Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Nước Giặt OMO Matic Cho Quần Áo Bé Yêu 4,1kg/túi
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
21.
Cô ta nói đúng.
Tôi không giống một con cừu.
Trước những ánh mắt đang dần chuyển từ nghi ngờ sang buộc tội, tôi không hề nao núng.
Thay vào đó, tôi khẽ mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lẽo, không có chút hơi ấm nào.
“Cô diễn kịch hay thật đấy, Trương Tĩnh.”
Giọng tôi bình thản, nhưng đủ để khiến cô ta khựng lại.
“Có lẽ cô nói đúng.” Tôi hạ con dao bạc xuống một chút, tỏ vẻ như đang suy ngẫm. “Có lẽ dùng một thứ không rõ nguồn gốc để thử lòng người là không công bằng.”
Gã đeo kính và người phụ nữ kia thở phào nhẹ nhõm, như thể tôi vừa thừa nhận thất bại.
Trương Tĩnh nén một nụ cười đắc thắng. “Thấy chưa! Chính cô ta cũng biết mình sai!”
“Nhưng,” tôi ngắt lời cô ta, ánh mắt sắc như dao cạo, “cuốn nhật ký không chỉ nói về phép thử này.”
Tôi lật một trang tưởng tượng trong không khí.
“Nó còn ghi rằng, kẻ mang dòng máu của Sói nếu bị bạc nguyên chất làm bị thương, vết thương sẽ không phải là vết bỏng màu xám tro như người ta vẫn đồn đại.”
Tôi dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Trương Tĩnh, cố tình gài bẫy.
“Vết thương đó sẽ đỏ ửng, mưng mủ và không bao giờ lành lại. Một vết sẹo màu đỏ ghê tởm.”
Tôi nói dối.
Cuốn nhật ký không hề nói vậy.
Nhưng con Sói đã bị tôi đâm tối qua thì biết rõ sự thật.
Sự im lặng bao trùm.
An nín thở, anh ta hiểu tôi đang làm gì.
Trương Tĩnh, đang ở trên đỉnh của sự tự mãn, không hề nhận ra cái bẫy. Cô ta thấy đây là cơ hội cuối cùng để đập tan mọi luận điểm của tôi.
Cô ta bật cười khanh khách, một nụ cười méo mó, không còn chút yếu đuối nào.
“Nói dối!”
Cô ta hét lên, chỉ thẳng vào mặt tôi.
“Đến cả cuốn nhật ký mà cô cũng bịa đặt được! Đúng là đồ dối trá!”
Tôi chỉ im lặng nhìn cô ta.
“Tất cả mọi người đều biết,” cô ta nói với vẻ khinh bỉ, như một người bề trên đang dạy dỗ kẻ ngu ngốc, “bạc làm Sói bị bỏng! Vết thương của nó phải có màu xám tro như tro tàn, bốc khói và hoại tử! Đỏ ửng mưng mủ? Nực cười!”
Cô ta vừa nói xong, nụ cười trên môi tôi càng rộng hơn.
“Vậy à?”
Cả quảng trường chợt im bặt.
Gã đeo kính và người phụ nữ kia đột nhiên sững người lại.
Bọn họ không phải là kẻ ngốc hoàn toàn. Bọn họ chỉ bị nỗi sợ che mờ lý trí.
Và giờ, lý trí của họ đã quay trở lại.
Trương Tĩnh cũng nhận ra mình đã nói hớ. Nụ cười của cô ta cứng đờ trên môi.
Tôi từ từ lật cuốn nhật ký thật trong tay An ra đúng trang đã đánh dấu.
Tôi giơ nó lên cho mọi người cùng thấy.
Và tôi đọc to, chậm rãi, từng chữ một.
“Bạc nguyên chất vẫn sẽ để lại dấu vết trên da thịt nó. Một vết bỏng màu xám tro, không thể phai đi trong ba ngày.”
Tôi gấp cuốn nhật ký lại.
Âm thanh khô khốc của nó vang lên như tiếng búa của quan tòa.
“Một sự thật,” tôi nói, giọng lạnh như băng, “mà chỉ có tôi, An… và con Sói bị tôi đâm vào vai tối qua mới biết được.”
Sắc mặt Trương Tĩnh chuyển từ trắng bệch sang xám ngoét.
“Làm sao… làm sao cô biết được?” cô ta lắp bắp.
Câu hỏi đó chính là lời thú tội.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô ta.
Không còn là ánh mắt nghi ngờ.
Mà là sự kinh hoàng và chắc chắn.
Theo phản xạ, tay phải của Trương Tĩnh đưa lên, ôm lấy bả vai trái của mình, nơi đang được che giấu kỹ dưới lớp áo choàng đỏ.
Nơi tôi đã đâm con dao bạc vào đêm qua.
Kẻ sát nhân.
Đã lộ mặt.
22.
Sự im lặng vỡ tan.
Không phải là tiếng gào thét, mà là một tiếng thở hắt ra đầy kinh hãi của gã đeo kính. Hắn lảo đảo lùi lại, vấp phải chân mình và ngã ngồi xuống đất, ánh mắt dán chặt vào Trương Tĩnh như thể vừa nhìn thấy một con quái vật.
Người phụ nữ trung niên thì đứng sững như trời trồng, khuôn mặt hết trắng lại xanh.
Vỏ bọc của con cừu non rách toạc, để lộ ra con Sói xảo quyệt bên trong.
Nước mắt trên mặt Trương Tĩnh đã khô cong. Vẻ yếu đuối, đáng thương biến mất không một dấu vết, thay vào đó là một nụ cười khẩy lạnh lẽo và độc ác.
“Lũ ngu.” Cô ta khinh bỉ nói. “Chỉ cần một chút nước mắt là có thể dắt mũi các người như một đàn cừu.”
Cô ta nhìn tôi, sự căm hận trong mắt không hề che giấu. “Chỉ tại mày. Con khốn.”
Tôi không đáp lại.
Trò chơi đã kết thúc rồi.
Trưởng làng đập mạnh cây gậy xuống đất. Âm thanh khô khốc vang lên, dứt khoát và phán quyết.
“Bỏ phiếu.”
Gã đeo kính run rẩy giơ tay lên, chỉ thẳng vào Trương Tĩnh. Người phụ nữ trung niên cũng làm theo ngay lập tức.
An và tôi cùng giơ tay.
Sản phẩm tiếp thị liên kết tiktok. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Bốn phiếu. Tuyệt đối.
Lần này, không một ai do dự.
Hai người đàn ông của làng lại bước ra, nhưng lần này, trong mắt họ ánh lên sự cảnh giác. Họ tiến về phía Trương Tĩnh.
“Tránh xa tao ra!” Cô ta gầm lên, giọng nói trở nên khàn đặc và mất hẳn tính người.
Cô ta không định chịu trói.
Da thịt cô ta bắt đầu co giật. Những sợi lông đen, cứng và dày bắt đầu mọc ra, xé toạc lớp quần áo. Móng vuốt sắc nhọn xé toạc lớp da tay, và khuôn mặt xinh đẹp kia bắt đầu biến dạng thành một cái mõm sói gớm ghiếc.
Nhưng đã quá muộn.
Hai người đàn ông lực lưỡng đã tóm chặt lấy hai tay cô ta. Dù con Sói đang biến hình có gầm gừ và giãy giụa điên cuồng, họ vẫn lôi nó xềnh xệch về phía giá treo cổ.
Sợi dây thừng siết lại quanh chiếc cổ đang mọc đầy lông lá.
Tấm ván bị rút đi.
Không có tiếng “rắc” nào cả. Chỉ có tiếng gầm gừ nghẹn lại trong cổ họng, và một cơ thể nửa người nửa sói đang giãy giụa một cách vô vọng trong không trung trước khi hoàn toàn bất động.
Một bảng thông báo màu vàng kim rực rỡ hiện ra trước mắt tất cả những người còn sống.
【Biểu quyết kết thúc.】
【Phe Sói đã bị tiêu diệt.】
【Nhiệm vụ chính hoàn thành.】
【Chúc mừng phe Dân Làng đã giành chiến thắng.】
Ngay lúc đó, một sự thay đổi kỳ diệu bắt đầu diễn ra.
Lớp sương mù dày đặc, lạnh lẽo đã bao trùm khu rừng và ngôi làng bấy lâu nay bỗng từ từ tan đi như chưa từng tồn tại.
Ánh nắng vàng óng ả, ấm áp xuyên qua những tán lá, rọi xuống quảng trường, xua đi cái lạnh lẽo chết chóc.
Không khí không còn nặng trĩu mùi ẩm mốc và sợ hãi. Thay vào đó là mùi của đất ẩm sau mưa và hương thơm của cỏ cây. Tiếng chim hót líu lo bắt đầu vang lên từ trong rừng sâu, âm thanh của sự sống đã quay trở lại.
Lời nguyền đã được hóa giải.
Tôi hít một hơi thật sâu, lồng ngực không còn cảm thấy nặng nề nữa.
Cuối cùng.
Cũng đã kết thúc.
23.
Thế giới xung quanh bắt đầu vỡ vụn, giống như một bức tranh thủy mặc bị nhúng vào nước.
Màu xanh của lá cây, màu nâu của gỗ mục, và màu đỏ thẫm của máu… tất cả nhòe đi, hòa vào nhau rồi tan biến vào một khoảng không trắng xóa vô tận.
Cơn choáng váng quen thuộc ập đến rồi qua đi.
Khi tôi mở mắt ra lần nữa, tôi đã đứng trong không gian trắng quen thuộc sau mỗi lần kết thúc phó bản.
An đứng cách tôi không xa. Gã thanh niên đeo kính và người phụ nữ trung niên cũng ở đó, cả hai vẫn còn đang run rẩy, khuôn mặt thất thần như người mất hồn.
Một loạt thông báo màu xanh lam hiện ra trước mắt tôi.
【Phó bản ‘Làng Sói Rừng Thẳm’ đã kết thúc.】
【Đang tiến hành tổng kết điểm thưởng.】
【Hoàn thành nhiệm vụ chính: +1000 điểm.】
【Sống sót đến cuối cùng: +500 điểm.】
【Thành công vạch mặt Sói: +500 điểm.】
【Phần thưởng đặc biệt: Danh hiệu ‘Người Chăn Cừu’. Kỹ năng bị động: Tăng nhẹ khả năng thuyết phục trong các cuộc thảo luận.】
Người chăn cừu sao? Cũng không tệ.
Tôi liếc nhìn ba người còn lại. Họ có lẽ cũng đang nhận được thông báo của riêng mình.
Rồi ánh mắt tôi dừng lại ở An.
Anh ta cũng đang nhìn tôi. Không có vẻ hoảng loạn như hai người kia, chỉ có sự mệt mỏi và một chút nhẹ nhõm trong ánh mắt. Anh ta khẽ gật đầu với tôi.
Một cảm giác lạ lẫm chợt dâng lên trong lòng.
Chiến thắng lần này, không giống với bất cứ lần nào trước đây.
Bốn phó bản trước, tôi sống sót bằng sự cảnh giác tuyệt đối, bằng con dao dưa hấu, và bằng việc không tin tưởng bất cứ ai. Tôi là một con sói đơn độc, coi mọi người xung quanh chỉ là những biến số phiền phức.
Nhưng chiến thắng này không phải của riêng tôi.
Nó không chỉ đến từ con dao trong tay tôi, hay từ những suy luận lạnh lùng trong đầu.
Nó đến từ một khoảnh khắc tôi quyết định đặt cược vào một người khác. Nó được xây dựng trên mảnh giấy nhàu nát mà chúng tôi cùng nhau tìm thấy, trên kế hoạch mà chúng tôi cùng nhau vạch ra, và trên sự phối hợp ăn ý trong phiên tòa cuối cùng.
“Chúng ta làm được rồi.” An mỉm cười nhẹ.
Tôi im lặng một lúc.
Rồi tôi cũng khẽ gật đầu.
“Ừm.”
Một lúc sau, tôi nói thêm, giọng nói vẫn đều đều nhưng không còn lạnh lẽo như trước.
“Cảm ơn anh.”
Nụ cười của An rộng hơn một chút. Anh ta hiểu.
Thế giới này, những màn kịch của Rosi, ngày càng trở nên tinh vi hơn. Nó không chỉ thử thách sức mạnh và sự nhanh nhạy của bạn. Nó đang thử thách khả năng nhìn thấu lòng người.
Và tôi nhận ra, có lẽ từ trước đến giờ tôi đã sai.
Niềm tin, thì ra, không phải lúc nào cũng là một điểm yếu.
Đôi khi, nó lại là vũ khí sắc bén nhất.
(Hết phần 5)
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!