Hồ Yêu Truyện

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.

Chuột công thái học không dây

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi bước vào trò chơi sinh tồn vô hạn, phó bản “Làng Sói Rừng Thẳm”.

 

Ban đêm, Sói giết người.

 

Ban ngày, dân làng treo cổ kẻ bị nghi ngờ.

 

Nhưng rất nhanh, tôi phát hiện ra:

 

Dân làng giết dân làng,

 

Còn Sói thì đứng giữa đám đông, lặng lẽ dẫn dắt tất cả.

 

Lúc đó tôi mới hiểu, trong trò chơi này, đứng ngoài quan sát chỉ có một kết cục.

 

Chờ chết.

 

01.

 

Cơn choáng váng quen thuộc ập đến, giống như bị ném vào một chiếc máy giặt đang quay ở tốc độ tối đa.

 

Khi tôi mở mắt ra lần nữa, mùi gỗ mục ẩm ướt và mùi đất lạnh lẽo xộc vào mũi. Tôi đang đứng giữa một khu rừng rậm rạp, những cây cổ thụ cao vút che khuất gần hết ánh mặt trời, chỉ để lại những vệt sáng lốm đốm nhảy múa trên mặt đất.

 

Một giao diện màu xanh lam quen thuộc hiện ra trước mắt.

 

【Chào mừng người chơi Tề Họa đến với phó bản thứ năm.】

 

【Tên phó bản: Làng Sói Rừng Thẳm.】

 

【Nhiệm vụ chính: Sống sót và tiêu diệt toàn bộ phe Sói.】

 

【Luật chơi cơ bản: Ban đêm, Sói giết người. Ban ngày, toàn bộ người sống sót biểu quyết treo cổ một nghi phạm.】

 

Tôi đọc lướt qua các quy tắc. Một trò chơi tâm lý.

 

【Đang phân phát vai trò... Phân phát thành công.】

 

Một lá bài ảo hiện lên trước mặt tôi, từ từ lật mở.

 

【Vai trò của bạn: Dân Làng.】

 

Tôi khẽ nhíu mày.

 

Dân làng. Một vai trò không có kỹ năng đặc biệt, tầm thường đến mức an toàn. Phe chính nghĩa, nhưng cũng là lá chắn thịt dễ bị thí mạng nhất.

 

Cũng tốt. Càng ít bị chú ý càng tốt.

 

02.

 

Bảng thông báo biến mất.

 

Tôi lúc này đang đứng giữa một quảng trường nhỏ lát đá cuội, bao quanh là những căn nhà gỗ mộc mạc trông như đã tồn tại hàng thế kỷ. Mười một người chơi khác cũng đang đứng rải rác, vẻ mặt mỗi người một khác.

 

Có người mặt đã trắng bệch vì sợ hãi, chân run rẩy. Có người thì tỏ ra bình tĩnh, nhưng nắm tay siết chặt đã bán đứng hắn. Lại có một gã đàn ông trung niên trông khá bặm trợn đang cố lớn tiếng tập hợp mọi người, ra vẻ lãnh đạo.

 

Tôi lẳng lặng lùi lại vài bước, tựa lưng vào một thân cây, thu mình vào bóng tối và quan sát.

 

Trong những trò chơi như thế này, kẻ nói nhiều nhất thường chết đầu tiên.

 

Ngay lúc đó, cửa của một căn nhà gỗ lớn nhất mở ra. Một ông lão râu tóc bạc phơ, mặc bộ đồ cũ kỹ của trưởng làng, chống gậy bước ra.

 

Ông ta ho khan vài tiếng, giọng nói khàn đặc và mệt mỏi.

 

“Chào mừng những người lữ hành đã đến với ngôi làng hẻo lánh của chúng tôi.”

 

Ánh mắt ông lão lướt qua từng người chúng tôi, u ám và nặng nề.

 

“Ta biết các vị đến đây không phải tự nguyện. Một lời nguyền cổ xưa đã bao trùm khu rừng này. Một con ác quỷ đội lốt người, một con Sói, đang ẩn mình giữa chúng ta.”

 

Gã đàn ông trung niên kia lên tiếng: “Vậy chúng tôi phải làm gì?”

 

Trưởng làng chỉ vào một chiếc giỏ lớn đặt ở góc quảng trường, bên trong chứa đầy những chiếc áo choàng màu đỏ thẫm.

 

“Trong rừng rất nguy hiểm. Mỗi người hãy nhận lấy một chiếc áo choàng đỏ để giữ ấm, và để Sói biết các vị là khách của làng.”

 

Tôi thầm nghĩ, hay là để Sói dễ nhận ra mục tiêu hơn?

 

Áo choàng đỏ? Trò hề này ngày càng thú vị.

 

Mọi người lần lượt tiến lên nhận lấy áo choàng. Khoác lên người, ai cũng trông giống ai. Một bầy cừu non mặc đồ đỏ, chờ bị làm thịt.

 

Tôi cũng nhận lấy một chiếc. Vải thô, nhưng rất dày.

 

Trưởng làng đập mạnh cây gậy xuống đất, âm thanh khô khốc vang lên.

 

“Hãy nhớ, khi màn đêm buông xuống, tất cả phải ở yên trong nhà của mình. Đừng mở cửa cho bất cứ ai, dù đó là người quen của các vị. Sói sẽ đi săn.”

 

Ông ta dừng lại, ánh mắt sắc như dao cạo quét qua đám đông.

 

“Và ban ngày, chúng ta phải tìm ra con sói đội lốt người đó... và treo cổ nó.”

 

Không khí chìm vào sự im lặng chết chóc. Mọi người nhìn nhau, ánh mắt giờ đây không chỉ có sợ hãi, mà còn đầy rẫy sự nghi ngờ.

 

“Mỗi người một căn nhà.” Trưởng làng chỉ vào những căn nhà gỗ nhỏ xung quanh quảng trường. “Số nhà đã được khắc trên chìa khóa mà các vị đang giữ. Bây giờ, hãy về nhà trước khi trời tối.”

 

Tôi liếc nhìn chiếc chìa khóa đồng cũ kỹ trong lòng bàn tay mình.

 

Số 5.

 

Tôi kéo mũ áo choàng trùm kín đầu, lẳng lặng đi về phía căn nhà của mình, cảm nhận được nhiều ánh mắt đang dò xét sau lưng.

 

Trong trò chơi này, bất cứ ai cũng có thể là sói.

 

Và bất cứ ai cũng có thể là nạn nhân tiếp theo.

 

Trò chơi đã bắt đầu.

 

03.

 

Căn nhà gỗ số 5.

 

Bên trong trống rỗng. Một chiếc giường gỗ cứng, một cái bàn và một ngọn nến leo lét.

 

Tôi chốt chặt cánh cửa mỏng manh, rồi kiểm tra khung cửa sổ ọp ẹp. Không có vẻ gì là an toàn.

 

Tôi đặt ba lô lên bàn, lôi ra con dao thái dưa hấu sáng loáng của mình. Ánh nến nhảy múa trên lưỡi dao lạnh lẽo.

 

Tôi ngồi trên giường, lưng dựa vào tường, con dao đặt gọn trong lòng.

 

Chờ đợi.

 

Bên ngoài, bóng tối đặc quánh nuốt chửng lấy ngôi làng. Tiếng côn trùng rả rích cũng dần im bặt.

 

Không khí tĩnh lặng đến đáng sợ.

 

Đột nhiên—

 

“Áaaaaaaaaaaaaa—!”

 

Một tiếng hét thảm thiết, chói tai xé toạc màn đêm. Nó phát ra từ một hướng không xa.

 

Tiếng hét bị cắt đứt một cách đột ngột, như thể cổ họng của người đó đã bị thứ gì đó chặn lại.

 

Tôi siết chặt cán dao, các khớp ngón tay trắng bệch.

 

Tôi nín thở, lắng nghe.

 

Gió rít qua khe cửa. Ngoài ra không còn gì nữa.

 

Sự im lặng bao trùm trở lại, nhưng giờ đây nó mang theo mùi vị của máu.

 

【Màn đêm đã qua. Bình minh đã đến.】

 

【Mời tất cả người sống sót tập trung tại quảng t

Sản phẩm tiếp thị liên kết tiktok. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.

tiktok

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

rường trung tâm.】

 

Giao diện hệ thống lạnh như băng hiện lên khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua khe cửa sổ.

 

Tôi mở cửa.

 

Không khí buổi sáng trong lành, nhưng sự chết chóc vẫn còn lởn vởn đâu đó. Mười người chơi khác cũng lần lượt bước ra khỏi nhà, gương mặt ai cũng hằn lên vẻ hoảng sợ và thiếu ngủ.

 

Chúng tôi nhìn nhau, ánh mắt đầy đề phòng.

 

Đêm qua, có một người đã không qua được.

 

“Bên… bên kia!” Một cô gái trẻ lắp bắp, run rẩy chỉ tay.

 

Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía căn nhà số 9.

 

Cánh cửa gỗ của nó đã bị phá tung, để lại những mảnh vụn vương vãi.

 

Mùi máu tanh nồng nặc sộc thẳng vào mũi, khiến vài người phải đưa tay lên che miệng.

 

Tôi bước tới gần, đám đông tự động rẽ ra.

 

Thảm cảnh bên trong hiện ra.

 

Là gã đàn ông trung niên bặm trợn hôm qua, người đã cố gắng làm lãnh đạo.

 

Giờ đây, gã nằm sõng soài giữa một vũng máu đã khô lại. Thi thể không còn nguyên vẹn. Ngực và bụng bị xé toạc bởi những vết cào xé sâu hoắm, để lộ cả nội tạng bên trong. Cổ họng bị cắn nát. Đôi mắt mở trừng trừng, chứa đầy sự kinh hoàng tột độ trước khi chết.

 

Vài người chơi yếu bóng vía bắt đầu nôn ọe.

 

Tôi chỉ lẳng lặng quan sát những vết thương. Vết cắn và vết cào. Rất dã man.

 

Đây là lời cảnh cáo của Sói.

 

Trưởng làng chống gậy bước ra từ nhà mình, khuôn mặt già nua không chút biểu cảm, như thể ông ta đã quá quen với cảnh này.

 

Ông ta nhìn thi thể, rồi nhìn chúng tôi.

 

“Đêm qua, Sói đã đi săn.”

 

Một bảng thông báo màu đỏ máu hiện lên trước mắt tất cả mọi người.

 

【Nạn nhân đầu tiên đã xuất hiện.】

 

【Phe Dân Làng mất đi một thành viên.】

 

【Thời gian thảo luận ban ngày chính thức bắt đầu. Các vị có một giờ để tìm ra và biểu quyết treo cổ Sói.】

 

Cuộc săn lùng đã thực sự bắt đầu rồi.

 

04.

 

Một giờ. Chỉ có một giờ.

 

Không khí lập tức trở nên căng thẳng. Mọi người bắt đầu lùi ra xa nhau, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt, cố tìm ra một dấu hiệu nào đó của con ác quỷ.

 

Sự im lặng kéo dài được vài phút, nặng nề như một tảng đá.

 

Rồi nó bị phá vỡ.

 

“Chính là cô ta!”

 

Một gã thanh niên đeo kính, mặt mũi xanh xao, đột ngột chỉ tay vào một cô gái đang đứng co ro ở góc quảng trường.

 

Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía cô gái. Cô ta giật mình, hoảng hốt lùi lại.

 

“Tôi… tôi sao?”

 

“Đúng! Tối qua, nhà cô ngay cạnh nhà tôi!” Gã đeo kính thở hổn hển, giọng nói a lê hấp. “Trước khi tiếng hét vang lên, tôi đã nghe thấy tiếng cót két từ phía nhà cô!”

 

Lý do thật nực cười.

 

Tôi thầm nghĩ. Nhà gỗ nào mà chẳng kêu cót két.

 

Nhưng trong một đám đông đang hoảng loạn, logic là thứ xa xỉ.

 

“Tôi… tôi chỉ trở mình trên giường thôi!” Cô gái lắp bắp thanh minh, nước mắt đã lưng tròng.

 

“Trở mình? Hay là cô lẻn ra ngoài đi săn mồi?” Một người phụ nữ trung niên khác hùa vào, ánh mắt đầy ác ý. “Trông cô lúc nào cũng im im lặng lặng, chắc chắn là đang che giấu chuyện gì đó.”

 

“Đúng vậy! Tôi cũng thấy cô ta đáng nghi!”

 

“Giết cô ta đi!”

 

Những lời buộc tội vô căn cứ bắt đầu chồng chất lên nhau. Đám đông đã tìm thấy một mục tiêu để trút bỏ nỗi sợ hãi của mình.

 

Cô gái đáng thương đó bật khóc nức nở, cố gắng giải thích nhưng giọng nói của cô nhanh chóng bị nhấn chìm trong biển âm thanh cuồng loạn.

 

Tôi đứng im, khoanh tay trước ngực, lặng lẽ quan sát.

 

Gã thanh niên đeo kính, kẻ đầu tiên lên tiếng. Ngón tay hắn run rẩy, mồ hôi lấm tấm trên trán. Hắn không chắc chắn. Hắn chỉ đang cố gắng chuyển sự chú ý ra khỏi mình.

 

Những kẻ hùa theo, ánh mắt của họ vừa sợ hãi vừa có chút phấn khích độc ác.

 

Bọn họ không tìm Sói. Bọn họ chỉ đang tìm một con dê tế thần.

 

Lũ ngốc.

 

Tôi nhìn lướt qua những người còn lại. Có vài người im lặng giống tôi, nhưng trên mặt họ là sự do dự và sợ hãi. Họ không dám lên tiếng chống lại số đông.

 

Sói có thể đang ở trong số những kẻ gào thét lớn nhất, khéo léo dẫn dắt dư luận. Cũng có thể nó đang đứng im lặng trong góc, mỉm cười quan sát vở kịch ngu xuẩn này.

 

Thời gian trôi qua rất nhanh.

 

Tiếng chuông từ tháp nhà thờ của làng đột ngột vang lên, khô khốc và lạnh lẽo.

 

Trưởng làng đập mạnh cây gậy xuống đất.

 

“Hết giờ rồi.”

 

Ông ta nói, giọng đều đều. “Bây giờ, hãy bỏ phiếu. Người nào bị nhiều người chỉ tay nhất, sẽ bị treo cổ.”

 

Sự hỗn loạn lập tức dừng lại.

 

Gã đeo kính là người đầu tiên giơ cánh tay run rẩy lên, chỉ thẳng về phía cô gái.

 

“Là cô ta!”

 

Những người khác cũng lần lượt làm theo. Một cánh tay, rồi hai, rồi ba…

 

Cô gái ngã quỵ xuống đất, tuyệt vọng lắc đầu.

 

“Không phải tôi… Làm ơn… Không phải tôi…”

 

Ánh mắt của trưởng làng quét qua đám đông, rồi dừng lại ở chỗ tôi và vài người còn đang do dự.

 

Áp lực vô hình đè nặng.

 

Tôi không muốn trở thành kẻ nổi bật. Trong tình huống này, đi ngược lại đám đông chỉ khiến mình trở thành mục tiêu tiếp theo.

 

Tôi từ từ giơ tay lên, cũng chỉ về phía cô gái. Ánh mắt tôi không có chút cảm xúc nào.

 

Cô gái nhìn thấy hành động của tôi, đôi mắt cô mở to, chứa đầy sự phản bội và đau đớn.

 

Tôi lặng lẽ nhìn đi chỗ khác.

 

Thương hại không giúp ai sống sót trong trò chơi này cả.

 

Trưởng làng gật đầu một cách chậm chạp.

 

“Kết quả đã rõ.”

 

Ông ta ra hiệu, và hai người đàn ông lực lưỡng khác trong làng bước ra, lôi cô gái đang la hét và giãy giụa về phía giá treo cổ đã được dựng sẵn giữa quảng trường.

 

Sói đã thắng vòng này.

 

Một cách dễ dàng.

Chương Trước Chương Tiếp

Bình Luận Chapter (0)

Thảo luận về nội dung chương này

Bạn muốn bình luận chapter này?

Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.

Đăng Nhập Ngay
💬

Chưa có bình luận nào

Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!

Về Chúng Tôi

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, Hồ Yêu miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này.

Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ trực tiếp thông qua fanpage chính thức của chúng tôi.

Liên hệ bản quyền
© 2026 Hồ Yêu Truyện. All rights reserved. Website thiết kế bởi HG DIGITAL

Chương trình tài trợ liên kết tiktok. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng từ việc giới thiệu sản phẩm.

Bảng phấn mắt Lemonade

tiktok

Hồ yêu và đội ngũ editor xin chân thành cảm ơn!