Hồ Yêu Truyện

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.

Mặt nạ mắt lạnh Lutein

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

05.

 

Hai người đàn ông của làng rất thành thạo.

 

Họ không nói một lời, lôi cô gái đang khóc lóc giãy giụa đến thẳng giá treo cổ.

 

“Làm ơn, tôi không phải… Tôi không phải Sói…”

 

Tiếng van xin của cô yếu ớt và tuyệt vọng.

 

Không ai đáp lại. Trưởng làng đứng đó, khuôn mặt như một pho tượng gỗ, lạnh lùng chứng kiến.

 

Sợi dây thừng thô ráp được quàng qua cổ cô.

 

Tấm ván dưới chân bị rút ra.

 

Một tiếng “rắc” khô khốc vang lên.

 

Cơ thể cô gái giật nảy lên một lần cuối cùng, rồi treo lơ lửng trong không trung, đung đưa nhẹ nhàng theo gió.

 

Sự im lặng bao trùm quảng trường. Vài người vội vàng quay mặt đi. Những người khác thì nhìn chằm chằm, như thể bị thôi miên bởi cảnh tượng khủng khiếp.

 

Tôi không nhìn đi đâu cả.

 

Tôi nhìn thẳng vào thi thể đó.

 

Ngay lúc đó, một bảng thông báo màu xám tro hiện ra trước mắt tất cả mọi người.

 

【Biểu quyết kết thúc.】

 

【Người chơi số 7 đã bị treo cổ.】

 

【Vai trò: Dân Làng.】

 

【Phe Sói vẫn an toàn. Chúc mừng Sói đã có một bữa trưa ngon miệng.】

 

Dân làng.

 

Một dân làng vô tội.

 

Một tiếng xì xào kinh hãi nổi lên trong đám đông. Những lời hối hận muộn màng, những cái nhìn buộc tội mới lại được trao cho nhau. Gã thanh niên đeo kính đã ngã khuỵu xuống đất, mặt không còn một giọt máu.

 

Tôi mặc kệ bọn họ.

 

Sai rồi.

 

Kế hoạch của tôi đã sai hoàn toàn.

 

Tôi đã nghĩ rằng im lặng, đứng ngoài quan sát, để những kẻ ngu ngốc tự giết lẫn nhau là cách an toàn nhất.

 

Nhưng tôi đã quên mất một điều cốt lõi.

 

Tôi cũng là “dân làng”.

 

Mỗi một dân làng bị giết oan, dù là bởi Sói hay bởi chính sự ngu xuẩn của phe mình, thì khoảng cách giữa tôi và cái chết lại càng gần hơn.

 

Sói không cần phải ra tay. Cứ cái đà này, đám dân làng này sẽ tự treo cổ hết đồng đội của mình.

 

Đứng ngoài quan sát không phải là sinh tồn.

 

Đó là ngồi chờ chết.

 

Tôi siết chặt con dao dưa hấu giấu trong tay áo.

 

Ánh mắt tôi lướt qua những gương mặt còn lại. Hoảng loạn, sợ hãi, đa nghi.

 

Lũ cừu non này sẽ không tự mình tìm ra Sói được.

 

Nếu muốn sống, tôi phải trở thành người chăn cừu.

 

06.

 

Màn đêm lại buông xuống.

 

Lần này, tôi không chỉ ngồi chờ. Tôi dán tai vào cánh cửa gỗ mỏng, lắng nghe mọi âm thanh nhỏ nhất từ bên ngoài.

 

Tiếng gió. Tiếng một cành cây khô gãy.

 

Tiếng bước chân rất khẽ, gần như không thể nghe thấy.

 

Rồi nó dừng lại.

 

Ngay trước một căn nhà nào đó không xa.

 

Im lặng.

 

Sự im lặng kéo dài khoảng mười giây, căng như dây đàn.

 

“RẦM!”

 

Một tiếng động lớn như thể có ai đó dùng toàn bộ sức lực phá cửa. Ngay sau đó là một tiếng hét thất thanh của đàn ông, nhưng nó chỉ kéo dài đúng một giây trước khi bị cắt đứt bởi một âm thanh “xoẹt” ghê rợn.

 

Tiếp theo là tiếng vật lộn ngắn ngủi, và tiếng xương gãy răng rắc.

 

Rồi lại là sự im lặng chết chóc quen thuộc.

 

Con Sói rất mạnh và ra tay cực kỳ nhanh gọn.

 

Tôi lùi lại khỏi cửa, siết chặt con dao trong tay.

 

Đêm nay, nó đã chọn một con mồi khác.

 

07.

 

【Màn đêm đã qua. Bình minh đã đến.】

 

【Mời tất cả người sống sót tập trung tại quảng trường trung tâm.】

 

Tôi bước ra ngoài.

 

Số người ở quảng trường lại ít đi một. Giờ chỉ còn mười người.

 

Không khí ngột ngạt hơn hẳn hôm qua. Nỗi sợ hãi đã chuyển thành hoảng loạn tột độ, hằn rõ trên từng gương mặt.

 

Cánh cửa của căn nhà số 4 đã bị phá nát.

 

Nạn nhân lần này là người đàn ông điềm tĩnh đã cố gắng kêu gọi mọi người giữ lý trí trong cuộc bỏ phiếu hôm qua. Người có tố chất lãnh đạo nhất trong số chúng tôi.

 

Thi thể của anh ta nằm ngay ngưỡng cửa, máu chảy lênh láng ra cả bậc thềm đá.

 

Vết thương giống hệt nạn nhân đầu tiên. Ngực bị xé toạc, cổ họng bị cắn nát.

 

Sói đang gửi một thông điệp rất rõ ràng.

 

Kẻ nào cố gắng tập hợp dân làng, kẻ nào cố gắng dùng lý trí để chống lại nó, kẻ đó sẽ phải chết.

 

Nó muốn chúng tôi tan rã, nghi ngờ lẫn nhau, tự mình đi đến chỗ chết trong sự hỗn loạn.

 

Gã thanh niên đeo kính hôm qua đã bắt đầu lảm nhảm những điều vô nghĩa, mắt trợn trừng. Một người phụ nữ khác thì ngồi bệt xuống đất khóc nức nở.

 

Màn kịch buộc tội lẫn nhau sắp bắt đầu lần nữa.

 

Nhưng lần này, tôi sẽ không đứng nhìn.

 

Tôi hít một hơi thật sâu.

 

“Tất cả im lặng.”

 

Giọng tôi không lớn, nhưng đủ lạnh lẽo và dứt khoát để cắt ngang sự hỗn loạn đang manh nha.

 

Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi người quay lại nhìn tôi, ngạc nhiên.

 

Tôi bước lên phía trước, đứng giữa thi thể và đám đông đang hoảng loạn. Ánh mắt tôi lướt qua từng người một.

 

“Nhìn đi.” Tôi chỉ vào thi thể. “Đây là điều Sói muốn. Nó muốn chúng ta sợ hãi, chỉ tay bừa bãi vào nhau như hôm qua và tự giết đồng đội của mình.”

 

“Vậy… vậy chúng ta phải làm gì?” Cô gái trẻ hôm qua đã do dự bỏ phiếu run rẩy hỏi.

 

“Suy nghĩ.” Tôi nói. “Thay vì la hét, hãy suy nghĩ. Tối qua có ai nghe thấy gì không? Thấy gì bất thường không? Bất cứ chi tiết nào, dù là nhỏ nhất.”

 

Tôi dừng lại, nhìn thẳng vào gã thanh niên đeo kính.

 

“Và lần này,” giọng tôi lạnh đi vài phần, “nếu ai đó muốn buộc tội người khác, hãy đưa ra bằng chứng cụ thể. Không phải là ‘tôi cảm thấy’, hay ‘tôi nghe thấy tiếng cót két’.”

 

Áp lực đang đè nặng lên tất cả mọi người. Sói đã thành công trong việc gieo rắc nỗi kinh hoàng.

 

Nhưng sự sợ hãi cũng là một vũ khí.

 

Và tôi sẽ dùng chính vũ khí đó để lật ngược thế cờ.

 

08.

 

Tôi không lãng phí thời gian tranh cãi với đám đông đang hoảng loạn.

 

“Tôi sẽ kiểm tra nhà của các nạn nhân.” Tôi tuyên bố. “Ai muốn đi cùng thì đi.”

 

Hầu hết mọi người đều lùi lại một bước, ánh mắt e ngại. Vào nhà của người chết không phải là ý hay trong một nơi bị ma ám như thế này.

 

Chỉ có một người bước lên.

 

Đó là một chàng trai trẻ, trông khá thư sinh, gương mặt bình tĩnh lạ thường so với những người khác. Anh ta là một trong số những người đã giữ im lặng trong cuộc bỏ phiếu hôm qua.

 

“Tôi đi cùng cô.” Anh ta nói, giọng nói rành rọt. “Tôi là An.”

 

Tôi liếc nhìn anh ta từ đầu đến chân. “Lý do?”

 

“Hai cái đầu luôn tốt hơn một.” An nhún vai. “Và tôi không muốn bị treo cổ oan vì một lý do ngớ ngẩn nào đó. Tìm ra Sói là cách duy nhất để tất cả chúng ta sống sót.”

 

Lý do hợp lý.

 

“Đi thôi.” Tôi gật đầu, không nói thêm lời nào, rồi đi thẳng đến căn nhà số 9, nơi gã đàn ông bặm trợn đã chết.

 

An lặng lẽ theo sau.

 

09.

 

Bên trong căn nhà số 9 vẫn còn mùi máu tanh nồng.

 

Mọi thứ đều bị xáo trộn, là kết quả của cuộc vật lộn trước khi chết.

 

Tôi và An chia nhau ra tìm kiếm. Tôi kiểm tra gầm giường, tủ quần áo cũ. An thì lục lọi những ngăn kéo ọp ẹp của chiếc bàn duy nhất.

 

“Không có gì cả.” An nói sau mười phút. “Chỉ có vài bộ quần áo rách và một mẩu bánh mì khô.”

 

Tôi cũng không tìm thấy gì. Nạn nhân này có vẻ không phải là người cẩn thận, cũng không có dấu hiệu cho thấy gã đã tự mình điều tra.

 

“Qua nhà bên kia.” Tôi nói.

 

Căn nhà số 4, nơi người đàn ông có tố chất lãnh đạo bị giết.

 

Nơi này gọn gàng hơn nhiều. Dù cũng có dấu hiệu vật lộn gần cửa, nhưng phần còn lại của căn phòng vẫn ngăn nắp một cách đáng ngạc nhiên.

 

Tôi có một linh cảm.

 

“Kiểm tra kỹ vào.”

 

Chúng tôi tìm kiếm một lần nữa.

 

An lật giở từng trang của một cuốn sách cũ duy nhất đặt trên bàn. Tôi thì gõ lên từng tấm ván sàn, lắng nghe âm thanh khác lạ.

 

Không có gì.

 

Tôi đứng thẳng dậy, nhìn quanh căn phòng một lượt cuối. Ánh mắt tôi dừng lại ở chiếc giường. Nó được dọn dẹp khá phẳng phiu.

 

Quá phẳng phiu.

 

Tôi bước tới, lật tấm đệm rơm mỏng lên.

 

Bụi bay mù mịt.

 

Và ở đó, kẹt giữa những thanh gỗ của giát giường, là một mảnh giấy nhỏ bị vò nhàu.

 

Tôi cẩn thận gỡ nó ra, vuốt phẳng.

 

Trên đó chỉ có vài chữ được viết vội vàng bằng than củi.

 

“Bà Ngoại. Rìa rừng.”

 

An bước tới, nhìn vào mảnh giấy. “Bà Ngoại? Giống như trong truyện cổ tích?”

 

“Chính xác.” Tôi đáp.

 

Cô Bé Quàng Khăn Đỏ. Sói. Và Bà Ngoại.

 

Đây không thể là sự trùng hợp.

 

Người đàn ông này rõ ràng đã phát hiện ra điều gì đó trước khi bị Sói bịt miệng. Nhà của Bà Ngoại chính là manh mối.

 

“Chúng ta phải đến đó.” An nói ngay lập tức, ánh mắt anh ta lóe lên sự quyết đoán.

 

Tôi nhìn anh ta. “Đi vào rừng bây giờ rất nguy hiểm. Sói có thể đang quan sát chúng ta.”

 

“Ở lại làng cũng nguy hiểm không kém.” An phản bác. “Ít nhất thì việc này còn cho chúng ta một cơ hội.”

 

Anh ta có vẻ thông minh. Ít nhất là không phải loại ngu ngốc sẽ hét lên khi hoảng sợ.

 

“Được.” Tôi gật đầu, cất mảnh giấy vào túi. “Tạm thời chúng ta là đồng đội.”

 

“Đồng đội.” An lặp lại, chìa tay ra.

 

Tôi nhìn bàn tay anh ta, rồi chỉ bắt tay một cách hờ hững.

 

Trong trò chơi này, niềm tin là một thứ xa xỉ. Nhưng một liên minh tạm thời dựa trên lợi ích chung thì lại là một công cụ sinh tồn hữu hiệu.

 

Chúng tôi cần phải hành động trước khi phiên bỏ phiếu tiếp theo bắt đầu.

 

Và trước khi màn đêm lại buông xuống.

Bình Luận Chapter (0)

Thảo luận về nội dung chương này

Bạn muốn bình luận chapter này?

Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.

Đăng Nhập Ngay
💬

Chưa có bình luận nào

Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!

Về Chúng Tôi

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, Hồ Yêu miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này.

Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ trực tiếp thông qua fanpage chính thức của chúng tôi.

Liên hệ bản quyền
© 2026 Hồ Yêu Truyện. All rights reserved. Website thiết kế bởi HG DIGITAL