nó rất nhanh, cào một đường xé rách không khí.

Thay vì lùi lại né tránh như mọi khi, tôi chủ động tiến lên một bước.

Tôi dùng bả vai huých mạnh Thiện Tử ra sau lưng, che chắn hoàn toàn cho cậu ta.

"Keng!"

Con dao bổ dưa va chạm nảy lửa với móng vuốt của chú lùn Phẫn Nộ.

Lực đạo phản chấn khiến hổ khẩu tay tôi tê rần.

Cùng lúc đó, tên xanh lè chớp thời cơ lạch bạch chạy vòng ra phía sau.

Chú lùn Ghen Tị định đánh lén.

"Chặn nó lại!"

Lời tôi vừa dứt, Thiện Tử đã lao ra.

Cậu ta nhắm mắt nhắm mũi, đâm bừa con dao găm rỉ sét về phía trước.

Trúng phóc vào đùi tên xanh lè.

"Á á á!"

Chú lùn Ghen Tị ngã lăn quay, bãi axit định phun ra trào ngược lại vào họng nó.

Nó sùi bọt mép, giãy đành đạch.

Tốt lắm.

Mất đi sự yểm trợ, chú lùn Phẫn Nộ hoảng hốt lộ ra sơ hở.

Tôi gạt mạnh móng vuốt của nó sang một bên.

Xoay cán dao, dùng sức nặng của cơ thể giáng một đòn chí mạng từ trên xuống.

"Phập!"

Lưỡi thép chém ngọt qua cái cổ đỏ lòm.

Cái đầu dị dạng lăn lóc trên mặt sàn, ánh mắt vẫn còn hằn học.

Tôi không dừng lại.

Rút dao, tôi lao thẳng đến chỗ chú lùn Ghen Tị đang quằn quại.

Dậm chân lên ngực nó, tôi cắm phập lưỡi dao xuống tim.

Cả hai sinh vật phát nổ thành hai đám sương mù xám ngoét.

23

Không gian nhức mắt vỡ tan tành.

Ting!

【Chúc mừng người chơi số 5 thanh tẩy thành công mảnh vỡ thứ tư và thứ năm: Chú lùn Phẫn Nộ và Chú lùn Ghen Tị.】

【Ui chu choa! Phối hợp nhịp nhàng như diễn xiếc!】

【Tỷ tỷ bán dưa biết bảo vệ đàn em rồi kìa! Khóc cạn nước mắt vì cảm động!】

【Thằng số 1 cũng có tí tác dụng rồi đấy, không uổng công nhận đại ca.】

Tôi lau vệt mồ hôi trên trán, vẩy nhẹ vết sương đen trên lưỡi dao.

Thiện Tử ngồi phịch xuống đất, thở hồng hộc nhưng miệng cười toét đến tận mang tai.

"Đại ca... em làm được rồi."

Tôi nhìn cậu ta, nhếch mép.

"Làm tốt lắm."

Giọng tôi vẫn lạnh tanh, nhưng tôi biết có thứ gì đó vừa thay đổi.

Ở cái thế giới chết tiệt này, tôi sẽ là người cầm trịch.

Kẻ nào cản đường, tôi chém.

Kẻ nào đi theo tôi, tôi sẽ lôi nó sống sót về đích.

Không gian xám xịt xung quanh lại tiếp tục vặn vẹo.

24

Lần này, chúng tôi không bị rơi tự do nữa.

Cảnh vật trước mắt biến đổi thành một căn phòng lục giác khổng lồ.

Không có tường gỗ, không có trần nhà, cũng chẳng có sàn gạch.

Tất cả mọi bề mặt đều được ốp kín bằng những tấm gương sáng loáng.

Sáng đến mức gai mắt.

Ting!

【Cảnh báo! Bạn đã bước sát vào ranh giới lõi tâm trí.】

【Cõi mộng kép: Sự Dâm Dục và Sự Kiêu Ngạo.】

【Gương kia ngự ở trên tường, ai là kẻ mang dục vọng bẩn thỉu nhất thế gian?】

Hệ thống lại bắt đầu làm thơ gở.

Tôi nắm chặt con dao bổ dưa, nheo mắt nhìn hình ảnh phản chiếu của mình từ bốn phương tám hướng.

Hàng vạn Tề Họa trong gương cũng đang lạnh lùng nhìn lại tôi.

Nhưng chỉ ba giây sau, bóng người trong gương bắt đầu vặn vẹo và méo mó.

"Đại... đại ca..."

Giọng Thiện Tử run rẩy cất lên từ phía sau.

"Trông em... gớm quá..."

Tôi quay đầu lại. Thiện Tử đang đứng đực ra trước một tấm gương lớn.

Trong mặt kính, không phải là thằng nhóc ăn mặc kiểu trẻ trâu rách rưới nữa.

Hình bóng phản chiếu của cậu ta đang quỳ rạp dưới đất, liếm láp gót giày của những kẻ đã từng ức hiếp mình.

Đó là nỗi sợ hãi hèn mọn nhất giấu kín trong góc tối tâm hồn cậu ta.

Một tấm gương khác bên cạnh lại chiếu ra cảnh tượng Thiện Tử đang nằm giữa một đống mỹ nữ khỏa thân, tay ôm chân ấp.

Sự nhục nhã và dục vọng đang đan xen, thiêu đốt chút lý trí mỏng manh của con người.

Thiện Tử mặt đỏ gay gắt, hai tay ôm đầu, mồ hôi hột vã ra như tắm.

"Đừng nhìn nữa."

Tôi giật mạnh sợi dây thừng, kéo cậu ta lảo đảo giật lùi về phía mình.

"Nhìn nhiều hỏng mắt đấy, toàn hàng pha ke thôi."

【Trời đất ơi, đài phát thanh này chiếu mùng một mười lăm không hợp lý đâu nha!】

【Thằng số 1 đỏ mặt tía tai rồi kìa, haha, đúng là thanh niên mới lớn.】

【Tỷ tỷ nhắm mắt lại đi! Đừng để ảo ảnh ô uế đôi mắt!】

25

Tôi lờ đi mấy dòng bình luận đang nhấp nháy liên hồi.

Bởi vì lúc này, những tấm gương bao vây xung quanh tôi cũng bắt đầu giở trò.

Hình bóng Tề Họa mặc áo gió bụi bặm biến

Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

mất.

Thay vào đó là một cô gái ăn mặc thiếu vải trầm trọng, uốn éo tạo dáng lả lơi.

Đôi môi đỏ chót trong gương mấp máy, phát ra thứ âm thanh khêu gợi, rên rỉ buồn nôn.

Ở một tấm gương đối diện, hình ảnh của tôi lại khoác áo choàng nạm vàng, đạp dưới chân vô số xác chết, cười ngạo nghễ như một kẻ độc tài.

Ham muốn tình dục tột bậc và sự kiêu ngạo muốn chà đạp vạn vật.

Ảo cảnh đang dốc toàn lực để kích phát những bản năng nguyên thủy nhất của tôi.

Nó muốn tôi sa ngã. Nó muốn tôi đắm chìm trong sự lệch lạc.

Tôi đứng im, lẳng lặng nhìn cái bóng lả lơi trong gương đang nháy mắt đưa tình với mình.

Rồi lại quay sang nhìn cái bóng nữ hoàng đang điên cuồng gào thét đòi quyền lực.

Một giây. Hai giây.

Tôi thản nhiên giơ tay lên, gãi gãi cằm.

"Cái bóng uốn éo kia, eo còn ngấn mỡ kìa."

"Còn bà hoàng bên này nữa, đứng gồng thế không mỏi gối à?"

Không khí quỷ dị trong căn phòng gương dường như đông cứng lại một nhịp.

Hai sinh vật lùn tịt đang ẩn nấp thao túng ảo ảnh chắc cũng không ngờ tới phản ứng cục súc này của tôi.

Thiện Tử đứng bên cạnh đang chật vật đấu tranh tâm lý, nghe tôi bình phẩm xong liền phụt cười sặc sụa.

Cơn ám ảnh sợ hãi và nhục dục trong đầu cậu ta vỡ vụn ngay tắp lự.

"Cười cái gì."

Tôi hừ lạnh, trở cán dao bổ dưa, xoay nhẹ một vòng trên lòng bàn tay.

"Dăm ba cái trò tẩy não vỡ lòng này mà cũng đòi thao túng dân buôn dưa."

Chỉ có những kẻ đói khát mới dễ dàng bị dục vọng và quyền lực dắt mũi.

Còn tôi, sống bao nhiêu năm trên đời, thứ duy nhất khiến tôi kiêu ngạo là chưa bao giờ cân điêu một lạng dưa nào.

Và thứ duy nhất tôi thèm khát lúc này, là đập nát cái đống gương lòe loẹt này để về nhà đi ngủ.

26

Bị tôi chọc quê, những tấm gương đồng loạt rung lên bần bật.

Một giọng nói chói tai, ẽo ợt vang lên từ bốn phía.

"Đồ bán dưa hèn mọn! Cả đời ngươi chỉ quanh quẩn với đống bùn đất dơ dáy!"

"Ngươi lấy tư cách gì mà khinh thường quyền lực và sắc đẹp của bọn ta?"

Chú lùn Kiêu Ngạo cuối cùng cũng không nhịn được, phải lên tiếng.

Hắn nấp sau lớp kính ma quái, ra sức mỉa mai xuất thân của tôi.

"Nhìn lại bộ dạng bẩn thỉu của ngươi đi! Đồ hạ đẳng!"

Tôi nghe xong, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười lạnh.

Tôi bán dưa thì sao? Trộm gạo nhà hắn chắc?

【Móa, dám chê nghề nghiệp của chị đại! Thằng lùn này chán sống rồi!】

【Đụng ai không đụng, đi đụng vào bát cơm của tư bản bán dưa!】

【Số 5 lên! Cho nó nếm mùi gọt vỏ đi!】

Tôi bước tới trước tấm gương đang phản chiếu hình ảnh nữ hoàng kiêu ngạo.

Nắm chặt cán con dao bổ dưa trong tay.

Không cần tìm kiếm ảo ảnh rắc rối làm gì cho mệt.

Đập nát hết là xong.

Tôi nghiến răng, gồng toàn bộ cơ bắp trên cánh tay phải.

Vung cán dao nện thẳng vào giữa mặt kính.

"Choang!"

Mặt kính cường lực nứt toác như mạng nhện, rồi vỡ vụn.

Mảnh kính văng tung tóe, rơi rào rào xuống mặt sàn.

"A á á!"

Tiếng hét thất thanh của chú lùn Kiêu Ngạo vang lên.

Hình bóng nữ hoàng trong gương vặn vẹo rồi tan biến.

Tôi không hề dừng tay.

Quay ngoắt sang tấm gương bên cạnh đang chiếu cảnh uốn éo lả lơi.

"Đồ bán dưa thì sao?"

"Choang!" Lại một tấm gương nữa nát bét dưới cán dao.

"Hèn mọn thì sao?"

"Choang!" Tôi bồi thêm một cú đá, đạp thủng lớp kính thứ ba.

Ý chí của tôi được rèn bằng mồ hôi và tiền lẻ kiếm được mỗi ngày.

Dăm ba cái dục vọng hão huyền của chúng mày, tôi khinh.

"Dừng tay! Dừng tay lại đồ điên!"

27

Lớp ngụy trang bị nghiền nát, chú lùn Dâm Dục và chú lùn Kiêu Ngạo ôm đầu rớt từ trên vách tường xuống.

Cả hai đứa lùn tịt, da dẻ nhăn nheo bọc trong đống giẻ rách lóng lánh.

Trông thảm hại vô cùng.

"Đại ca, để em!"

Thiện Tử gầm lên, lao tới cầm con dao găm rỉ sét đâm chém loạn xạ vào tên mặc đồ lả lơi.

Tôi cũng sải bước lao vào, cắm phập dao bổ dưa xuyên qua ngực tên còn lại.

Hai tiếng nổ vang lên cùng lúc.

Đám sương đen bùng lên rồi vỡ vụn, tan biến vào khoảng không.

Căn phòng gương sụp đổ, bóng tối xung quanh bị xé toạc.

Ting!

【Chúc mừng người chơi số 5 thanh tẩy thành công mảnh vỡ thứ sáu và thứ bảy: Chú lùn Dâm Dục và Chú lùn Kiêu Ngạo.】

【Đập kính bằng sức mạnh vật lý? Ý chí của cô gái này làm bằng kim cương à!】

Tôi rút dao ra, thở hắt ra một hơi.

Bảy mảnh vỡ đã bị gọt sạch, giờ chỉ còn lại cái lồng kính kia.

Bình Luận Chapter (0)

Thảo luận về nội dung chương này

Bạn muốn bình luận chapter này?

Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.

Đăng Nhập Ngay
💬

Chưa có bình luận nào

Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!

Về Chúng Tôi

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, Hồ Yêu miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này.

Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ trực tiếp thông qua fanpage chính thức của chúng tôi.

Liên hệ bản quyền
© 2026 Hồ Yêu Truyện. All rights reserved. Website thiết kế bởi HG DIGITAL