Hồ Yêu Truyện

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.

Hạt chia hữu cơ nhập khẩu úc

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

18.

 

Tôi lê bước về làng.

 

Vết thương trên tay rỉ máu, thấm đẫm cả một mảng áo choàng đỏ. Dòng nước suối lạnh buốt đã giúp cầm máu phần nào, nhưng cũng lấy đi gần hết nhiệt lượng cơ thể tôi.

 

Lạnh.

 

Bầu trời phía đông đã bắt đầu ửng lên một màu xám xịt. Bình minh sắp đến.

 

Phiên bỏ phiếu cuối cùng sắp bắt đầu.

 

Tôi men theo bóng tối của những căn nhà, di chuyển một cách thận trọng. Cả ngôi làng im phăng phắc, như một nấm mồ.

 

Cánh cửa nhà số 5 khẽ hé mở khi tôi đến gần. Một bóng người lách ra.

 

Là An. Anh ta vẫn an toàn.

 

“Cô bị thương rồi.” Anh ta nói khẽ, giọng đầy lo lắng khi nhìn thấy cánh tay tôi. Anh ta kéo tôi nhanh vào trong, rồi cẩn thận đóng cửa lại.

 

“Vẫn sống.” Tôi đáp gọn lỏn, ngồi phịch xuống chiếc giường cứng.

 

An không nói nhiều, anh ta lập tức xé một mảnh vải sạch từ áo mình, giúp tôi băng bó vết thương một cách thuần thục. Vết cào sâu nhưng may mắn không trúng xương.

 

“Cảm ơn.” Tôi nói.

 

“Con Sói…” An ngập ngừng.

 

“Đã để nó chạy thoát.” Tôi nghiến răng. “Nhưng tôi cũng đâm nó một nhát bằng dao bạc. Chắc chắn nó cũng bị thương.”

 

Chúng tôi im lặng một lúc. Bên ngoài, những người sống sót khác bắt đầu lục tục bước ra khỏi nhà, tiếng bước chân của họ nặng trĩu sự sợ hãi.

 

“Còn lại bao nhiêu người?” Tôi hỏi.

 

An nhìn ra ngoài qua khe cửa. “Tính cả chúng ta, và nó… thì chỉ còn năm người.”

 

Năm người.

 

Phe dân làng có tôi và An. Phe Sói có một. Hai người còn lại là những kẻ đã bị nỗi sợ hãi làm cho mụ mị, sẵn sàng tin vào bất cứ lời nói dối nào để cứu lấy mạng mình.

 

Để thắng, chúng tôi cần ít nhất ba phiếu. Chúng tôi phải thuyết phục được một trong hai người kia.

 

“Nó đã giấu vết bỏng rất kỹ.” Tôi nói. “Chúng ta không thể bắt tất cả mọi người cởi đồ ra để kiểm tra được. Họ sẽ treo cổ chúng ta trước.”

 

“Vậy thì phải buộc nó tự lộ ra.” An trầm ngâm. “Trong phiên tòa cuối cùng.”

 

Anh ta nhìn tôi, ánh mắt lóe lên. “Chúng ta có nhật ký và con dao bạc. Đó là những thứ mà chỉ chúng ta biết.”

 

Một kế hoạch bắt đầu hình thành trong đầu tôi. Một kế hoạch táo bạo, liều lĩnh.

 

Và chỉ có một cơ hội duy nhất để thực hiện.

 

19.

 

Tôi lấy cuốn nhật ký và con dao găm bằng bạc ra khỏi ba lô.

 

“Tôi có một kế hoạch.” Tôi nói, giọng nói bình tĩnh đến lạ thường. “Nhưng nó rất nguy hiểm. Nếu thất bại, người bị treo cổ sẽ là tôi.”

 

An lắng nghe, không hề ngắt lời.

 

Tôi đặt con dao bạc lên bàn. Ánh nến leo lét nhảy múa trên lưỡi dao lạnh lẽo.

 

“Tôi sẽ nói rằng, trong nhật ký của Bà Ngoại có ghi lại một nghi thức để nhận diện Sói.”

 

“Một lời nói dối?”

 

“Một cái bẫy.” Tôi sửa lại. “Tôi sẽ nói rằng chỉ có dòng máu của Sói mới khiến cho bạc thuần khiết này bị xỉn màu. Một phép thử công khai, trước mặt tất cả mọi người.”

 

An cau mày. “Trương Tĩnh sẽ không ngu ngốc đến mức tự mình chạm vào nó. Cô ta sẽ tìm cách từ chối, hoặc vu khống ngược lại cô.”

 

“Tôi biết.” Tôi gật đầu. “Đó chính là mấu chốt. Kế hoạch của tôi không phải để cô ta tự nguyện chạm vào con dao.”

 

Tôi nhìn thẳng vào mắt An.

 

“Kế hoạch là dồn cô ta vào chân tường, phá vỡ vỏ bọc điềm tĩnh của cô ta. Khi một người nói dối bị dồn ép đến cùng cực, họ sẽ phạm sai lầm.”

 

“Anh,” tôi tiếp tục, “sẽ là người khởi đầu. Hãy chất vấn cô ta về chuyện chiếc cúc áo, khiến mọi người phải hoài nghi lại bằng chứng của ngày hôm qua. Tạo ra một sự hỗn loạn có kiểm soát.”

 

“Sau đó, tôi sẽ bước ra, đưa ra ‘sự thật’ từ cuốn nhật ký và đề nghị phép thử cuối cùng. Tôi sẽ là mục tiêu chính để cô ta công kích.”

 

“Trong lúc cô ta đang tập trung vào việc đối phó với tôi bằng lời nói, tôi sẽ hành động.”

 

Tôi cầm con dao găm lên.

 

“Tôi sẽ dùng nó để vạch trần cô ta. Bằng mọi giá.”

 

An im lặng hồi lâu, phân tích từng chi tiết trong kế hoạch của tôi. Rủi ro rất lớn. Chỉ cần một người trong hai dân làng còn lại không tin chúng tôi, mọi thứ sẽ sụp đổ.

 

Cuối cùng, anh ta gật đầu dứt khoát.

 

“Được. Tôi sẽ làm theo lời cô.”

 

Bên ngoài, tiếng chuông nhà thờ bắt đầu vang lên.

 

Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

Đã đến giờ rồi.

 

Chúng tôi nhìn nhau lần cuối. Không cần thêm lời nói nào nữa.

 

Đây là ván cược cuối cùng.

 

Hoặc là Sói chết. Hoặc là chúng tôi.

 

20.

 

Quảng trường trung tâm. Lạnh lẽo và vắng vẻ.

 

Chỉ còn năm người chơi đứng đối mặt nhau. Cả tôi, An, gã thanh niên đeo kính, người phụ nữ trung niên và Trương Tĩnh.

 

Năm người. Ba dân làng. Một Sói. Và một vị trí trống dành cho giá treo cổ.

 

Trưởng làng bước ra, khuôn mặt già nua không chút sinh khí.

 

“Thời gian thảo luận cuối cùng.” Ông ta nói, giọng đều đều. “Bắt đầu.”

 

Sự im lặng bao trùm. Gã đeo kính và người phụ nữ kia run rẩy, không dám nhìn ai.

 

An là người lên tiếng trước, phá vỡ sự im lặng chết chóc.

 

“Khoan đã.”

 

Anh ta nhìn thẳng vào Trương Tĩnh, người đang tỏ vẻ sợ sệt như thường lệ.

 

“Về chiếc cúc áo ngày hôm qua. Cô nói cô tìm thấy nó ở gần nhà nạn nhân. Nhưng chẳng phải là quá trùng hợp sao? Cả ngôi làng rộng lớn như vậy, cô lại tình cờ tìm thấy một vật nhỏ như thế trong bóng tối, ngay sau khi có án mạng xảy ra?”

 

Trương Tĩnh giật mình. “Tôi… tôi chỉ may mắn thôi…”

 

“May mắn?” An nhếch mép. “Hay là cô đã sắp đặt tất cả?”

 

Sự nghi ngờ bắt đầu nhen nhóm trong mắt hai người chơi còn lại.

 

Đã đến lúc.

 

Tôi bước lên phía trước, tay cầm con dao găm bằng bạc sáng loáng.

 

“Anh ta nói đúng.” Giọng tôi lạnh như băng, cắt ngang lời thanh minh yếu ớt của Trương Tĩnh. “Vì cô chính là Sói.”

 

Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía tôi.

 

Trương Tĩnh tái mặt. “Cô… cô nói bậy bạ gì vậy! Cô có bằng chứng không?”

 

“Có.” Tôi giơ con dao bạc lên, lưỡi dao phản chiếu ánh nắng ban mai yếu ớt. “Trong nhật ký của Bà Ngoại, có ghi lại một bí mật. Bạc thuần khiết này không làm hại con người. Nhưng nó sẽ phản ứng với dòng máu bị nguyền rủa của Sói.”

 

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, gằn từng chữ.

 

“Nếu cô là dân làng, hãy chạm vào nó.”

 

Không khí đông cứng lại.

 

Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào con dao trong tay tôi, rồi lại nhìn vào Trương Tĩnh.

 

Vài giây trôi qua.

 

Và rồi, Trương Tĩnh bật khóc.

 

Không phải kiểu khóc nức nở, mà là những giọt nước mắt lăn dài trên má, đầy tủi thân và oan ức.

 

“Tại sao?” Cô ta nấc lên, nhìn tôi bằng ánh mắt tan nát. “Tề Họa, tại sao cô lại độc ác như vậy? Chỉ vì muốn sống sót mà cô sẵn sàng bịa ra một câu chuyện hoang đường để hãm hại tôi sao?”

 

Cô ta quay sang những người khác, giọng nói run rẩy đầy sức thuyết phục.

 

“Mọi người nhìn cô ta đi! Từ đầu đến giờ, cô ta có bao giờ tỏ ra sợ hãi không? Cô ta quá bình tĩnh! Quá lạnh lùng! Một người bình thường sao có thể như vậy khi đối mặt với cái chết?”

 

Gã đeo kính và người phụ nữ kia bắt đầu dao động. Lời nói của Trương Tĩnh đã đánh trúng vào nỗi sợ hãi sâu thẳm của họ.

 

Đúng vậy. Tôi không giống một con cừu.

 

Trương Tĩnh bước tới một bước, nước mắt lưng tròng.

 

“Cô ta mới là kẻ đáng sợ! Cô ta thao túng chúng ta, khiến chúng ta nghi ngờ lẫn nhau! Còn tôi thì sao? Tôi chỉ là một người phụ nữ yếu đuối! Tôi đã cố gắng đưa ra bằng chứng mà tôi tìm được, nhưng giờ đây cô ta lại dùng chính điều đó để chống lại tôi!”

 

Cô ta chỉ thẳng vào mặt tôi, tiếng hét chói tai.

 

“Cô ta mới là Sói!”

 

Người phụ nữ trung niên lùi lại một bước, ánh mắt nhìn tôi đầy kinh hãi. “Cô ta nói… cũng có lý…”

 

“Đúng vậy! Trông cô ta không giống người tốt!” Gã đeo kính hùa theo, như tìm thấy một chỗ dựa.

 

Tình thế đang đảo ngược.

 

Nhanh hơn tôi tưởng.

 

Trương Tĩnh nhìn tôi, trong đôi mắt đẫm lệ của cô ta, tôi thấy một tia đắc thắng lóe lên.

 

“Tôi sẽ không chạm vào con dao đó.” Cô ta nói dõng dạc. “Không phải vì tôi là Sói. Mà vì tôi sẽ không tham gia vào trò hề vu khống bẩn thỉu này của cô!”

 

Cô ta đã thành công.

 

Cô ta đã biến mình thành nạn nhân, còn tôi trở thành kẻ thủ ác máu lạnh trong mắt những người khác.

 

An siết chặt nắm tay, định lên tiếng, nhưng tôi đã ra hiệu cho anh ta dừng lại.

 

Chưa xong đâu.

 

Cuộc đối đầu tâm lý này, tôi nhất định sẽ thắng.

Bình Luận Chapter (0)

Thảo luận về nội dung chương này

Bạn muốn bình luận chapter này?

Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.

Đăng Nhập Ngay
💬

Chưa có bình luận nào

Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!

Về Chúng Tôi

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, Hồ Yêu miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này.

Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ trực tiếp thông qua fanpage chính thức của chúng tôi.

Liên hệ bản quyền
© 2026 Hồ Yêu Truyện. All rights reserved. Website thiết kế bởi HG DIGITAL